<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423</id><updated>2012-01-09T23:04:39.560+10:30</updated><category term='cached'/><category term='economics'/><category term='fun'/><category term='aboutme'/><category term='press'/><category term='english'/><category term='vietnamese'/><category term='science'/><category term='politics'/><title type='text'>James Kieran Nguyen</title><subtitle type='html'>A man, gentleman.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>48</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-1184200290211093739</id><published>2012-01-09T23:03:00.001+10:30</published><updated>2012-01-09T23:04:39.574+10:30</updated><title type='text'>Nghiệp vụ nhập vai và công an trong báo chí điều tra</title><content type='html'>&lt;i&gt;Chủ định để bài viết này cho khóa tập huấn báo chí và một số nhà báo quan tâm, nhưng những lo ngại về vụ bắt nhà báo Hoàng Khương có thể ảnh hưởng đến nỗ lực làm báo điều tra và nghiệp vụ nhập vai trên Blog anh Nguyễn Vạn Phú mới đây buộc mình (tác giả &lt;a href="https://www.facebook.com/tran.lethuy"&gt;Trần Lệ Thùy&lt;/a&gt;) quyết định công bố bài viết. Hy vọng những trao đổi này có thể giải đáp một phần thắc mắc về nghiệp vụ trong vụ Hoàng Khương và để vụ này không gây hệ lụy tiêu cực đến báo chí điều tra ở Việt Nam. Thay vào đó, rút ra một số kinh nghiệm "xương máu". Những ví dụ trong bài cũng cho thấy công an ở đâu cũng là tổ chức có nhiều quyền lực, rất dễ dẫn đến lạm dụng gây hậu quả lớn về xã hội. Vì vậy, ở đâu công an cũng cần được giám sát chặt chẽ để tránh sự lạm dụng quyền lực này.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cảnh sát bí mật&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2003, bộ phim tài liệu của hãng BBC “Cảnh sát bí mật” phát hình cảnh sát Anh đội mũ trùm đầu theo dấu hiệu của Ku Klux Klan, tổ chức phân biệt chủng tộc khét tiếng của Mỹ. Những cảnh sát này thường xuyên dùng những từ như “mọi đen” hay “Paki” miệt thị với người Trung Ấn. Bộ phim gây sốc toàn nước Anh khi đưa ra sự thật về tình trạng phân biệt chủng tộc trong giới cảnh sát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phóng viên 28 tuổi Mark Daly của BBC đã gia nhập lực lượng cảnh sát ở Manchester 9 tháng và bí mật quay phim tại trung tâm huấn luyện ở Cheshire.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mark Daly bị bắt vào tháng 8-2003 sau khi cảnh sát nhận được mật báo về một nhà báo đóng giả lọt vào lực lượng cảnh sát. Cảnh sát điều tra anh vì tội làm hỏng quân phục do giấu camera và làm phí phạm tiền công quỹ đào tạo anh thành cảnh sát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãng BBC bị chỉ trích vì dùng thủ pháp nhập vai. Nhưng ban biên tập bảo vệ cách họ làm vì cho rằng đó là cách duy nhất có thể thu thập được chứng cớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm sĩ quan cảnh sát Anh từ chức và bảy cảnh sát bị đình chỉ. Thủ tướng Anh Tony Blair nói bất cứ ai, kể cả cảnh sát, cũng phải sốc khi chứng kiến những cảnh trong bộ phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mark Daly được tại ngoại sau đó. Viện công tố quyết định rằng không có đủ chứng cớ để đưa anh ra tòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mark Daly được nhận giải Nhà báo trẻ của năm 2004 cho loạt điều tra này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi bị bắt, Mark Daly nói trên tờ The Guardian: “Đề tài vô cùng quan trọng và tôi nghĩ BBC hoàn toàn đủ lý do để thực hiện bài điều tra. Tôi biết là tôi có sự ủng hộ tối đa của BBC và họ sẽ đứng sau tôi. Cảnh sát Manchester luôn nói rằng họ cởi mở và đáng tin cậy. Vì thế, họ nên chào đón cuộc điều tra này.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nghiệp vụ nhập vai&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhập vai để viết điều tra là thủ pháp báo chí phổ biến ở Anh, nhưng không phổ biến ở Mỹ và nhiều nước khác vì thường bị coi là không đạo đức. Các hãng tin lớn hầu như hoàn toàn không cho phép phóng viên nhập vai. Nhà báo của các hãng tin thường được quy định phải nói rõ vai trò nhà báo trước khi phỏng vấn. Trừ những trường hợp đặc biệt, ví dụ ở các nước chiến tranh hoặc thù địch thì nhà báo được phép nghe các cuộc trò chuyện mà không cần xưng vai trò nhà báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận xét về vụ nhà báo Hoàng Khương ở Việt Nam, Stephen Whittle, nguyên giám đốc biên tập của BBC, phụ trách vụ “Cảnh sát bí mật” đặt câu hỏi: Ai là người đề nghị trả tiền ? công an hay nhà báo ? Nhà báo nên luôn luôn tránh vi phạm luật pháp. Trong trường hợp này, nếu công an nói rõ rằng anh ta sẽ trả lại xe nếu nhận được một khoản hối lộ thì nhà báo nên dừng lại. Nhà báo đã có đủ chứng cớ. Báo chí Anh không thường tham gia vào hành động tội phạm bằng cách trả tiền hay đưa ra những hành động ủng hộ thực tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy việc thế nào là đủ chứng cớ đối với pháp luật Việt Nam và pháp luật Anh khác nhau. Nhưng ý kiến của người từng đứng đằng sau những vụ điều tra hàng đầu của báo chí Anh gần đây đáng để tham khảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Whittle nói trong trường hợp “Cảnh sát bí mật” của BBC, nhà báo Mark Daly chỉ được phép ghi hình bí mật khi các cảnh sát có những hành động phân biệt chủng tộc. Anh không được phép khuyến khích hoặc gợi ý để họ nói hoặc có hành động phân biệt chủng tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người học báo chí ở Việt nam chắc vẫn nhớ đến tác phẩm“Dưới lốt da đen” của nhà báo John Howard Griffin. Câu chuyện nhà báo Mỹ nhuộm da để viết về nạn phân biệt chủng tộc ở miền Nam nước Mỹ trở thành nguồn cảm hứng để nhập vai của các nhà báo trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay người viết cũng bắt đầu nghề báo bằng việc nhập vai mua ma túy ở ngõ Lò Lợn, Bạch Mai hay phá đường dây môi giới mua bán con nuôi với Pháp mà không có bất cứ sự phòng bị gì, ngoài việc không mang giấy tờ để tránh bị những kẻ buôn ma túy phát hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thủ pháp nghề nghiệp nguy hiểm này được thực hiện nhiều ở Việt Nam và đã mang lại nhiều bài điều tra nóng bỏng. Tuy nhiên, vụ nhà báo Hoàng Khương cho thấy các nhà báo Việt Nam còn thiếu những quy định rõ ràng về luật pháp và đạo đức khi sử dụng thủ thuật này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo chí Anh có những quy định rõ ràng khi sử dụng thủ thuật này như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một là đề tài phải mang tính lợi ích công lớn. Tham nhũng của công an trong trường hợp nhà báo Hoàng Khương nằm trong tiêu chí này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai là có chứng cớ như tài liệu hoặc nhân chứng cho thấy đúng là có các hành động vi phạm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba là những thủ pháp và phương tiện nhà báo sử dụng phải được xem xét, cân nhắc so với mức độ nghiêm trọng của đề tài. Việc nhập vai chỉ nên được sử dụng trong trường hợp chống lại tội phạm hoặc hành vi sai trái nghiêm trọng. Trong vụ “Cảnh sát bí mật”, phóng viên BBC chỉ nói dối đúng một điều trong hồ sơ xin gia nhập lực lượng cảnh sát. Ban biên tập BBC cho rằng đó là vấn đề nhỏ so với sự nghiêm trọng của đề tài đang được điều tra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốn là không bao giờ nên đặt bẫy đối tượng điều tra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm là nhà báo cần phải đảm bảo bài viết công bằng nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở một số nước như Ấn Độ và Peru, nhà báo nhập vai đã phát hiện những vụ việc lớn, thậm chí dẫn đến sự ra đi của Thủ tướng. Nhập vai còn có thể mang lại sự giật gân cho những bài báo mang tính thương mại, giải trí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vụ Hoàng Khương không phải là dấu chấm hết cho nghiệp vụ nhập vai&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong trường hợp nhà báo Hoàng Khương, câu hỏi về nghiệp vụ được đặt ra là liệu lợi ích công có bị lẫn với lợi ích riêng (về cậu em vợ). Hai là Tòa soạn Tuổi Trẻ có được biết và kiểm soát quá trình nhập vai như BBC đã làm với Mark Daly?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng những kết quả mang tính lợi ích công mà các bài báo của Hoàng Khương mang lại được cơ quan công quyền cân nhắc, so sánh với hậu quả các lỗi nghiệp vụ của anh, giống như Viện công tố đã làm với Mark Daly. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng vụ nhà báo Hoàng Khương không khiến cho việc sử dụng nghiệp vụ nhập vai bị dừng lại hoàn toàn ở Việt Nam. Vì trong một số hoàn cảnh, nhập vai là nghiệp vụ quan trọng của nhà báo để điều tra những sai phạm lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên thế giới, có ít trường hợp nhà báo bị khởi tố vì nhập vai được ghi nhận. Nhưng các tòa soạn luôn biết rằng họ phải đối mặt với các nguy cơ bị bắt và kết tội. Vì vậy, các tòa soạn và nhà báo nên chuẩn bị các phương án kỹ, nắm chắc về luật và không đánh giá thấp các nguy cơ phải đối mặt khi sử dụng thủ pháp này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="https://www.facebook.com/tran.lethuy"&gt;Trần Lệ Thùy&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-1184200290211093739?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/1184200290211093739/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2012/01/nghiep-vu-nhap-vai-va-cong-trong-bao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1184200290211093739'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1184200290211093739'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2012/01/nghiep-vu-nhap-vai-va-cong-trong-bao.html' title='Nghiệp vụ nhập vai và công an trong báo chí điều tra'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-8664761218460231373</id><published>2011-12-18T01:12:00.004+10:30</published><updated>2011-12-18T01:12:47.113+10:30</updated><title type='text'>Giọt nước mắt của lề phải</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Trong suy nghĩ của nhiều người ngoài ngành, qua phản ánh của phim ảnh, nghề báo đẹp như được một phủ lớp hào quang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà báo được tiếp xúc với số lượng người cực lớn, trong đó có nhiều quan chức cao cấp, văn nghệ sĩ nổi tiếng. Nhà báo có thể “dồn” một ông cốp tới lúc phải đắng họng, có thể vạch trần những âm mưu xấu xa, có thể bá vai bá cổ một nhà văn chụp ảnh, hay ôm hoa đứng bên các nghệ sĩ. Nhà báo có xu hướng là người quảng giao, rất hiểu biết, nói chuyện hay ho, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, giữa biết đủ ngóc ngách của xã hội. Nhà báo có xu hướng thông minh, hài hước, dũng cảm, biết chụp ảnh. Nghề báo là nghề đầy vinh quang và có cả sự phiêu lưu mạo hiểm…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là suy nghĩ của nhiều người ngoài ngành về nghề báo và nhà báo. Tất nhiên, không phải 100% ý kiến đánh giá đều như vậy. Ở thái cực kia, người ta lại nghĩ nhà báo Việt Nam là cái lũ đầu rỗng, nỏ mồm chém gió và nói phét, đã thế lại đểu, chỉ giỏi vặt tiền doanh nghiệp, nói tục chửi bậy kinh khiếp mà viết lách thì không bài nào sạch lỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta cũng có thể nghĩ nhà báo Việt Nam là một lũ cừu, cứ sểnh ra là viết sai, viết láo, viết không có lợi cho tình hình chung, làm phương hại tới quan hệ giữa Việt Nam và một quốc gia nào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta còn nghĩ nhà báo Việt Nam là một bọn bồi bút, bọn lưỡi gỗ tuyên truyền phản dân hại nước, ngậm miệng ăn tiền. Không đếm được có bao nhiêu lời mạt sát “lề phải” trên mạng: “não nhẵn”, “óc phẳng”, “hèn hạ”, “ngu xuẩn”, “vô lương tâm”…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, không thể tóm gọn diện mạo của cả làng báo Việt Nam trong một vài tính từ tích cực hay tiêu cực nào. Vì họ có tất cả những gương mặt ấy, khía cạnh ấy. Và dù thế nào đi nữa, trong đội ngũ các chiến sĩ trên mặt trận văn hóa-tư tưởng (cách gọi khác của từ “đàn cừu”), vẫn luôn có những nhà báo lề phải ngày đêm lặng lẽ mang những gì tốt đẹp nhất mình có thể tìm được đến cho độc giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi kính phục họ - những nhà báo trung thực, giấu sự phản kháng vào trong thầm lặng. Thật tiếc là, dẫu vô cùng muốn viết về họ, nhưng ngay cả lúc này, tôi vẫn cứ phải giấu tên các nhà báo ấy, để họ ở yên trong trận tuyến của họ - vì lẽ mọi lời nói ám chỉ đến họ đều có thể trở thành thông tin chỉ điểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;“Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này…”&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ trước hết là những người rất thông minh, sắc sảo. Và chúng ta đều hiểu là, một người có đầu óc thông minh, sắc sảo, biết xét đoán và biết phản biện, sẽ không bao giờ chấp nhận sự định hướng, lừa mị, bưng bít. Không thể che mắt họ bằng lối nhồi sọ của thế kỷ trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ cũng “phản động” chẳng kém bất kỳ nhà báo tự do, blogger lề trái nào. Nhưng trong hoàn cảnh của họ, họ không thể thoải mái viết bài phê phán, chỉ trích rồi đưa lên mạng tùy thích. Họ im lặng, cố gắng mang đến cho độc giả những thông tin tốt nhất có thể có được, thông qua một lối diễn đạt nhẹ nhàng nhất, và chỉ thầm ước mong: rồi độc giả sẽ hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có họ, ai là người đưa những thông tin đầu tiên về đại dự án bauxite 2009 ở Tây Nguyên ra công luận?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có họ, ai đưa những phát ngôn “đỉnh cao trí tuệ” trong chính trường Việt Nam lên mặt báo? Ai ghi lại những câu nói “bất hủ”, phản ánh trình độ (ít nhất là khả năng tư duy logic, khả năng diễn đạt) đáng báo động của một bộ phận không nhỏ quan chức nước nhà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có họ, ai phản ánh về những vụ dân thường chết trong đồn công an một cách bí hiểm? Cho dù nhiều sự việc đau lòng như thế có thể chẳng đi về đâu, nhưng ít nhất, cũng nhờ có họ mà chuyện đã được đưa ra công luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có họ, ai viết về mãi lộ? về lũ lụt, tai nạn, tiền cứu trợ bị bớt xén hay hàng cứu trợ toàn bột giặt? về những tai nạn thảm khốc – cho thấy một xã hội đầy rủi ro, tỷ lệ tử chắc chắn là cao hơn mức 6/1.000 người dân/năm rất nhiều? về những bê bối trong trường học, bệnh viện? về một Vinashin vỡ nợ? Tất nhiên, việc báo chí viết về Vinashin hay các bê bối tương tự rất có thể chỉ là kết quả của những đấu đá nội bộ “trên thiên đình”, trong đó báo chí được sử dụng làm công cụ, vũ khí để bắn giết nhau, nhà báo chỉ là những con tốt mà thôi. Nhưng dù sao thì lũ tốt đen ấy cũng đã làm được công việc đưa một phần sự thật ra ánh sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có những lúc lề trái và lề phải “phối hợp tác chiến” một cách rất hoàn hảo. Hình ảnh những người dân đi đầu trong đoàn biểu tình mùa hè năm 2011, giương cao tờ báo Thanh Niên với hàng chữ nổi bật trên trang nhất: “&lt;i&gt;Không chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước&lt;/i&gt;”, có đủ nói lên sự ủng hộ ngấm ngầm của lề phải cho lề trái chăng? Tôi nhớ ở đâu đó, một độc giả bình luận: “&lt;i&gt;Báo Thanh Niên đã góp sức để người dân thể hiện lòng yêu nước một cách an toàn – và quý báo cũng… an toàn&lt;/i&gt;!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ cũng ra đi. Ra đi nhiều lắm. Cứ sau mỗi vụ tờ báo nào đó bị xử lý, rất có thể là lại có hàng loạt người “bay”. Nhất là với cái thứ văn hóa đổ vấy của người Việt Nam, khi một loạt bài được “trên” biểu dương, thì lãnh đạo tòa báo hưởng, mà khi loạt bài bị “đánh” thì chỉ có thằng đánh máy, con sửa mo-rát là chết, mà lại là chết trong âm thầm, không ai hay biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nhiều người tự động bỏ đi, vì chán ngán, vì bế tắc. Một trong những người ấy đã gửi tôi một dòng tin nhắn mà không bao giờ tôi quên được: “&lt;i&gt;Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này cho những kẻ mà ta khinh bỉ&lt;/i&gt;”. (1)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vì nhân dân&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2009, trong một bài về “Chuyện làm báo ở Sài Gòn trước 1975”, tôi đã viết: “&lt;i&gt;… nghề báo thì bao giờ cũng vậy, là niềm vui, là nỗi buồn, là lòng nhiệt tình của tuổi trẻ và cả những giọt nước mắt&lt;/i&gt;”. Đó thực chất là điều tôi muốn nói về báo chí Việt Nam sau năm 1975. Tôi không biết trong cuộc chiến thầm lặng chống lại sự bưng bít, bóc trần cái xấu, thúc đẩy sự minh bạch, bao nhiêu nhà báo đã lau nước mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều 2/8/2011. Ngày ấy, ở Hà Nội diễn ra hai sự kiện: phiên xử phúc thẩm TS. Luật Cù Huy Hà Vũ và cuộc họp giao ban báo chí của Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, với nội dung thông báo kết quả điều tra vụ “đạp mặt người biểu tình”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm giác “lạnh người” khi nghe tin ấy: Bộ Công an tổ chức họp báo ngay tại Thành ủy Hà Nội (giữa trung tâm thủ đô) để thông báo kết quả điều tra, và trước đó, tin đồn ít nhiều rằng đã có những cuộc tiếp xúc, điều đình giữa công an và người biểu tình bị đạp mặt – anh Nguyễn Chí Đức. Chúng tôi đều hiểu rằng, không có lý gì mà công an tự tin đến thế. Chắc là sẽ có một diễn biến gì đó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 giờ chiều, từ ngoài đường, tôi gọi điện cho bạn (vừa ở cuộc họp báo ra):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tình hình sao rồi mày?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xong rồi. Họ bảo tay Đức chống đối, ngồi bệt xuống đất, nên công an phải khiêng lên xe đưa về đồn. Ông Đức cũng bảo không bị ai đánh, viết tường trình nói rõ thế rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Còn cái clip kia?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không xác định được có phải là giả không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế bây giờ mày định…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì về viết bài, có thế nào viết như thế chứ còn định gì. So what? (thế thì sao)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- So what cái cục cứt! – chưa bao giờ tôi thô lỗ như thế trên điện thoại di động. – Mày định thế nào? Mày muốn cứ thế mà tương vào bài à? Mày không hỏi Chí Đức lấy một câu à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mày muốn gì? Có giỏi thì mày viết đi, viết xem có đăng được không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai người chửi nhau một trận nảy lửa trên điện thoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng có vô lý thế. Mày phải hiểu là không thể khác được. Trong trường hợp này tao chỉ có thể làm hết sức mình là phản ánh lại đúng sự việc qua lời của công an, và sẽ ghi rõ là “theo kết luận điều tra”. Thông tin được chừng nào tới người đọc tốt chừng ấy. Mày viết theo kiểu đa chiều, lấy ý kiến Chí Đức, xem có đăng được không? Sao cáu kỉnh vô lý thế? Có phải lỗi của tao không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lượt tôi ngồi bệt xuống đất, tay run bắn lên vì giận. Phải, chính tôi mới là kẻ vô lý. Tại sao tôi lại gầm lên trên điện thoại, lại văng tục với bạn tôi – nhà báo mà tôi nể phục, quý trọng, nhà báo mà tôi vẫn thường yêu mến bảo: “&lt;i&gt;Như John Lennon và Paul McCartney, hai ta song kiếm hợp bích&lt;/i&gt;”. Tại sao tôi lại nói bạn như thế, trong khi cả hai đều hiểu ai là những kẻ phải chịu trách nhiệm về tất cả chuyện này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất cứ người làm báo chuyên nghiệp nào cũng hiểu quá rõ rằng, “trung thực, khách quan, công bằng” là các nguyên tắc đạo đức hàng đầu; và nếu ở một nền truyền thông đa chiều như phương Tây, thì sau khi dự một cuộc họp báo của cơ quan công an như thế, việc tiếp theo phóng viên phải làm là phỏng vấn “phía bên kia”, tức là nạn nhân Nguyễn Chí Đức, để xem anh có ý kiến như thế nào, có thực anh đã viết tường trình khẳng định mình không bị đạp mặt hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng báo chí nước mình nó khác, khác ghê lắm. Mà chẳng riêng báo chí, &lt;i&gt;nói chung là cái nước mình nó khác&lt;/i&gt;. Video clip ghi lại hình ảnh vụ đạp mặt không được thừa nhận một cách thản nhiên. Cuộc họp báo của cơ quan công an, tổ chức tại Thành ủy Hà Nội, không có mặt Nguyễn Chí Đức, cũng không mời bất cứ một ai trong số những người đã ký kiến nghị đề nghị xử lý nghiêm vụ đạp mặt công dân. Kết luận chỉ hàm ý đơn giản là Nguyễn Chí Đức ăn vạ. Hỡi ôi, cả một hệ thống xông vào vùi dập một công dân! Và chúng tôi đã chẳng thể làm gì để bảo vệ công dân ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng bạn tôi nói đúng. Chúng tôi không làm khác được. Trong một nền báo chí được định hướng chặt chẽ, sát sao. Trong một nền truyền thông nơi “quyền bình luận” của nhà báo bị triệt tiêu sạch sẽ – đừng hỏi vì sao báo chí (lề phải) Việt Nam bao năm qua không có nổi một cây viết bình luận cho ra hồn; phóng viên, nhà báo đâu có cái quyền ấy; nó là quyền của lực lượng “chống âm mưu diễn biến hòa bình” kia. Trong một nền truyền thông nơi báo chí bị coi như công cụ, nhà báo không khác gì con chó, khi nào bảo sủa thì sủa, bảo im thì im. Thì người làm báo phải lựa chọn. Hoặc là im lặng để cố gắng đưa được thông tin tới bạn đọc chừng nào tốt chừng ấy. Hoặc ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và trong cuộc chiến lặng thầm đưa thông tin tới bạn đọc, nhiều nhà báo chỉ còn biết gạt nước mắt, thở dài mỗi khi bị hiểu nhầm, bị nghe chửi (oan) là “lưỡi gỗ”, “chó lợn”, “ngu xuẩn”… Đôi khi, họ làm tôi nhớ đến một câu hát buồn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“&lt;i&gt;Many times I’ve been alone,&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;and many times I’ve cried.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Many ways you’ve never known,&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;but many ways I’ve tried…&lt;/i&gt;” (2)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngước mắt nhìn trời…&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2011 khép lại bằng một vài sự kiện, trong đó có chuyến về nước của GS. Trịnh Xuân Thuận, nhà vật lý thiên văn người Mỹ gốc Việt. Một trong những nhà báo thầm lặng mà tôi cũng rất yêu mến, khi tôi hỏi “có theo sự kiện này không”, đã trả lời: “Khi thất vọng với mặt đất thì là lúc nên nhìn lên trời”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu là một câu nói đùa, nhưng nó đúng. Nhìn lên trời cũng là một cách để bớt ức chế với mặt đất. Nếu không ngước mắt nhìn trời, họ – những nhà báo vẫn cố gắng bám trụ với nghề, chấp nhận cay đắng, chấp nhận sự định hướng của một lực lượng mà năng lực truyền thông hẳn nhiên là thua xa họ – sẽ không chịu nổi bao nhiêu bụi bặm, rác rưởi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thì chúng ta có thể hy vọng rằng, mọi việc được làm trên thế giới này đã được tiến hành bằng hy vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ghi chú:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Tiểu thuyết “Suối nguồn” (The Fountainhead, 1943) của Ayn Rand.&lt;br /&gt;2. Ca khúc “Con đường dài và khúc khuỷu” (The Long and Winding Road, 1970) của “The Beatles”.&lt;br /&gt;3. “Everything that is done in the world is done by hope” (Martin Luther).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://trangridiculous.blogspot.com/2011/12/giot-nuoc-mat-cua-le-phai.html"&gt;Đoan Trang&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-8664761218460231373?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/8664761218460231373/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/12/giot-nuoc-mat-cua-le-phai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8664761218460231373'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8664761218460231373'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/12/giot-nuoc-mat-cua-le-phai.html' title='Giọt nước mắt của lề phải'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-8627171568079303040</id><published>2011-09-23T13:48:00.000+09:30</published><updated>2011-09-23T13:48:30.680+09:30</updated><title type='text'>Danh sách Mã vạch các nước</title><content type='html'>VD: mã vạch các sản phẩm của Việt Nam là 893&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-2cF02XG2yG0/TnwFJ-fbBhI/AAAAAAAAAKY/vvIanOsVQ34/s1600/Barcode2.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="138" src="http://3.bp.blogspot.com/-2cF02XG2yG0/TnwFJ-fbBhI/AAAAAAAAAKY/vvIanOsVQ34/s200/Barcode2.png" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Danh sách mã vạch các nước:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;000 - 019 GS1 United States&lt;br /&gt;020 - 029 Restricted distribution (MO defined, usually for internal use)&lt;br /&gt;030 - 039 GS1 United States&lt;br /&gt;040 - 049 Restricted distribution (MO defined, usually for internal use)&lt;br /&gt;050 - 059 Coupons&lt;br /&gt;060 - 139 GS1 United States&lt;br /&gt;200 - 299 Restricted distribution (MO defined, usually for internal use)&lt;br /&gt;300 - 379 GS1 France&lt;br /&gt;380 GS1 Bulgaria&lt;br /&gt;383 GS1 Slovenia&lt;br /&gt;385 GS1 Croatia&lt;br /&gt;387 GS1 BIH (Bosnia-Herzegovina)&lt;br /&gt;400 - 440 GS1 Germany&lt;br /&gt;450 - 459 &amp;amp;490 – 499 GS1 Japan&lt;br /&gt;460 - 469 GS1 Russia&lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ss0r1o1LnSY/TnwFMSeBmYI/AAAAAAAAAKc/1yLalKzLIfA/s1600/96px-Datamatrix.svg.png" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-ss0r1o1LnSY/TnwFMSeBmYI/AAAAAAAAAKc/1yLalKzLIfA/s1600/96px-Datamatrix.svg.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Mã vạch 2D&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;470 GS1 Kurdistan&lt;br /&gt;471 GS1 Taiwan&lt;br /&gt;474 GS1 Estonia&lt;br /&gt;475 GS1 Latvia&lt;br /&gt;476 GS1 Azerbaijan&lt;br /&gt;477 GS1 Lithuania&lt;br /&gt;478 GS1 Uzbekistan&lt;br /&gt;479 GS1 Sri Lanka&lt;br /&gt;480 GS1 Philippines&lt;br /&gt;481 GS1 Belarus&lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-lNIed3CTr9o/TnwGs_YT3hI/AAAAAAAAAKg/90OdzCrcD5E/s1600/%25C4%2591%25E1%25BB%258Dc-m%25C3%25A3-v%25E1%25BA%25A1ch-Symbol-LS-2208.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://4.bp.blogspot.com/-lNIed3CTr9o/TnwGs_YT3hI/AAAAAAAAAKg/90OdzCrcD5E/s200/%25C4%2591%25E1%25BB%258Dc-m%25C3%25A3-v%25E1%25BA%25A1ch-Symbol-LS-2208.jpg" width="190" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Máy đọc mã vạch&amp;nbsp;Symbol LS 2208 (Motorola)&lt;br /&gt;Công nghệ laser diode 650mm&lt;br /&gt;Tốc độ 100 scan/s&lt;br /&gt;Chế độ quét: tự động hoặc bấm nút&lt;br /&gt;Khoảng cách đọc: 2.5-35cm&lt;br /&gt;Kết nối: USB&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;482 GS1 Ukraine&lt;br /&gt;484 GS1 Moldova&lt;br /&gt;485 GS1 Armenia&lt;br /&gt;486 GS1 Georgia&lt;br /&gt;487 GS1 Kazakhstan&lt;br /&gt;489 GS1 Hong Kong&lt;br /&gt;500 - 509 GS1 UK&lt;br /&gt;520 GS1 Greece&lt;br /&gt;528 GS1 Lebanon&lt;br /&gt;529 GS1 Cyprus&lt;br /&gt;530 GS1 Albania&lt;br /&gt;531 GS1 MAC (FYR Macedonia)&lt;br /&gt;535 GS1 Malta&lt;br /&gt;539 GS1 Ireland&lt;br /&gt;540 - 549 GS1 Belgium &amp;amp; Luxembourg&lt;br /&gt;560 GS1 Portugal&lt;br /&gt;569 GS1 Iceland&lt;br /&gt;570 - 579 GS1 Denmark&lt;br /&gt;590 GS1 Poland&lt;br /&gt;594 GS1 Romania&lt;br /&gt;599 GS1 Hungary&lt;br /&gt;600 - 601 GS1 South Africa&lt;br /&gt;603 GS1 Ghana&lt;br /&gt;608 GS1 Bahrain&lt;br /&gt;609 GS1 Mauritius&lt;br /&gt;611 GS1 Morocco&lt;br /&gt;613 GS1 Algeria&lt;br /&gt;616 GS1 Kenya&lt;br /&gt;618 GS1 Ivory Coast&lt;br /&gt;619 GS1 Tunisia&lt;br /&gt;621 GS1 Syria&lt;br /&gt;622 GS1 Egypt&lt;br /&gt;624 GS1 Libya&lt;br /&gt;625 GS1 Jordan&lt;br /&gt;626 GS1 Iran&lt;br /&gt;627 GS1 Kuwait&lt;br /&gt;628 GS1 Saudi Arabia&lt;br /&gt;629 GS1 Emirates&lt;br /&gt;640 - 649 GS1 Finland&lt;br /&gt;690 - 695 GS1 China&lt;br /&gt;700 - 709 GS1 Norway&lt;br /&gt;729 GS1 Israel&lt;br /&gt;730 - 739 GS1 Sweden&lt;br /&gt;740 GS1 Guatemala&lt;br /&gt;741 GS1 El Salvador&lt;br /&gt;742 GS1 Honduras&lt;br /&gt;743 GS1 Nicaragua&lt;br /&gt;744 GS1 Costa Rica&lt;br /&gt;745 GS1 Panama&lt;br /&gt;746 GS1 Dominican Republic&lt;br /&gt;750 GS1 Mexico&lt;br /&gt;754 - 755 GS1 Canada&lt;br /&gt;759 GS1 Venezuela&lt;br /&gt;760 - 769 GS1 Switzerland&lt;br /&gt;770 GS1 Colombia&lt;br /&gt;773 GS1 Uruguay&lt;br /&gt;775 GS1 Peru&lt;br /&gt;777 GS1 Bolivia&lt;br /&gt;779 GS1 Argentina&lt;br /&gt;780 GS1 Chile&lt;br /&gt;784 GS1 Paraguay&lt;br /&gt;786 GS1 Ecuador&lt;br /&gt;789 - 790 GS1 Brazil&lt;br /&gt;800 - 839 GS1 Italy&lt;br /&gt;840 - 849 GS1 Spain&lt;br /&gt;850 GS1 Cuba&lt;br /&gt;858 GS1 Slovakia&lt;br /&gt;859 GS1 Czech&lt;br /&gt;860 GS1 YU (Serbia &amp;amp; Montenegro)&lt;br /&gt;865 GS1 Mongolia&lt;br /&gt;867 GS1 North Korea&lt;br /&gt;868 - 869 GS1 Turkey&lt;br /&gt;870 - 879 GS1 Netherlands&lt;br /&gt;880 GS1 South Korea&lt;br /&gt;884 GS1 Cambodia&lt;br /&gt;885 GS1 Thailand&lt;br /&gt;888 GS1 Singapore&lt;br /&gt;890 GS1 India&lt;br /&gt;893 GS1 Vietnam&lt;br /&gt;899 GS1 Indonesia&lt;br /&gt;900 - 919 GS1 Austria&lt;br /&gt;930 - 939 GS1 Australia&lt;br /&gt;940 - 949 GS1 New Zealand&lt;br /&gt;950 GS1 Global Office&lt;br /&gt;955 GS1 Malaysia&lt;br /&gt;958 GS1 Macau&lt;br /&gt;977 Serial publications (ISSN)&lt;br /&gt;978 - 979 Bookland (ISBN)&lt;br /&gt;980 Refund receipts&lt;br /&gt;981 - 982 Common Currency Coupons&lt;br /&gt;990 - 999 Coupons&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;Mã số EAN-13 gồm 13 con số có cấu tạo như sau: từ trái sang phải&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-FPCXJ_jbDKY/TnwEjeeiAII/AAAAAAAAAKU/ajQ8aaOY5wQ/s1600/msmv.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="157" src="http://3.bp.blogspot.com/-FPCXJ_jbDKY/TnwEjeeiAII/AAAAAAAAAKU/ajQ8aaOY5wQ/s400/msmv.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;Mã quốc gia: hai hoặc ba con số đầu&lt;br /&gt;Mã doanh nghiệp: có thể gồm từ bốn, năm hoặc sáu con số&lt;br /&gt;Mã mặt hàng: có thể là năm, bốn hoặc ba con số tuỳ thuộc vào mã doanh nghiệp&lt;br /&gt;Số cuối cùng là số kiểm tra.&amp;nbsp;&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;Để đảm bảo tính thống nhất và tính đơn nhất của mã số, mã quốc gia phải do tổ chức mã số vật phẩm quốc tế (EAN International) cấp cho các quốc gia là thành viên của tổ chức này. Mã số quốc gia của Việt nam là 893.&lt;br /&gt;Mã doanh nghiệp (mã M) do tổ chức mã số vật phẩm quốc gia cấp cho các nhà sản xuất là thành viên của họ. Ở Việt nam, mã doanh nghiệp do EAN-VN cấp cho các doanh nghiệp thành viên của mình&lt;br /&gt;Mã mặt hàng (mã I) do nhà sản xuất quy định cho hàng hoá của mình. Nhà sản xuất phải đảm bảo mỗi mặt hàng chỉ có một mã số, không được có bất kỳ sự nhầm lẫn nào.&lt;br /&gt;Số kiểm tra C là một con số được tính dựa vào 12 con số trước đó, dùng để kiểm tra việc ghi đúng những con số nói trên&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;Từ năm 1995 đến tháng 3/1998, EAN-VN cấp mã M gồm bốn con số và từ tháng 3/1998, theo yêu cầu của EAN quốc tế, EAN-VN bắt đầu cấp mã M gồm 5 con số. Vì vậy, hiện nay mã EAN-13 của các doanh nghiệp Việt nam có hai dạng là: mã M gồm 5 con số và 4 con số.&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-8627171568079303040?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/8627171568079303040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/09/danh-sach-ma-vach-cac-nuoc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8627171568079303040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8627171568079303040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/09/danh-sach-ma-vach-cac-nuoc.html' title='Danh sách Mã vạch các nước'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-2cF02XG2yG0/TnwFJ-fbBhI/AAAAAAAAAKY/vvIanOsVQ34/s72-c/Barcode2.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-4387987627418996621</id><published>2011-09-17T02:30:00.000+09:30</published><updated>2011-09-17T05:24:02.233+09:30</updated><title type='text'>Cô bé quàng khăn đỏ *</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-31ZwilB0zzg/TnOmSqY28nI/AAAAAAAAAKQ/Cs49rsrvvj0/s1600/205092_1501109308032_1843183890_898749_7053558_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="176" src="http://1.bp.blogspot.com/-31ZwilB0zzg/TnOmSqY28nI/AAAAAAAAAKQ/Cs49rsrvvj0/s400/205092_1501109308032_1843183890_898749_7053558_n.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ngày xửa ngày xưa có một cô bé, cô rất xinh xắn và dễ thương tuy rất ngoan nhưng cô lại hay chơi trội. Một trong những sở thích của cô là nổi bật ở bất cứ đâu. Vì vậy cô chọn cho mình màu đỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần cô vào rừng ... à không cô phải đi qua rừng để mang bánh đến biếu bà vì bà của cô đã già lắm rồi mà lại chỉ sống có một mình ở bên kia cánh rừng. Vì thế nên thay vì đón Bà về ở chung bố mẹ cô bé quàng khăn đỏ thường bắt cô băng rừng mang bánh cho bà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khu rừng có nhiều thứ rất nguy hiểm. Mẹ cô bé đã dặn vậy. Đặc biệt là Chó sói và Bác thợ săn.&lt;br /&gt;Khăn đỏ biết thế liền chọn lấy chiếc áo choàng đỏ thắm khoác lên mình rồi đi vào rừng. Nhưng lập tức cô quay trở lại nhà ngay vì cô quên không mặc gì bên trong áo đã thế lại quên luôn cả bánh mất rồi còn đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi Khăn đỏ đi vào rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nói về chó sói. Vì trong rừng toàn thứ nguy hiểm nên sói cũng sợ lắm nhưng cái đói ló cái liều. Nó bụng bảo dạ thay vì ngồi chết đói ta phải trở thành kẻ xấu.Sau khi quyết định Sói đi thẳng đến nhà Bà nội Khăn đỏ.&lt;br /&gt;Nó đứng ở ngoài hồi lâu rồi bất chợt chạy lại bên cửa sổ nhìn vào. Nó nhìn một hồi lâu rồi lẳng lặng bỏ đi chỉ để lại một bãi nôn ở cổng.&lt;br /&gt;Một lát sau Bác thợ săn mở cửa bước ra.&lt;br /&gt;Nhân dịp nói về Bác thợ săn. Bác này nổi tiếng là người tốt. Ai cũng bảo thế cả. Thế thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại với Khăn đỏ yêu quý. Cô đi băng băng qua rừng màu áo choàng đỏ tươi phấp phới chói lọi như một quả bomb di động.&lt;br /&gt;Chó sói sau khi rời khỏi nhà Bà nội cũng thơ thẩn đi vào rừng. Bỗng nó nhìn thấy Khăn đỏ đang từ xa bước tới. Không kip suy nghĩ lôi thôi nó nhảy ra chắn đường.&lt;br /&gt;-Con bé kia... Sói hỏi.&lt;br /&gt;-Bà ơi sao mắt bà to thế! Khăn đỏ đáp.&lt;br /&gt;-Hả? Sói lại hỏi.&lt;br /&gt;-Bà ơi sao tai bà to thế?Khăn đỏ lại hỏi.&lt;br /&gt;-Cái gì cơ? Sói lại hỏi tiếp.&lt;br /&gt;-Bà ơi sao mũi và to thế? À quên mũi bà to thật! Bà ơi sao răng bà to thế?&lt;br /&gt;-Răng nào? Sói ngạc nhiên lắm.&lt;br /&gt;-Bà ơi cái quái gì thế kia? Khăn đỏ tay bịt mắt tay chỉ vào người Sói.&lt;br /&gt;Sói xấu hổ vội lấy tay che. Nhưng rồi nghĩ lại liền đáp.&lt;br /&gt;-Cái quái này là để ăn thịt cháu được ngon hơn. Nói dứt lời liền vồ lấy Khăn Đỏ lôi vào bụi rậm ngấu nghiến. Một lát sau người ta chỉ còn nghe thấy tiếng hét của Khăn đỏ và tiếng khóc thút thít của Sói.&lt;br /&gt;Cuối cùng Khăn đỏ bước ra chỉnh lại áo choàng quay lại nhìn Sói trìu mến hỏi:&lt;br /&gt;-Sói ơi! Có biết tại sao áo em đỏ không?&lt;br /&gt;Rồi quay lưng đi luôn.&lt;br /&gt;Từ đó không ai nhìn thấy Sói nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về bác thợ săn thì sao? Lúc này Bác thợ săn lại vừa từ nhà bà nội Khăn đỏ bước ra. Bác vấp vào giỏ bánh ở cạnh cửa sổ. Cánh đấy không xa có hai bãi nôn, một của chó Sói.&lt;br /&gt;Bác Thợ săn này nổi tiếng là người tốt. Ai cũng bảo thế cả. Thế thôi!&lt;br /&gt;À quên! Từ đó người ta cũng chẳng thấy Khăn đỏ đâu nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Truyện không biết của ai, nhưng hay!&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-4387987627418996621?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/4387987627418996621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/09/co-be-quang-khan-o.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/4387987627418996621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/4387987627418996621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/09/co-be-quang-khan-o.html' title='Cô bé quàng khăn đỏ *'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-31ZwilB0zzg/TnOmSqY28nI/AAAAAAAAAKQ/Cs49rsrvvj0/s72-c/205092_1501109308032_1843183890_898749_7053558_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5035520360637749775</id><published>2011-09-09T03:27:00.000+09:30</published><updated>2011-09-09T03:27:45.362+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Đột quỵ (Tai biến mạch máu não)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Một buổi tiệc ngoài trời, Ingrid trượt chân và bị ngã nhẹ, bạn bè của cô định gọi bác sĩ nhưng Ingrid bảo đảm rằng mình khỏe thôi, chỉ vấp một viên đá vì đôi giày mới. Bạn bè chùi sạch và lấy cho Ingrid một đĩa thức ăn khác. Cô có vẻ run nhẹ, nhưng rồi Ingrid tiếp tục cuộc vui suốt buổi tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau bữa tiệc, chồng Ingrid gọi báo tin cho mọi người là vợ ông đã vào bệnh viện và đã chết hồi 6 giờ tối, Ingrid đã bị đột quỵ trong buổi tiệc ban chiều. Nếu mọi người biết cách phát hiện ra sự đột quỵ thì có thể hôm nay Ingrid còn ở với họ. Một số người đột quỵ thoát chết nhưng lại rơi vào tình trạng vô vọng, vô phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mời bạn dành một phút để đọc bài này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bác sĩ thần kinh nói rằng nếu ông ta tiếp nhận bệnh nhân bị đột quỵ trong vòng 3 giờ đồng hồ, ông có thể hoàn toàn cứu được, hoàn toàn! Ông nói bạn nên biết một mẹo nhỏ để nhận ra chứng đột qụy và đưa bệnh nhân đến chuyên viên y tế trong vòng 3 giờ đồng hồ để được cứu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi thật khó nhận ra dấu hiệu của sự đột quỵ. Bất hạnh thay, sự thiếu hiểu biết nhiều khi có nghĩa là tai họa. Nạn nhân đột quỵ có thể bị tổn thương nghiêm trọng não nếu như người thân không nhận ra các biểu hiện của chứng đột quỵ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngày nay, các bác sĩ nói rằng những người qua đường bắt gặp cũng có thể phát hiện đột qụy bằng cách hỏi 3 câu đơn giản sau :&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;- (Cười) Yêu cầu người ấy cười&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;- (Nói) Yêu cầu người ấy nói một câu đơn giản, ví dụ: "Hôm nay trời nắng"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;- (Đưa tay lên) Yêu cầu người ấy đưa cao hai tay lên.&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nếu người ấy tỏ ra khó khăn với bất cứ một câu yêu cầu nào trên đây thì hãy gọi xe cấp cứu ngay lập tức và mô tả các dấu hiệu này cho người tiếp nhận.&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Một dấu hiệu khác để nhận diện Đột quỵ là yêu cầu người đấy thè lưỡi ra. Nếu lưỡi bị cong queo hoặc dính vào một bên miệng thì đúng là bị đột quỵ.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bất cứ ai nhận được tờ tin này nếu chịu chuyển cho 10 người khác thì bạn có thể chắc rằng: có it nhất một người đột qụy được cứu sống bởi có người đọc và làm theo lời của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Thông tin thêm:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Đột quỵ não hay tai biến mạch máu não là một bệnh xảy ra khi việc cung cấp máu lên một phần bộ não bị đột ngột ngừng trệ. Tai biến mạch máu não có hai loại: nhồi máu não (do tắc mạch) hoặc chảy máu não (do vỡ mạch). Các triệu chứng thần kinh trung ương khu trú biểu hiện nhanh, ngay tức thì khi tổn thương mạch máu não xảy ra, nên tai biến mạch máu não còn được gọi là đột quỵ. Đột quỵ là bệnh của hệ thần kinh phổ biến nhất hiện nay.&amp;nbsp;&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Nguyên do:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- Tắc mạch máu não: cục máu đông tại chỗ của động mạch não, thuyên tắc do xơ vỡ động mạch (chẳng hạn xuất phát từ động mạch cảnh), huyết tắc do bệnh tim (thí dụ rung nhĩ, nhồi máu cơ tim).&lt;br /&gt;- Vỡ mạch máu não: tăng huyết áp, chấn thương, vỡ phình động mạch não.&lt;br /&gt;- Nguyên nhân ít gặp: giảm huyết áp (tụt huyết áp đột ngột hơn 40 mm Hg), viêm động mạch, viêm tắc tĩnh mạch, thuyên tắc xoang tĩnh mạch. Ở người trẻ: bệnh tiểu cầu, chảy máu dưới màng nhện, dị dạng động mạch cảnh.&amp;nbsp;&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Các yếu tố tăng nguy cơ đột quỵ:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Tăng huyết áp, hút thuốc lá, đái tháo đường, một số bệnh tim (bệnh van tim, thiếu máu cơ tim, rung nhĩ), bệnh mạch máu ngoại biên, tiền căn thiếu máu cục bộ thoáng qua, tăng thể tích hồng cầu, phụ nữ vừa hút thuốc lá vừa dùng thuốc tránh thai nội tiết tố, tăng chất béo trong máu, lạm dụng thức uống có cồn (rượu, bia), rối loạn chức năng đông máu.&amp;nbsp;&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Những việc có thể làm trước khi xe cấp cứu tới:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- Quan sát và hỏi bệnh nhân để biết bệnh nhân còn tỉnh táo (ý thức bình thường) hay lẫn lộn, lơ mơ hoặc hôn mê (rối loạn ý thức). Kèm theo dấu hiệu đại tiểu tiện không tự chủ chứng tỏ bệnh nhân đã mất ý thức.&lt;br /&gt;- Nếu bệnh nhân còn tỉnh: cần để bệnh nhân nằm yên tĩnh và gọi cấp cứu đến để đưa bệnh nhân vào bệnh viện lớn có uy tín về cấp cứu tai biến mạch máu não.&lt;br /&gt;- Nếu bệnh nhân hôn mê: cần xem bệnh nhân đang còn thở bình thường, thở nhanh, thở chậm, hay đã ngừng thở..., vì cấp cứu hô hấp là việc đầu tiên phải làm để đảm bảo đủ oxy cho tim và cho não. Nếu toàn bộ não thiếu oxy quá 3 phút thì dù cho cấp cứu tim đập lại cũng không cứu được não, y học gọi là mất não, hoặc chết não.&lt;br /&gt;- Kiểm tra nhịp tim và huyết áp ngay nếu có thể.&amp;nbsp;&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Đặc biệt lưu ý với người nhà hoặc người chứng kiến bệnh nhân đột quỵ não:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- Bệnh nhân đột quỵ não có thể bị một trong hai dạng: chảy máu não do vỡ mạch hoặc nhồi máu não do tắc mạch. Hai bệnh này đối nghịch nhau hoàn toàn về nguyên nhân, cơ chế và cách điều trị. Các bác sỹ chuyên khoa cũng không thể chỉ dựa vào biểu hiện bên ngoài để xác định chẩn đoán. Vì vậy, không được mạo hiểm tự điều trị cho bệnh nhân dù chỉ là các động tác như bấm huyệt nhân trung, châm cứu, đánh gió... Những tác động đó có thể làm trầm trọng hơn tình trạng bệnh của bệnh nhân mà chúng ta vô tình không biết.&lt;br /&gt;- Tuyệt đối không được cho bệnh nhân uống thuốc đông y khi vừa bị đột quỵ. Thuốc phổ biến hiện nay đang lưu hành tự do không có kiểm soát trên thị trường là viên thuốc Trung Quốc "An cung ngưu hoàng hoàn", hay gọi là viên "An cung", hoặc đơn giản hơn gọi là viên thuốc Tàu... Sở dĩ mọi người biết và tìm mua thuốc này cho bệnh nhân nhiều hơn là biết thuốc này thực sự có tác dụng gì, bệnh nhân đang bị bệnh gì và nên được điều trị ở đâu, là vì tâm lý a dua nghe theo lời truyền miệng trong cộng đồng. Thuốc này hiện nay được những người bán cung cấp dễ dãi với giá hàng triệu đồng 1 viên, ai cũng mua được cho bất kể ai bị tai biến mạch máu não: dù là người già hay trẻ, nam hay nữ, bị chảy máu hay nhồi máu, đang tỉnh táo hoặc đã hôn mê, đang hồi sức trong viện hoặc đã về nhà, thậm chí chưa bị tai biến đã mua dự phòng...!&lt;br /&gt;- Thực hiện hô hấp nhân tạo (CPR), nếu cần phải dùng miệng thổi hơi vào miệng bệnh nhân (hô hấp miệng-miệng) nếu thấy bệnh nhân ngừng thở.&lt;br /&gt;- Không được cố di chuyển đầu, cổ bệnh nhân, trong trường hợp tai nạn, đầu hoạc cổ có thể bị gãy hoặc bị thương. Để bệnh nhân trong tư thế thoải mái. Nới lỏng quần áo.&lt;br /&gt;- Không được cho bệnh nhân ăn hoặc uống. Tai biến khiến cho người bệnh không thể nuốt và sẽ gây nghẹn.&lt;br /&gt;- Không được dùng ax-pi-rin (aspirin). Mặc dù ax-pi-rin có thể làm giảm cục máu đông trong trường hợp tai biến tắc động mạch nhưng cũng có thể gây chảy máu trong nếu là tai biến vỡ mạch máu. Nếu người bệnh đã uống ax-pi-rin trong ngày, cần phải báo với bác sỹ cấp cứu.&lt;br /&gt;- Thở sâu. Thở chậm và sâu giúp bệnh nhân bình tĩnh và đưa máu lên não nhiều hơn. Để người bệnh nằm xuống và nói chuyện với người bệnh để họ bình tĩnh.&lt;br /&gt;- Giữ đầu mát và thân ấm. Nếu có đá lạnh, có thể chấm nhẹ qua đầu người bệnh để giữ mát. Bọc đá trong khăn để không quá lạnh. Giữ mát đầu để giảm phản ứng phù nề khi tai biến và có thể giúp người bệnh đỡ cảm thấy đau đầu. Giữ thân ấm bằng áo khoác hoặc chăn sẽ giảm được nguy cơ co giật (sốc).&lt;br /&gt;- Có thể liên hệ với một trung tâm y tế hoặc với bác sỹ thần kinh để được tư vấn sớm trước khi đưa bệnh nhân đến bệnh viện.&amp;nbsp;&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Phòng ngừa Đột quỵ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- Phòng ngừa cấp 1: kiểm soát các yếu tố nguy cơ; điều trị huyết áp, kiểm soát đường huyết, lipid máu; bỏ thuốc lá; dùng thuốc kháng đông trọn đời ở những người bị thấp tim hoặc mang van tim nhân tạo ở bên tim trái. Cân nhắc khả năng dùng thuốc kháng đông ở người bị rung nhĩ mạn tính.&lt;br /&gt;- Phòng ngừa cấp 2: Tiếp tục kiểm soát các yếu tố nguy cơ. Nếu là tắc mạch máu hoặc rung nhĩ mạn tính, có thể dùng aspirin hoặc warfarin.&lt;br /&gt;Công nghệ dự báo chuỗi thời gian bằng mạng nơ-ron nhân tạo còn cho phép dự báo huyết áp của bệnh nhân trong một số ngày tiếp theo căn cứ và số liệu huyết áp của bệnh nhân đó trong quá khứ.&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5035520360637749775?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5035520360637749775/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/09/ot-quy-tai-bien-mach-mau-nao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5035520360637749775'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5035520360637749775'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/09/ot-quy-tai-bien-mach-mau-nao.html' title='Đột quỵ (Tai biến mạch máu não)'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5517068158118699550</id><published>2011-08-17T21:07:00.007+09:30</published><updated>2011-08-18T04:56:11.351+09:30</updated><title type='text'>Larry King: Tôi chả học được gì khi tôi nói</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-T2Ldb5K9zOQ/TkumBOHQwsI/AAAAAAAAAJ8/YkgucvaaiDY/s1600/larryking.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" height="303" src="http://2.bp.blogspot.com/-T2Ldb5K9zOQ/TkumBOHQwsI/AAAAAAAAAJ8/YkgucvaaiDY/s400/larryking.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Phong cách phỏng vấn của ông?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể hiện. Tôi không dùng từ "tôi". Khi ngươì phỏng vấn nói: "Tôi tự hỏi.." hoặc "Để tôi hỏi anh điều này..." thì đó đã là sai rồi. Đó là anh ta hỏi cho mình. Tôi chỉ hỏi những câu hỏi ngắn, thường gồm 2-3 câu. Nếu mất đến 3 câu, đó là một câu hỏi tồi. Tôi không có sân khấu cho mình. Tôi không lên sóng để làm khách mời lúng túng, để kết thân với khách mời, hoặc để hạ gục khách mời. Tôi ở đó để học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Khi phỏng vấn các nguyên thủ cần phải chuẩn bị thể nào?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Càng có ít thời gian (phỏng vấn), càng phải chuẩn bị nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Khi khách mời là ngươì không cùng quan điểm, ông dẫn dắt cuộc phỏng vấn thế nào?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Tôi để cái tôi của mình ở ngoài cửa. Tôi cố gắng hỏi những câu hỏi tốt nhất, chứ không mang quan điểm của mình vào đó. Bởi nếu làm thế, chương trình có thể thú vị, nhưng khán giả chả thu được gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cách ông tiếp cận những chủ đề khó?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Nếu phỏng vấn Bin Laden, câu hỏi tồi nhất sẽ là "Tại sao ông lại đánh bom các tòa nhà?" Cách tốt nhất sẽ là hỏi "Điều gì đã mang ông ra khỏi gia đình mình?" "Điều gì đã khiến người đàn ông này, sinh ra trong một gia đình giàu có ở Trung Đông, lại bỏ nó ra đi? Tại sao ông muốn sống trong núi thay vì trong biệt thự?" Những câu hỏi này cho thấy tôi tò mò về ông ta. Tôi muốn biết điều gì đã khiến ông ta làm những điều mà ông ta đã làm. Chẳng ai sáng sáng chải đầu trước gương mà nhắc đi nhắc lại rằng "Tôi là con quỷ. Tôi là kẻ khủng bố và mọi ngươì đều căm hận tôi." Bin Laden không làm thế. Hitler không làm thế. Stalin không làm thế. Họ đều nghĩ rằng những gì họ làm là đúng. Tôi sẽ phỏng vấn để hiểu, và để mọi ngươì hiểu họ hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Điều gì làm nên một người trả lời phỏng vấn tốt?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Không quan trọng họ là ai, họ cần có đam mê với điều họ làm, khả năng diễn giải điều đó thật tốt, một chút hài hước, khả năng tự phản kháng, và hy vọng là một chút quá khích khi chỉ trích ai đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tại sao có vẻ như không ai từ chối trả lời phỏng vấn của ông?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi họ biết họ sẽ được hỏi những câu hỏi hay và ngươì hỏi họ là người trung thực. Họ biết họ sẽ không bị biên tập vì là truyền hình trực tiếp, và họ sẽ được biến đến vòng quannh thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Có vị khách mời nào mà ông luôn mong được phỏng vấn?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Fidel Castro. Ông ấy là người lãnh đạo một quốc gia lâu hơn bất kỳ ai.  Bin Laden. Còn ai nữa? Giáo hoàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Một bài học lớn sau nhiều thập kỷ làm phỏng vấn?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Tôi chưa từng học đại học. Tôi học qua nghề. Anthony Quinn từng nói với tôi rằng: tò mò là cách giáo dục tốt nhất." Nếu bạn tò mò, bạn sẽ học được rất nhiều thứ mỗi ngày. Tôi là loại ngươì mà bạn không muốn ngồi cạnh khi ở trên máy bay. Tôi quan tâm đến mọi thứ xung quanh tôi. Tôi quan tâm xem bạn làm gì và vì sao bạn làm nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lời khuyên của ông cho những ngươì muốn làm phỏng vấn truyền hình?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Hãy là mình. Hãy tò mò. Hãy lắng nghe. Việc bạn lắng nghe còn quan trọng hơn những điều bạn sẽ hỏi. Phương châm của tôi là: Tôi sẽ chẳng học được gì khi tôi nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;(Tạp chí Emmy, số 1/2011).&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: x-large;"&gt;10 Questions for Larry King&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-kIm6AIIT2NU/TkunyOV-GtI/AAAAAAAAAKA/YXAtXiinFK4/s1600/larry_king_1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="215" src="http://2.bp.blogspot.com/-kIm6AIIT2NU/TkunyOV-GtI/AAAAAAAAAKA/YXAtXiinFK4/s320/larry_king_1.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Whom do you most want to interview that you haven't yet?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Fidel Castro certainly. Always wanted to interview a Pope. Any Pope. And J.D. Salinger, who is probably the most impossible interview to get. The Catcher in the Rye had a major impact on me. I'd ask him, "Where'd you go? Why'd you stop writing? Did you run dry after four books?" That just boggles me. That's something I could never do. Disappear from the scene.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;What has allowed you to last so long on the job?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Longevity is impossible to explain. I never wanted to do anything else but be a broadcaster. I'm talking about age 5. I wanted to be on the radio, then I wanted to be on television. I never thought I'd be seen worldwide. We almost called the book What Am I Doing Here?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Do you agree with the perception that you ask soft questions?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Don't agree with it. I'm not there to pin someone to the wall. If I were to begin an interview with Nancy Pelosi and say, "Why did you lie about torture?" the last thing I will learn is the truth. I'd be putting them on the defensive to make me look good. At that point, they're a prop. To me, the guest is not a prop.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Are you concerned about the popularity of ideologically charged news programs?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;I'm not concerned, because all things are cyclical. Hopefully, the good, straight, thoughtful, in-depth interview will always be around. There's something I learned long ago: I never learned a thing when I was talking. So these shows where the host is on 90% of the time and the guest 10%, I don't get it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Which interview has surprised you the most?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;The Watergate villain G. Gordon Liddy. I don't like to make preimpressions, but I expected not to like him. And I really liked him. I thought he was wacko, but wackos can be fun. I loved his passion. I loved his sense of humor. He was a true character and therefore duck soup for an interview.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;You've taken heat for having tabloid guests on your show. How do you feel about that?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;I don't know that I deserve the heat, because I don't pick the guests. Never pick the guests. And a lot of times, I don't like it either. However, when the light goes on, I've got a job to do. So if we have to discuss the missing child or the beauty star who's divorcing her husband, it's the nature of the beast. You have to do it. I never throw away a show.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;How many pairs of suspenders do you have?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Never counted 'em. But my guess would be--there are suspenders in New York and Washington and, of course, at my home in Los Angeles--150. But they can't be clip-ons. Every pair of pants I buy--jeans, anything--we sew in the suspender buttons.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;How do you deal with guests you don't like?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Well, I'm a professional, and my job is to be a conduit. My personal opinion does not count. I don't use the word I. It's irrelevant. The only thing that counts is the guest. So is it harder to interview someone you don't like? You bet. But you gotta suck it up.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;What has been your most awkward interview?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Robert Mitchum, who was one of my favorite actors, drove me nuts. Every answer was one word. "Yep. Nope. Maybe. Not sure. Sure." I never got through to him. It got so bad that I wound up asking him what he had for dinner. And when he finished, he said, "How did I do?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;What does life after Larry King Live look like to you?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;As Milton Berle said, "Retire? To what?" I don't envision retirement. I'm not a good sitter-arounder, if that's a term. It doesn't suit me.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;a href="http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,1900232-2,00.html"&gt;&lt;i&gt;Time&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5517068158118699550?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5517068158118699550/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/08/larry-king-toi-cha-hoc-uoc-gi-khi-toi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5517068158118699550'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5517068158118699550'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/08/larry-king-toi-cha-hoc-uoc-gi-khi-toi.html' title='Larry King: Tôi chả học được gì khi tôi nói'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-T2Ldb5K9zOQ/TkumBOHQwsI/AAAAAAAAAJ8/YkgucvaaiDY/s72-c/larryking.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-1151167734157261334</id><published>2011-08-12T00:31:00.002+09:30</published><updated>2011-08-12T00:31:57.089+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>What is Panic Attack?</title><content type='html'>The best way to answer the question "What is panic attack?" is to examine how a panic attack feels. Even if you aren't sure you suffer from panic attacks, you know what they feel like. Why?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Have you ever been in a dangerous situation? Perhaps you had to walk alone across a dark parking lot late at night, and realized that there were footsteps behind you. Perhaps you were driving on a lonely stretch of road, only to have the car behind you speed up, pass you, and suddenly slow to a crawl as if the driver intended to stop and block your way. Whatever the circumstances, you almost certainly experienced shortness of breath, tingling in your upper body, nausea or a clenching of your stomach, and a racing heartbeat.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Those were all normal physiological reactions, because your body’s sympathetic nervous system, or SNS, has a "freeze, flight, or fight" response to danger. That response enables you to switch into high gear so that you can hide from, escape, or attack a threat. Your SNS pumps out adrenaline. Your heart rate speeds up as the blood rushes to your legs (you might feel lightheaded) so that you can run as fast as possible, and your breathing increases to supply extra oxygen to your heart and muscles.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Your body calls on all its resources to survive, and luckily for the human race, the system has worked wonderfully for millions of years! When things go normally, the threat will pass, and you'll stop producing the adrenaline which enabled your body to get through the crisis. This happens when your parasympathetic nervous system, or PNS, kicks in and calms you down.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They suffer from the same racing heart, nausea, lightheadedness, and shortness of breath which are appropriate responses to danger, but have no way to let their bodies know that the response is unwarranted. They simply have to wait until their parasympathetic nervous systems kick in and calm things down.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One of the most devastating consequences of panic attacks is that, once someone begins to suffer from them, he or she may develop such a fear of losing control that agoraphobia results. Agoraphobia is a fear of places outside the home, and people afflicted with it simply cannot function in public places. They feel hemmed in, have difficulty getting enough air, and are often convinced that they are about to faint. Panic attacks with agoraphobia are the most crippling of all.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Panic attacks would be far less devastating if there were a way to avoid the situations which trigger them. But the great majority of panic attacks happen spontaneously, and someone who experiences one panic attack in a certain place may never experience another one there, if he or she can summon the courage to revisit it!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As strange as it may seem, there are people who actually awakened in the middle of the night suffering from panic attacks, feeling suffocated, their hearts pounding and their extremities tingling or numb. Because of the similarity of their symptoms, these people are often convinced they are having heart attacks. The only good thing about a nocturnal panic attack is that it will usually end within ten or twenty minutes. By the age of 60, most people stop experiencing them.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;While a majority of people suffer one panic attack never have another one, many unfortunate individuals develop a pattern of panic attacks becomes known as panic disorder. They are the ones most likely to alter their lifestyles in order to prevent the world from learning of their difficulty. If you have started changing the way you want to live your life because you fear a panic attack, there is help available.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Speak to a doctor about getting the test you need to ensure that your panic attacks are not the result of a medical condition. Once that’s established, your panic attack disorder can be treated both with medication and with therapy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-FIXsoGDKMW0/TkPuXw59FxI/AAAAAAAAAJk/PFMDtyhFTYY/s1600/panic-disorder1.gif" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" height="392" src="http://2.bp.blogspot.com/-FIXsoGDKMW0/TkPuXw59FxI/AAAAAAAAAJk/PFMDtyhFTYY/s400/panic-disorder1.gif" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Panic attacks are considered a syndrome of panic disorder&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-tA9sz4o7WFA/TkPuYH4m7dI/AAAAAAAAAJs/1zpK3n_l3uM/s1600/1306038609-45.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-tA9sz4o7WFA/TkPuYH4m7dI/AAAAAAAAAJs/1zpK3n_l3uM/s400/1306038609-45.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-6eDXFQNg1wk/TkPuYbGyOkI/AAAAAAAAAJ0/qpCmenxL1uk/s1600/Panic-Attacks.png" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-6eDXFQNg1wk/TkPuYbGyOkI/AAAAAAAAAJ0/qpCmenxL1uk/s400/Panic-Attacks.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;Exactly What Is A Panic Attack?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A panic attack happens when your body suddenly gets overwhelmed with feelings such as fear, panic, and stress. Usually, it is impossible to predict panic attacks since they often come out of nowhere. This type of anxiety disorder is one of the worst because it has such bad side effects.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As many as 3 million adults in the United States have dealt with panic attacks. Unfortunately, many people do not know that a panic attack is happening and are afraid that they are going into cardiac arrest or dying.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If people are not aware of the fact they are having panic attacks, they won't normally get treated for them. This lack of knowledge is detrimental since these attacks do not stop on their own.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Panic attacks can cause a multitude of problems, and tend to get progressively worse if not treated. While symptoms vary with each person, some of the most common components of a panic attack include: Sudden onset of unexpected fear and panic, cold sweat, heart palpitations, inability to breathe, dizziness, feeling faint, and physical discomfort or pain.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Because having a panic attack is such a horrible experience, a lot of people are terrified to have another and this fear launches even more panic attacks. To stop the cycle of panic attacks, proper treatment must be undertaken right away.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;While some patients are given prescription medication to help control their panic attacks, the medications in this group have some very unpleasant side effects of their own, including constant drowsiness, total disorientation, and exhaustion. It is often said that with these medications, the cure is nearly as bad as the disease! Fortunately, there is effective help available for panic attacks that can even eliminate them completely.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ideally, panic attacks should be handled by utilizing a program that gets inside the brain, where panic attacks originate. Programs such as Panic Away use a psychologically sound technique to help the brain to understand how to deal with and completely eliminate panic attacks. Some of the program tips are so simple that they can be used immediately with success.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is not realistic to expect panic attacks to resolve themselves. It will take some action in order to achieve a real cure, but it is quite possible to do so with some of the programs available today.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-1151167734157261334?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/1151167734157261334/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/08/what-is-panic-attack.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1151167734157261334'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1151167734157261334'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/08/what-is-panic-attack.html' title='What is Panic Attack?'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-FIXsoGDKMW0/TkPuXw59FxI/AAAAAAAAAJk/PFMDtyhFTYY/s72-c/panic-disorder1.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3981196249661536780</id><published>2011-08-09T22:59:00.005+09:30</published><updated>2011-08-16T23:57:54.643+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>FIFA Manager 11 review: Underappreciated</title><content type='html'>Not too bad at all. Fun at start, but then it's going too easy even on the first season of having Div 2 club.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Being a fan of Fifa Manager a long time ago, I already play every single version of this series since it was Total Club Manager (though I'm even not a FIFA fan, I'm in for PES).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I did wonder why everyone give it only 6.0 point average on Gamespot when I started playing this game. Well, really it is not that bad at all. The tactic system going impressive, 3D match is going smooth, players have many smart actions, AI is very good, the financial system going well as always, I'm in total control of my club not like in Football Manager of Championship Manager series, which one of the biggest reason why I enjoy Fifa Manager more than others.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;For more detail, I always playing low Division of England in any football manager games for more experience of enjoy my team going up and developing in my own way. And this time, I had Bradford in Div 2, one of my favorite low division team all time. But then, I discovered the Tactic Route at the second matches, and things are going down at this point:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I won every single match!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The reason is: I use that Tactic route very well, attack and defend with nearly all players, but I don't think computer team know anything about this Tactic Route at all. Players are smart but the their managers ares not. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Their players stay in positions in every situations, LB and RB not going to attack, midfields players are really staying in midfield, there are always only like 2 or 3 players at attacking positions, and the strikers not going to down to defend as well, they could not beat my 11 players with that, even with Premier League players, it likes using 8 players vs 11 in both attack and defend.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;FIFA Manager 11 is then way too easy! I know I'm good at this brand, but come on! Having Bradford in Div 2 and won nearly every single matches in Brazil style included FA Cup, English Cup and even beat team Manchester United with my average-60 players is totally crazy. And I hate that, it's not fun at all like you think (I know they fixed it in Update 2, but that's a super careless job of EA!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;That's the main thing make the game bad. Some other &lt;b&gt;bad points&lt;/b&gt; which i hate:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I hate talking with my players every weeks, that's boring clicking the same words every now and then.&lt;br /&gt;- I want original, and it should be good enough. Some problem like number of heading goals, Routes set back after making sub, too hard to sell reserve players should not be there to fix in Patch 1. &lt;br /&gt;- I am manager of the month and they even not mention it in my emails!&lt;br /&gt;- I hate update and patch my game then it could effect or destroy my saved game. I do not talk about database, it's about BUGS! Lot of bugs! I want more consistent and perfect game when it going to release, EA need to test it more carefully before bring it out to players. &lt;br /&gt;- Up to now I haven't understand much the training. There are no description about staff yet, is it any bonus if I leave my players to my coaches in training? Because I want to train them my self, but if then, what my staff level for?&lt;br /&gt;- I know I could turn it off but there are too many same cinematic action all time and too much, the same as 5, 6 years ago.&lt;br /&gt;- Theme songs is annoy sometimes could bring headache, just learn how to do it from PES.&lt;br /&gt;- Take too long time of loading and advertising to the main screen.&lt;br /&gt;- It take a long time for me to know why I'm getting too many red card.&lt;br /&gt;- Tutorial system don't work, I'm sure first time player of this game getting bored as it hard to learn how to win.&lt;br /&gt;- Even with latest updates it still have lot of bugs (for example can't set training object to GK)&lt;br /&gt;- Funny thing is, after updated 2, instead of press P to pause the 3D game, I have to press Pause. Come on! Laptop don't have Pause button mate!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Good points: &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- The tactic system going perfect, very impessive.&lt;br /&gt;- Tactic Route make this game more perfect (but I want computer manager use that too, not only me! It sound fixed in update 2, but again, I don't want to update my game, it really like play another game when you update it!).&lt;br /&gt;- 3D is going smooth and lovely.&lt;br /&gt;- Players have many smart actions, AI is good, very nice passing.&lt;br /&gt;- The financial system going well as always.&lt;br /&gt;- Total control of the club (I don't have to ask to upgrade my stadium and getting refuse like in other games even when I have a zillion).&lt;br /&gt;- Very nice interface which nice control of short-key setting.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It still worth playing though. I'll go for a 7/10. Hope they clear it in version 12.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(This is my review of FIFA Manager 11&lt;br /&gt;http://www.gamespot.com/pc/sports/fifamanager11/player_review.html?id=772211)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-W-yG0dYIte4/TkE14bIPtCI/AAAAAAAAAJc/o3rD_fZbDd8/s1600/988965_158521_front.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/-W-yG0dYIte4/TkE14bIPtCI/AAAAAAAAAJc/o3rD_fZbDd8/s400/988965_158521_front.jpg" width="284" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Update: After patch the game with Update 3, it is harder to have header goals and fix some bugs, but I  still be able to win FA Cup with my Bradford in first season after beating Manchester City and then Arsenal in the final, crazy!&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3981196249661536780?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3981196249661536780/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/08/fifa-manager-11-review-underappreciated.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3981196249661536780'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3981196249661536780'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/08/fifa-manager-11-review-underappreciated.html' title='FIFA Manager 11 review: Underappreciated'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-W-yG0dYIte4/TkE14bIPtCI/AAAAAAAAAJc/o3rD_fZbDd8/s72-c/988965_158521_front.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5192738394151617731</id><published>2011-07-20T23:34:00.000+09:30</published><updated>2011-07-20T23:34:52.171+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cached'/><title type='text'>Americanisms: 50 of your most noted examples</title><content type='html'>The Magazine's recent piece on Americanisms entering the language in the UK prompted thousands of you to e-mail examples.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Some are useful, while some seem truly unnecessary, argued Matthew Engel in the article. Here are 50 of the most e-mailed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. When people ask for something, I often hear: "Can I get a..." It infuriates me. It's not New York. It's not the 90s. You're not in Central Perk with the rest of the Friends. Really." Steve, Rossendale, Lancashire&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. The next time someone tells you something is the "least worst option", tell them that their most best option is learning grammar. Mike Ayres, Bodmin, Cornwall&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. The phrase I've watched seep into the language (especially with broadcasters) is "two-time" and "three-time". Have the words double, triple etc, been totally lost? Grammatically it makes no sense, and is even worse when spoken. My pulse rises every time I hear or see it. Which is not healthy as it's almost every day now. Argh! D Rochelle, Bath&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Using 24/7 rather than "24 hours, 7 days a week" or even just plain "all day, every day". Simon Ball, Worcester&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. The one I can't stand is "deplane", meaning to disembark an aircraft, used in the phrase "you will be able to deplane momentarily". TykeIntheHague, Den Haag, Holland&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. To "wait on" instead of "wait for" when you're not a waiter - once read a friend's comment about being in a station waiting on a train. For him, the train had yet to arrive - I would have thought rather that it had got stuck at the station with the friend on board. T Balinski, Raglan, New Zealand&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. "It is what it is". Pity us. Michael Knapp, Chicago, US&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Dare I even mention the fanny pack? Lisa, Red Deer, Canada&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. "Touch base" - it makes me cringe no end. Chris, UK&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Is "physicality" a real word? Curtis, US&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Transportation. What's wrong with transport? Greg Porter, Hercules, CA, US&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12. The word I hate to hear is "leverage". Pronounced lev-er-ig rather than lee-ver -ig. It seems to pop up in all aspects of work. And its meaning seems to have changed to "value added". Gareth Wilkins, Leicester&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13. Does nobody celebrate a birthday anymore, must we all "turn" 12 or 21 or 40? Even the Duke of Edinburgh was universally described as "turning" 90 last month. When did this begin? I quite like the phrase in itself, but it seems to have obliterated all other ways of speaking about birthdays. Michael McAndrew, Swindon&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14. I caught myself saying "shopping cart" instead of shopping trolley today and was thoroughly disgusted with myself. I've never lived nor been to the US either. Graham Nicholson, Glasgow&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15. What kind of word is "gotten"? It makes me shudder. Julie Marrs, Warrington&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16. "I'm good" for "I'm well". That'll do for a start. Mike, Bridgend, Wales&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17. "Bangs" for a fringe of the hair. Philip Hall, Nottingham&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18. Take-out rather than takeaway! Simon Ball, Worcester&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;19. I enjoy Americanisms. I suspect even some Americans use them in a tongue-in-cheek manner? "That statement was the height of ridiculosity". Bob, Edinburgh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;20. "A half hour" instead of "half an hour". EJB, Devon&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;21. A "heads up". For example, as in a business meeting. Lets do a "heads up" on this issue. I have never been sure of the meaning. R Haworth, Marlborough&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;22. Train station. My teeth are on edge every time I hear it. Who started it? Have they been punished? Chris Capewell, Queens Park, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;23. To put a list into alphabetical order is to "alphabetize it" - horrid! Chris Fackrell, York&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;24. People that say "my bad" after a mistake. I don't know how anything could be as annoying or lazy as that. Simon Williamson, Lymington, Hampshire&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;25. "Normalcy" instead of "normality" really irritates me. Tom Gabbutt, Huddersfield&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;26. As an expat living in New Orleans, it is a very long list but "burglarize" is currently the word that I most dislike. Simon, New Orleans&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;27. "Oftentimes" just makes me shiver with annoyance. Fortunately I've not noticed it over here yet. John, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;28. Eaterie. To use a prevalent phrase, oh my gaad! Alastair, Maidstone (now in Athens, Ohio)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;29. I'm a Brit living in New York. The one that always gets me is the American need to use the word bi-weekly when fortnightly would suffice just fine. Ami Grewal, New York&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;30. I hate "alternate" for "alternative". I don't like this as they are two distinct words, both have distinct meanings and it's useful to have both. Using alternate for alternative deprives us of a word. Catherine, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;31. "Hike" a price. Does that mean people who do that are hikers? No, hikers are ramblers! M Holloway, Accrington&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;32. Going forward? If I do I shall collide with my keyboard. Ric Allen, Matlock&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;33. I hate the word "deliverable". Used by management consultants for something that they will "deliver" instead of a report. Joseph Wall, Newark-on-Trent, Nottinghamshire&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;34. The most annoying Americanism is "a million and a half" when it is clearly one and a half million! A million and a half is 1,000,000.5 where one and a half million is 1,500,000. Gordon Brown, Coventry&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;35. "Reach out to" when the correct word is "ask". For example: "I will reach out to Kevin and let you know if that timing is convenient". Reach out? Is Kevin stuck in quicksand? Is he teetering on the edge of a cliff? Can't we just ask him? Nerina, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;36. Surely the most irritating is: "You do the Math." Math? It's MATHS. Michael Zealey, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;37. I hate the fact I now have to order a "regular Americano". What ever happened to a medium sized coffee? Marcus Edwards, Hurst Green&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;38. My worst horror is expiration, as in "expiration date". Whatever happened to expiry? Christina Vakomies, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;39. My favourite one was where Americans claimed their family were "Scotch-Irish". This of course it totally inaccurate, as even if it were possible, it would be "Scots" not "Scotch", which as I pointed out is a drink. James, Somerset&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;40.I am increasingly hearing the phrase "that'll learn you" - when the English (and more correct) version was always "that'll teach you". What a ridiculous phrase! Tabitha, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;41. I really hate the phrase: "Where's it at?" This is not more efficient or informative than "where is it?" It just sounds grotesque and is immensely irritating. Adam, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;42. Period instead of full stop. Stuart Oliver, Sunderland&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;43. My pet hate is "winningest", used in the context "Michael Schumacher is the winningest driver of all time". I can feel the rage rising even using it here. Gayle, Nottingham&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;44. My brother now uses the term "season" for a TV series. Hideous. D Henderson, Edinburgh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;45. Having an "issue" instead of a "problem". John, Leicester&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;46. I hear more and more people pronouncing the letter Z as "zee". Not happy about it! Ross, London&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;47. To "medal" instead of to win a medal. Sets my teeth on edge with a vengeance. Helen, Martock, Somerset&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;48. "I got it for free" is a pet hate. You got it "free" not "for free". You don't get something cheap and say you got it "for cheap" do you? Mark Jones, Plymouth&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;49. "Turn that off already". Oh dear. Darren, Munich&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;50. "I could care less" instead of "I couldn't care less" has to be the worst. Opposite meaning of what they're trying to say. Jonathan, Birmingham&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Continue reading the main story&lt;br /&gt;A US reader writes...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;JP Spore believes there is nothing wrong with English evolving&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Languages are, by their very nature, shifting, malleable things that morph according to the needs and desires of those who speak them.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mr Engel suggests that British English should be preserved, but it seems to me this both lacks a historical perspective of the language, as well as an ignorance of why it is happening.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;English itself is a rather complicated, interesting blend of Germanic, French and Latin (among other things). It has arrived at this point through the long and torturous process of assimilation and modification. The story of the English language is the story of an unstoppable train of consecutive changes - and for someone to put their hand up and say "wait - the train stops here and should go no further" is not only futile, but ludicrously arbitrary.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Why here? Why not stop it 20 years ago? Or 20 years hence? If we're going to just set an arbitrary limit on language change, why not choose the year 1066 AD? The Saxons had some cool words, right?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mr Engel - and all language Luddites on both sides of the Atlantic, including more than a few here in the States - really need to get over it when their countrymen find more value in non-native words than in their native lexicon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I understand the argument about loss of cultural identity, but if so many people are so willing to give up traditional forms and phrases maybe we should consider that they didn't have as much value as we previously imagined.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Continue reading the main story&lt;br /&gt;A US reader writes...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Melanie Johnson - MA student in Applied Linguistics, now in the UK&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The idea that there once existed a "pure" form of English is simply untrue. The English spoken in the UK today has been influenced by a number of languages, including Dutch, French and German. Speakers from the time of William the Conqueror would not recognise what we speak in Britain as English. This is because language variation shifts are constantly changing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Five years ago you might have found it odd if someone asked you to "friend" them, but today many of us know this means to add them on Facebook. The increased use of technology, in combination with the rise of a globalised society, means language changes are happening faster than ever, especially in places with highly diverse populations like London. Young people are usually at the vanguard of this, so it's no surprise to find London teenagers increasingly speaking what's been termed "multicultural ethnic English".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Changes in word use are normal and not unique to any language. But English does enjoy a privileged status as the world's lingua franca. That began with the British, but has been maintained by the Americans. It's difficult to predict how English will next evolve, but the one certainty is it will.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.bbc.co.uk/news/magazine-14201796&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5192738394151617731?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5192738394151617731/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/americanisms-50-of-your-most-noted.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5192738394151617731'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5192738394151617731'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/americanisms-50-of-your-most-noted.html' title='Americanisms: 50 of your most noted examples'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3253898275052826866</id><published>2011-07-15T19:27:00.000+09:30</published><updated>2011-07-15T19:27:12.225+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='press'/><title type='text'>M.U đang cần ai, Sneijder hay Nasri?</title><content type='html'>(TT&amp;amp;VH Online) – &lt;b&gt;Old Trafford đang tiến gần hơn với Sneijder trong khi một thỏa thuận cho Nasri khó có khả năng xảy ra hơn (ít nhất là hè này) khi Wenger đang dứt khoát không bán. Chẳng có gì chắc chắn, nhưng nếu để so sánh, ai sẽ là người thích hợp hơn cho "Quỷ đỏ"?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng còi cuối cùng vang lên trên thánh đường Wembley ngày 29/5, Barcelona mở hội với những bài ca chiến thắng. Nhưng có một người Catalan thầm lặng tiến về phía các cầu thủ M.U, mừng vui nhưng lặng lẽ, đó là Iniesta. Tiền vệ người Tây Ban Nha đến Anh quốc với 2 mục tiêu lớn nhất: đoạt cúp C1, và được đổi áo với Paul Scholes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và người ta đang gọi tên những người có thể đến thay thế anh, tiền vệ số 18, ngay trong mùa hè này, trong đó có Sneijder và Nasri.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng "cậu ấy là không thể thay thế!", ngài Ferguson đã nói như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những trận đấu cuối mùa giải trước và trận giao hữu mới đây nhất đánh bại CLB Mỹ New England Revolution đến 4-1, đội hình của M.U đã không còn ai đá chính tâm như Paul Scholes nữa.  Đó là sự kết hợp luân chuyển giữa những tiền vệ thiên về cánh như Young, Park, Giggs, và Fletcher.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-7CQteJYeh1g/TiAOvFG1OJI/AAAAAAAAAJU/Ks-75LPSfUE/s1600/Scholes_la_khongthethaythe-15711.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-7CQteJYeh1g/TiAOvFG1OJI/AAAAAAAAAJU/Ks-75LPSfUE/s1600/Scholes_la_khongthethaythe-15711.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;"Scholes là không thể thay thế!" - Ảnh Getty&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Sneijder dĩ nhiên là một tiền vệ giỏi, nhưng có những lý do khiến cho anh khó có thể là một người trám được chỗ trống của Paul Scholes cho dù Sneijder có chiều cao đúng bằng tiền vệ người Anh (1m70). Khác về vị trí, Sneijder đá cao hơn Scholes. Chỗ đứng thường xuyên của cầu thủ Hà Lan là tiền vệ công và chơi hơi lệch cánh, như Giggs, chứ không đá ở trung tâm. Nói một cách khác, đến M.U, Sneijder sẽ thích hợp với vai trò bổ sung và thay thế cho Giggs và ... Anderson hơn là Paul Scholes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có lẽ ngài Ferguson sẽ dành nốt mùa bóng này cho Ryan Giggs, người có số đo của một siêu mẫu (nếu quy sang chuẩn của phái nữ!). Khi anh nghỉ hưu, "máy sấy tóc" đã có sẵn một phương án thay thế miễn phí mùa hè sau: Samir Nasri, người có thể hình mỏng cơm và cũng có chiều cao không lấy gì làm tự hào lắm, 1m77. Sẽ mất 2 đến 3 năm nếu anh muốn một có thể hình như CR7, nhưng giờ anh “đã” 24 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phát triển từ vị trí tiền vệ tấn công ngay phía dưới 2 tiền đạo, trong đội hình của Arsenal, Nasri đã trở thành thành 1 tiền vệ cánh trái thay cho Hleb (chuyển đến Barcelona). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đội hình hiện tại của MU, đã có đến 8 cầu thủ tranh nhau vị trí tiền vệ trung tâm, đó là Carrick, Park, Fletcher, Anderson, Park, Gibson, Cleverley và Morrison (chưa kể đến Phil Jones và... Rooney). Từng đó đã là quá đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Old Trafford không có ai là không thể thay thế, kể cả đó là Christiano Ronaldo, cầu thủ quan trọng nhất của Real Madrid mùa bóng trước, hay Gerard Piqué, hậu vệ xuất sắc nhất của Barcelona. Chỉ mất 1 năm, không còn ai nhớ đến hai anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không còn sự phục vụ của "số 18", ai cũng biết "Quỷ đỏ" đã mất đi một tay làm bóng thượng hạng. Nhưng người ta có thể quên, Scholes chính là một trong những nhân vật chơi rắn nhất và sưu tập nhiều thẻ nhất trong đội hình Manchester United. Điều đó đặt ra một câu hỏi, ai trong Narsi hay Sneijder có thể làm được điều đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy hỏi các cổ động viên của Manchester United rằng trong suốt 1 thập kỷ qua, tiền vệ nào của M.U khiến người ta nhớ đến nhất. Người được nhắc đến nhiều nhất có lẽ sẽ là chiến binh Roy Keane, một siêu tiền vệ phòng ngự đúng nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Premier League những năm qua chỉ có một đội bóng thường xuyên ra sân không có ai chơi như một tiền vệ phòng ngự tiêu chuẩn, và cũng là đội bóng 6 năm liền trắng tay: Arsenal. Họ đã từng có Patrick Viera.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Manchester United sẽ cần hơn đến chất thép chứ không thêm nữa những cầu thủ biết cầm bóng.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai có thể chặn được Barca, với những Iniesta, Xavi hay Messi? Đối đấu với họ phía bên kia chiến tuyến thì đó là một tiền vệ phòng ngự. Carrick hay Fletcher vẫn làm bóng hay hơn phòng thủ, mà chắc chắn đó cũng không phải là vị trí sở trường của những Nasri, hay Sneijder (giá mà Owen Hargreaves không phải là một phế binh).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta nói rằng để chống lại Barca thì cần phải có những cầu thủ làm bóng hay hơn họ. Nhưng điều đó sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu không lấy được bóng trong chân của Messi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phil Jones là hậu vệ nhưng là cầu thủ mới nhất của M.U có thể đá ở vị trí tiền vệ phòng ngự. Anh có một tương lai rộng mở, nhưng lại còn quá trẻ và non kinh nghiệm để nắm giữ một vai trò quan trọng như vậy trong màu áo đỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số áo 18 của Paul Scholes đã được trao cho Asley Young, một cầu thủ chạy cánh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là Quỷ đỏ không cần một tiền vệ sáng tạo, cũng sẽ chẳng có ai kêu ca gì nếu Old Trafford có thêm Nasri hay Sneijder. Chỉ có điều, Manchester United vẫn đang mong chờ một Roy Keane, và đó không phải ai trong số hai người trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Hùng Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;Trên đây là bài gốc viết cho TTVH.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/149N20110715145047793T129/mu-can-ai-hon-sneijder-hay-nasri.htm"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110715145047793T129/mu-can-ai-hon-sneijder-hay-nasri.htm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3253898275052826866?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3253898275052826866/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/mu-ang-can-ai-sneijder-hay-nasri.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3253898275052826866'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3253898275052826866'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/mu-ang-can-ai-sneijder-hay-nasri.html' title='M.U đang cần ai, Sneijder hay Nasri?'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-7CQteJYeh1g/TiAOvFG1OJI/AAAAAAAAAJU/Ks-75LPSfUE/s72-c/Scholes_la_khongthethaythe-15711.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-6196719358270204431</id><published>2011-07-13T15:23:00.002+09:30</published><updated>2011-07-13T15:27:35.751+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='press'/><title type='text'>Vị trí tiền vệ của M.U: Tại sao Fergie không vội?</title><content type='html'>(&lt;i&gt;TT&amp;amp;VH&lt;/i&gt;) - &lt;b&gt;Trái với sự quan tâm ầm ĩ nhắm vào vị trí tiền vệ trung tâm của Quỷ đỏ từ báo giới và người hâm mộ bóng đá bất kể của M.U hay không, người ta vẫn thấy ngài Ferguson đang tươi cười ung dung bình luận khen... giải bóng đá Mỹ.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tờ The Sun hôm qua đưa tin đội chủ sân Old Trafford sẽ có Sneijder ngay trong tuần này với giá 35 triệu bảng. Chưa có thêm thông tin nào khác, khi tiền vệ Hà Lan còn từ chối trả lời BBC vì lý do "đang rất bận"(?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quỷ đỏ đã mua David de Gea (thủ môn), Ashley Young (chạy cánh), Phil Jones (hậu vệ). Và như một phép loại trừ thông thường, người ta cho rằng ông Ferguson sẽ mua tiếp một tiền vệ trung tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Paul Scholes giải nghệ, Owen Hargreaves được giải phóng hợp đồng, O'Shea được bán sang Sunderland (và sắp được lên làm đội trưởng) còn Gibson cũng "suýt" phải theo chân đàn anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng, Old Trafford còn đó Micheal Carrick, cầu thủ mang số 16 của Roy Keane huyền thoại đang dần lấy lại phong độ. Đôi cánh đã có thêm Ashley Young đồng nghĩa với việc Fletcher sẽ được đá ở trung tâm; thiếu vắng anh, M.U khốn khổ hai trận chung kết với Barcelona. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông già Ryan Giggs, kẻ làm cho Chelsea khốn khổ mùa bóng trước, sẽ còn đá thêm ít nhất một năm nữa. Sẽ còn đó chiến binh Park Ji Sung và người Brazil Anderson. Và nếu cố kể, người ta sẽ không quên Rooney đá tiền vệ hay thế nào trong đội hình 4-6-0 trứ danh cùa "máy sấy tóc" bởi vì hàng tiền đạo đang có Chicharito.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-4vLqr6A4bn0/Th0yUrOTdcI/AAAAAAAAAJQ/JQXXaNOJWjI/s1600/Fergie-getty_607459a-12711.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="273" src="http://1.bp.blogspot.com/-4vLqr6A4bn0/Th0yUrOTdcI/AAAAAAAAAJQ/JQXXaNOJWjI/s400/Fergie-getty_607459a-12711.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;25 năm qua, không ai biết Sir Alex Ferguson đang nghĩ gì - Ảnh Getty&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Những ai chịu khó quan sát đội hình trẻ của Manchester United chắc chắn sẽ không bỏ qua 1 cái tên sẽ nổi trong vài mùa bóng tới: Tom Cleverley. Sang Watford dưới dạng cho mượn năm 2009, Cleverley đá 33 trận ghi 11 bàn thắng (nên nhớ anh là tiền vệ) và đoạt luôn danh hiệu cầu thủ của năm của CLB, sau đó anh còn sang Wigan và giúp đội bóng này trụ hạng ở mùa trước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cleverley mới 21 tuổi, sở hữu những cú chuyền bóng siêu đẳng không kém gì Ryan Giggs hồi trước, được giữ lại năm nay trong đội hình một cùng tiền vệ trẻ Ravel Morrison (người vừa được Paul Scholes tiến cử) chắc chắn không phải chỉ để ngắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngẫu nhiên, đội trẻ của MU vừa tình cờ dành chức vô địch năm trước, điều mà chỉ có lứa cầu thủ vàng năm 1992 của những Beckham, Paul Scholes, Ryan Giggs, anh em nhà Neiville làm được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta quên rằng không thể áp dụng những suy nghĩ của đội bóng khác tại nhà hát của những giấc mơ. Lần cuối cùng Manchester United ký hợp đồng với một cầu thủ đẳng cấp quốc tế là ai? Nhìn lại lịch sử của câu lạc bộ này, những hợp đồng như vậy gần như là không tồn tại. Ngài Ferguson chịu chi, nhưng phần lớn là chỉ với những cái tên có tiềm năng lớn, như Ferdinand, Rooney và Van Nistelrooy, những cầu thủ "đắt xắt ra miếng" này chỉ trở nên nổi tiếng ở câu lạc bộ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ... Veron có lẽ là cái tên lớn nhất mà M.U mua, nhưng ai cũng biết anh kém thành công như thế nào tại đây trước khi bị bán. Sneijder là một cầu thủ lớn, từ World Cup đến cúp C1, nhưng từ khía cạnh lịch sử, phải hiểu rằng mua anh không phải là kiểu của Manchester United. 25 năm qua, nhắc tới Quỷ đỏ người ta chỉ gọi tên ngài Alex Ferguson.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bán đi O'Shea nhưng M.U không phải là Bayern Munich khi mà cổ động viên phải mang hàng nghìn tấm biển bảo vệ cho gà nhà Hans-Jorg Butt lúc ban lãnh đạo muốn mua Manuel Neuer, hay mới đây nhất la ó và huýt sáo thủ môn mới này trong trận đấu tập đầu tiên ngày 7/7. Quỷ đỏ cũng không phải là AC Milan hay Man City khi ngài chủ tịch ưng cầu thủ nào mua về làm quà rồi "vứt đấy" cho vị huấn luyện viên khốn khổ xử lý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gary Neville dù rất kết Sneijder nhưng cũng phải thừa nhận trên tờ báo của Hiệp hội thể thao Anh quốc (Press Association Sport) rằng ngài Ferguson sẽ không "phải" có bất cứ cầu thủ nào và cũng sẽ không bỏ mọi giá để có một ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sneijder, Nasri, Modric hay không ai cả? 25 năm qua người ta không đoán được ngài Ferguson đang nghĩ gì. Và khi đã tin vào ông già Noel, thì người ta cũng có lý do để tin Giáng sinh tới sẽ an lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Hùng Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bài viết riêng cho Báo Thể Thao &amp;amp; Văn Hóa, đã đăng ngày 13/7/2011&lt;br /&gt;&lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/149N20110713093104154T129/tuyen-giua-cua-mu-tai-sao-sir-alex-khong-voi.htm"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110713093104154T129/tuyen-giua-cua-mu-tai-sao-sir-alex-khong-voi.htm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-6196719358270204431?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='text/html' href='http://thethaovanhoa.vn/149N20110713093104154T129/tuyen-giua-cua-mu-tai-sao-sir-alex-khong-voi.htm' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/6196719358270204431/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/vi-tri-tien-ve-cua-mu-tai-sao-fergie.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/6196719358270204431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/6196719358270204431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/vi-tri-tien-ve-cua-mu-tai-sao-fergie.html' title='Vị trí tiền vệ của M.U: Tại sao Fergie không vội?'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-4vLqr6A4bn0/Th0yUrOTdcI/AAAAAAAAAJQ/JQXXaNOJWjI/s72-c/Fergie-getty_607459a-12711.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total><georss:featurename>Manchester, Greater Manchester, UK</georss:featurename><georss:point>53.4807125 -2.234376500000053</georss:point><georss:box>53.3878575 -2.320830500000053 53.5735675 -2.1479225000000532</georss:box></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-7527731570484329667</id><published>2011-06-29T01:20:00.001+09:30</published><updated>2011-06-29T01:22:37.133+09:30</updated><title type='text'>Nếu khai chiến trên biển Đông,  Hoa lục có thể sẽ thua Việt Nam</title><content type='html'>Từ &lt;a href="http://www.viet-studies.info/kinhte/HoaLucSeThua.htm"&gt;Viet-Studies&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số tờ báo của Hồng Công gần đây như "Đại công báo", “Văn Hối”, “Đông phương” và nguyệt san “Phòng vệ Hán Hoà” dẫn lời các nhà quan sát quân sự Bắc Kinh cho rằng tuy từ đầu năm 2009 đến nay, các bước chuẩn bị đấu tranh quân sự của Hoa Lục trong vấn đề tranh chấp chủ quyền biển Đông (Hoa Lục gọi là biển Hoa Nam) vô cùng rầm rộ. Thế nhưng trong bối cảnh hiện nay, còn rất nhiều rào cản khiến Hoa Lục chưa thể áp dụng hành động quân sự thực tế trong tranh chấp chủ quyền biển Đông. Các chuyên gia quân sự Hoa Lục cũng cảnh báo nếu Bắc Kinh áp dụng hành động quân sự, cái giá phải trả sẽ rất đắt, thậm chí ảnh hưởng quốc tế tiêu cực của hành động này đối với Hoa Lục còn lớn hơn cả phát động một cuộc chiến tranh tại Eo biển Đài Loan. Dưới đây là tổng hợp nội dung cơ bản của các bài viết này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1- Rào cản chính trị:&lt;/b&gt; Tại khu vực Biển Đông, hiện nay có ba nước tồn tại bất đồng lớn nhất với Hoa Lục về lãnh hải và hải đảo là Việt Nam, Philippin và Malaixia, trong đó Việt Nam là hàng đầu. Vì thế, khả năng bùng nổ xung đột quân sự tại khu vực biển Đông chỉ có thể là Hoa Lục tấn công quân sự chiếm các đảo, bãi mà Việt Nam đang kiểm soát tại quần đảo Trường Sa (Hoa Lục gọil à Nam Sa). Còn khả năng Hoa Lục và Malaixia nổ ra xung đột quân sự do tranh chấp đảo Layan Layan (đá Hoa Lau) trong tương lai gần, cơ bản bằng không. Thế nhưng, vấn đề quan trọng là Hoa Lục áp dụng hành động quân sự quy mô lớn với Việt Nam, thế tất sẽ thiêu huỷ hoàn toàn hình tượng quốc tế “hoà bình phát triển” mà Hoa Lục tạo dựng trong gần 20 năm qua. Hệ quả là sự cảnh giác của Ôxtrâylia, Mỹ, Nhật Bản và cả Hiệp hội các nước Đông Nam á (ASEAN) đối với Hoa Lục sẽ tăng cao. - Gần đây, hợp tác và trao đổi quân sự giữa Mỹ với ASEAN và Việt Nam đã có những bước tiến lớn, một khi Hoa Lục áp dụng hành động quân sự, dư luận và báo chí chính thức của Mỹ, Ấn Độ, Nhật Bản và các nước phương Tây khác sẽ đứng về phía Việt Nam. Mỹ, Ấn Độ và Nhật Bản thậm chí còn cung cấp cho Việt Nam chi viện về tình báo và hậu cần quân sự cho Việt Nam . Bên cạnh đó, “Học thuyết quân sự mới” của Ôxtrâylia cho rằng biển Đông chính là “biên cương lợi ích” của Ôxtrâylia sẽ có cớ phát triển. - Một khi chiến tranh bùng nổ, sẽ thúc đẩy nhanh hơn sự thành lập chính thức của tập đoàn “NATO biển Đông”, bước đi Nam tiến của Lực lượng Tự vệ trên biển của Nhật Bản cũng sẽ trở thành hiện thực và tạo ra căn cứ hợp pháp để Mỹ can thiệp quân sự trực tiếp. Hơn thế, tại khu vực này, tồn tại “Hiệp ước đồng minh Mỹ - Xinhgapo - Ôxtrâylia” và từ sau năm 1995, Mỹ cùng với 6 nước ASEAN là Philippin, Thái Lan, Xinhgapo, Malaixia, Inđônêxia và Bruney tổ chức cuộc diễn tập quân sự hàng năm mang tên “Karat”, được mệnh danh là “Tập đoàn Karat” và trên thực tế đã trở thành quan hệ “chuẩn đồng minh”. - Quần đảo Trường Sa hiện nay, có một số đảo nằm sát bờ biển Malaixia, có một số đảo gần đường trung tuyến Việt Nam - Malaixia, cách Hoa Lục xa như vậy, nói là của Hoa Lục thật khó có sức thuyết phục. Do vậy, khi Hoa Lục áp dụng hành động quân sự, hình tượng quốc tế của các nước hữu quan, nhất là Việt Nam sẽ tốt hơn nhiều so với Hoa Lục, theo đó các nước lớn châu Âu, thậm chí cả Mỹ và Ấn Độ sẽ cùng đưa ra đề nghị cung cấp vũ khí cho Việt Nam, khiến cho nhân tố thiên thời và nhân hòa là bất lợi đối với Hoa Lục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2- Rào cản về quân sự:&lt;/b&gt; Các nhà quan sát quân sự Bắc Kinh nêu rõ nhìn bề ngoài, so sánh sức mạnh quân sự giữa Hoa Lục với Việt Nam, phía Hoa Lục có vũ khí hiện đại mang tính áp đảo, nhất là ưu thế về số lượng và chất lượng tàu mặt nước, tàu ngầm cỡ lớn. Thế nhưng, phân tích sâu về học thuyết địa - quân sự, thực sự bùng nổ chiến tranh trên không và trên biển với Việt Nam, ưu thế sức mạnh quân sự không hẳn nghiêng về Hoa Lục. Bởi vì đặc điểm mới của chiến tranh kỹ thuật công nghệ cao với vũ khí tên lửa là không có khái niệm so sánh sức mạnh của nước mạnh, nước yếu. Theo đó, nước yếu có một số ít tên lửa hiện đại, trong chiến tranh trên biển và trên không, vẫn có thể dựa vào ưu thế thiên thời, địa lợi, nhân hòa v.v. - So sánh cụ thể hơn, về hải quân và không quân của Hoa Lục tham gia cuộc chiến tranh này thành phần chính sẽ là Hạm đội Nam Hải (Bộ Tư lệnh đặt tại Trạm Giang, Quảng Châu). Còn Việt Nam lực lượng không quân được trang bị máy bay chiến đấu “Su-30MKV” và “Su-27SK/UBK”. Hải quân Việt Nam được trang bị phi đạn tốc độ cao “Molniya-12418” và tới đây có cả tàu ngầm “KILO-636”. Như vậy, xu thế so sánh sức mạnh tại biển Đông đang phát triển theo hướng bất lợi cho Hoa Lục. Trong tương lai gần, khi Hải quân Việt Nam đưa tàu ngầm “KILO- 636” vào sử dụng, quyền kiểm soát cục bộ dưới nước có thể sẽ nghiêng về phía Hải quân Việt Nam. Ngoài ra, Hoa Lục phải tính đến nhân tố máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của không quân Việt Nam có thể sẽ được trang bị hoả tiễn siêu âm không đối hạm “BRAHMOS” (của Ấn Độ) và “YAKHONT” (của Nga) với tầm bắn đạt 300km. Về năng lực phòng không, Hoa Lục và Việt Nam đều được trang bị tên hỏa tiễn đối không “S-300PMU1”. Lực lượng phòng không của Việt Nam có 2 tiểu đoàn, còn con số này của Hoa Lục là 20. Thế nhưng, lực lượng này (của Hoa Lục) có căn cứ trên đất liền, do vậy vai trò có thể phát huy trong chiến tranh trên biển và không phận trên biển khá hạn chế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3- Rào cản về địa lý:&lt;/b&gt; Toàn bộ 29 đảo, bãi mà Việt Nam kiểm soát hiện nay tại Trường Sa, cách đất liền từ 400 - 600 km. Tại khu vực này, Việt Nam có các căn cứ không quân tại vịnh Cam Ranh (Nha Trang), Đà Lạt (Lâm Đồng) và ở Thành phố Hồ Chí Minh, đa số không phận tại khu vực tranh chấp này đều nằm trong tầm tác chiến của máy bay tấn công “Su-22” của không quân Việt Nam, chưa kể đến máy bay chiến đấu “Su-30MKV” và “Su-27SK” với bán kính tác chiến lên đến 1.500 km. Từ đó cho thấy cả Hoa Lục và Việt Nam đều có đủ năng lực tấn công tầm xa đối với các căn cứ hải quân trung tâm của đối phương.  Việt Nam đã xây dựng sân bay tại đảo Trường Sa. Nếu so sánh, không quân Hoa Lục kể cả cất cánh từ sân bay tại đảo Hải Nam, khoảng cách đường thẳng đối với 29 đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát đã lên đến từ 1.200 - 1.300 km, còn cất cánh từ khu vực quần đảo Hoàng Sa, khoảng cách đến Trường Sa cũng lên đến từ 900 - 1.000 km… Điều này buộc máy bay chiến đấu “J-10” và “J-8D” và cả “Su-30MKK” và “Su-27SK” của Không quân Hoa Lục đều cần được tiếp dầu trên không mới có thể tham chiến. Tuy vậy, thời gian tác chiến trên vùng trời biển Đông so với máy bay chiến đấu cùng loại của không quân Việt Nam cũng ngắn hơn khoảng 50%. Khi chiến tranh bùng nổ, sân bay trên đảo Vĩnh Hưng (Hoàng Sa) và thậm chí cả sân bay trên đảo Hải Nam của không quân Hoa Lục nhiều khả năng trước tiên sẽ bị máy bay chiến đấu “Su-22” của không quân Việt Nam thực hiện tấn công phủ đầu. Căn cứ Toại Khê, Căn cứ Quế Lâm (Quảng Tây) của Sư đoàn không quân số 2 cũng nằm trong phạm vi bán kính tác chiến tấn công của máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của Không quân Việt Nam. Ngoài ra, còn một yếu tố quan trọng khác là xung đột không chỉ hạn chế ở khu vực biển Đông, toàn bộ các mục tiêu chiến lược tại đảo Hải Nam, Hồng Kông, Côn Minh (Vân Nam) và Nam Ninh (Quảng Tây) đều nằm trong phạm vi bán kính tác chiến của máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của Không quân Việt Nam. Địa hình lãnh thổ của Việt Nam dài hẹp, máy bay “Su-27SK” và “J-10A” của Hoa Lục, sau khi tham chiến, trên đường bay trở về căn cứ tại đảo Hải Nam hay căn cứ Toại Khê, Quế Lâm (Quảng Tây), đều nằm trong tầm tác chiến của máy bay chiến đấu “MiG-21Bis” của Không quân Việt Nam cất cánh từ các căn cứ không quân miền Bắc và miền Trung Việt Nam. Do vậy, MiG-21Bis của Việt Nam có thể cất cánh đánh chặn máy bay chiến đấu của Hoa Lục đã hết vũ khí và thiếu nhiên liệu vào bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;4- Rào cản về chiến thuật:&lt;/b&gt; Máy bay chiến đấu “Su-22” của không quân Việt Nam có thể sẽ áp dụng chiến thuật không kích siêu thấp và có được sự yểm hộ hoả lực trong tấn công đảo, bãi. Vì thế, ngay cả khi Hoa Lục chiếm lĩnh được các đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát hiện nay, bảo vệ lâu dài là vấn đề cực kỳ khó khăn. Ngoài ra, Không quân Việt Nam áp dụng chiến thuật không kích tầm siêu thấp, sẽ tránh được sự theo dõi của các loại radar trên tàu mặt nước của Hoa Lục và trực tiếp tấn công các tàu mặt nước cỡ lớn của hải quân Hoa Lục. Hải quân Việt Nam không có tàu mặt nước cỡ lớn, cho nên không ngại Hoa Lục áp dụng chiến thuật không kích tầm siêu thấp. Hơn thế, như vậy còn khiến cho tàu ngầm hiện đại của Hoa Lục không thể phát huy sức mạnh, chỉ có thể tấn công tàu vận tải của hải quân Việt Nam. Nhưng phán đoán từ loại tàu đổ bộ từ đất liền tiến ra đảo, bãi quần đảo Trường Sa của Việt Nam hiện nay, đa số là tàu vận tải cỡ nhỏ lớp từ 300 - 500 tấn trở xuống, hơn thế phần nhiều là được đóng bằng gỗ, cho nên điều động tàu ngầm hiện đại để tiêu diệt là không cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ &lt;a href="http://www.viet-studies.info/kinhte/HoaLucSeThua.htm"&gt;Viet-Studies&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-7527731570484329667?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/7527731570484329667/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/06/neu-khai-chien-tren-bien-ong-hoa-luc-co.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7527731570484329667'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7527731570484329667'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/06/neu-khai-chien-tren-bien-ong-hoa-luc-co.html' title='Nếu khai chiến trên biển Đông,  Hoa lục có thể sẽ thua Việt Nam'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-8213667030093778488</id><published>2011-06-14T23:57:00.005+09:30</published><updated>2011-06-15T00:07:03.388+09:30</updated><title type='text'>Giọng Hà Nội</title><content type='html'>Theo &lt;a href="http://toilah2o.wordpress.com/2009/09/30/gi%E1%BB%8Dng-ha-n%E1%BB%99i/"&gt;TOU&lt;/a&gt; (30/9/2009)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Giọng Hà Nội, trôi theo sự xê dịch của xã hội, chiến tranh, di dân, quyền lực… đã có những thay đổi biến hóa, không chỉ câu từ cấu trúc, mà còn cả giai điệu âm sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Entry này, không mạn đàm ngôn ngữ học, chỉ là một chút hoài niệm luyến tiếc một ngày xưa rất xưa, một nền văn minh phai nhòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng Hà Nội, theo thiển ý của người viết, được chia làm bốn (04) phân nhóm, từ cảm nhận hiện tại và những mảnh vỡ từ quá khứ, xâu chuỗi thời gian, bốn phân nhóm ấy bao gồm: Hà Nội Xưa, Hà Nội 54, Hà Nội 75, Hà Nội mới.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;————–&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hà Nội Xưa&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cung bậc trầm ấm chậm chắc tròn vành rõ chữ, không luyến láy, không lên giọng cuối câu, không nhấn nhá, không kéo rê, không âm thừa. Chất giọng sang trọng quí phái đặc biệt mà các bậc lão niên tản mác vẫn còn sử dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều tháng bảy oi bức, quán bún thang Bà Đức ngay góc nối Cầu Gỗ và Hàng Bè xuất hiện một bô lão gầy gò thấp bé, tóc bạc phơ, từng ngón tay khẳng khiu móng tay cắt gọn vuốt nhẹ lên chiếc áo chemise xám bạc màu nhưng tinh tươm sạch sẽ. Ông lão tự động xếp hàng chờ ghế trống, ông lão tự xếp mình sau người đàn ông trung niên đến trước mình vài phút. Người đàn ông trung niên, chừng như kẻ lạ ở đất thủ đô, mìm cười nhường ông lão, ông lão đáp lễ bằng sự cung kính trang trọng kèm theo lời “cảm ơn ông” trầm nhẹ. Chất giọng cảm ơn rất lạ mà thời nay ít người còn dùng, đúng đủ chừng mực, không vồn vã, không xu nịnh, không cao không thấp, như ghi nhận một sự kiện ắt-phải-là.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn cách ông lão ngồi, xếp chân, cầm đũa, vắt chanh, gắp, ăn, nhai…toát lên một nền văn minh cổ đại, như Maya, như Pharaoh, một sự pha trộn hài hòa của văn hóa Nho Khổng và văn minh Pháp thuộc địa, một sự thanh cảnh quí phái nhưng lại rất đỗi mềm mại thanh thoát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng Hà Nội xưa còn có thể nghe được ở những người già ngoài 60 tuổi, sống lần khuất đâu đó mờ nhạt trong những con ngõ hun hút khu phố cổ, hoặc trong nhóm các cụ xa quê chưa biết ngày về. Đài truyền hình Việt Nam đã từng có phòng sự về người vợ Việt theo chồng Pháp định cư trong quãng thời gian 1945-1954, bơ vơ xứ người, khắc khoải nhớ quê, chất giọng ấy vẫn còn, nhưng xa lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng Hà Nội xưa được truyền lại cho thế hệ sau thông qua kênh gia đình thuần túy, vì thế, ngày nay còn giữ lại được chất giọng thanh thoát ấm áp của Hà Nội gốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Hà Nội 54&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người miền Bắc, bất luận sinh sống ở tỉnh nào, Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa, Ninh Bình, Hải Phòng.. di cư vào Nam sau hiệp định Paris đều được gọi là Bắc 54. Chất giọng đặc trưng của Hà Nội 54 có thể nghe được rõ nét ở khu vực chợ Sặt, Trảng Bom, Phương Lâm, Định Quán (Đồng Nai), làng Bắc Ninh, Tam Hà (Thủ Đức), ngã tư Bảy Hiền… chất giọng hơi nhấn nhá, dấu ngã có khuynh hướng chuyển thành dấu sắc, âm đục kéo dài cuối câu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đặc biệt của Hà Nội 54 là không bị phai tạp mất gốc, tính cộng đồng tình nghĩa vẫn sâu đậm, chất giọng vẫn sắc sảo, món ăn vẫn đậm muối kén đường ít thịt nhiều rau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Hà Nội 75&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người miền Bắc vào tiếp quản miền Nam sau 1975 vẫn thích nhận mình là “Người Hà Nội”, mặc dù có thể đó chỉ là ước muốn hoài bão hoặc giấc mơ đổi đời, vì xứ Thanh xứ Nghệ chắc hẳn không phải là Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng Hà Nội 75 là một mớ hổ lốn những âm thanh chát chúa pha lẫn từ địa phương, tiếng lóng, tiếng khệnh khạng, tiếng kệch cỡm. Có những người chạy từ quê lên Hà Nội lập nghiệp, bám trụ và di trú thích khoác lên mình chiếc áo thủ đô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính những người di dân này nhanh chóng lẩn mình vào Hà Nội, thay giọng, pha tiếng, để có chút Hà Thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính những người này đặt nền móng cho một chất giọng Hà Nội đặc trưng mà đôi khi người không phải Hà Nội hoặc người Hà Nội gốc phải nhíu mày chun mũi. Hà Nội 75 có đặc trưng pha lẫn giữ nờ và lờ để tạo phong cách lạ, đôi người nói nhịu nhiều người lói ngọng rất nhiều người lói tiếng lào ra tiếng ý&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chất giọng Hà Nội 75 thường rung ở cung bậc cao nhất mà thanh quản con người có thể cất lên, dân gian gọi là the thé, nhẹ nhàng hơn gọi là lanh lảnh. Giọng cao, nói to, từ ngữ bổ bã chân quê, mộc mạc chân tinh bằng vai phải lứa khi chưa quen, phân vai thứ hạng khi đã biết. lúc này văn hóa làng xã ứng xử gia đình xuất hiện trong chất giọng Hà Nội 75 bằng mày-tao, tôi-chú, bác-cháu, thằng-con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Hà Nội mới&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội nay đã rộng hơn lớn hơn hoành tráng hơn, người Hà Nội tự hào hơn tinh tướng hơn và có chút ngẩn ngơ hơn, người thủ đô vẫn thẽ thọt “Ba vi có con bo vang”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội Mới đã bắt đầu có phân định bằng nghi thức đếm số “tôi là Hà Nội một, chúng nó là Hà Nội hai”, đây là Hà Nội hẹp và kia là Hà Nội rộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;—————&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Giọng Hà Nội có sự phân tách giữa cũ và mới, xưa và nay, nhưng dù cho vật đổi sao dời, giọng Hà Nội vẫn mang sắc thai đặc trưng của làng quê đồng bằng Bắc Bộ, vẫn yêu cháy lòng vẫn căm xương tủy, vẫn vị tha đùm bọc vẫn phớt tỉnh ăng-lê, vẫn thâm trầm suy xét vẫn quan sát cân nhắc, vẫn chạy theo cơn lốc làm tiền và sống đẫm một chữ tình.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toilah2o.wordpress.com/2009/09/30/gi%E1%BB%8Dng-ha-n%E1%BB%99i/"&gt;TOU&lt;/a&gt; (30/9/2009)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-8213667030093778488?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/8213667030093778488/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/06/giong-ha-noi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8213667030093778488'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8213667030093778488'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/06/giong-ha-noi.html' title='Giọng Hà Nội'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3243038124529297432</id><published>2011-05-31T02:40:00.003+09:30</published><updated>2011-05-31T02:43:30.275+09:30</updated><title type='text'>Tàu lạ, người không lạ</title><content type='html'>Thông tấn xã nó phải như thế chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;(TT&amp;amp;VH) - Tối qua, tôi vào google tìm từ khóa “tàu lạ”, có ngay 19 triệu 600 nghìn kết quả trong 0,07 giây. Bỗng nhớ, ngoài tàu lạ, ở nước ta, thường xuyên phải đối mặt với những sự lạ mà ít nước nào gặp phải. Có những điều lạ xuất phát từ bên ngoài là cái hay cái đẹp đáng để học hỏi, nhưng có những điều là khiến mới nghe đến phải ghê tởm, cảnh giác. Chỉ xin điểm qua một số sự lạ từ những năm đầu của thập niên trước trở lại đây. &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một thời, nhiều nơi người nông dân nước ta đào rễ hồi, vặt râu ngô non, thu gom bán cho các thương lái xuất ra nước ngoài. Đấy là sự lạ bởi không ai biết họ mua những cái đó để làm gì, nhưng họ trả giá cao, chỉ bộ râu ngô mới nhú có giá bằng cả bắp ngô cho thu hoạch. Thế là nông dân ta bán. Kết quả, nhiều nơi sản lượng ngô tụt giảm, thiếu thức ăn chăn nuôi. Vậy là thức ăn và thịt gia súc gia cầm của nước láng giềng tha hồ tuồn vào nước ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau rễ hồi, râu ngô non là những móng trâu bò, thịt mèo, thớt nghiến, gỗ sưa, ốc bươu vàng... Họ thu mua toàn những thứ lạ. Không lâu sau người dân và các cơ quan chức năng của ta phải “đau đầu” đối phó với “sưa tặc”, với nạn chuột đồng và ốc bươu vàng phá hoại...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần hơn, năm 2007 các thương lái nước ngoài “thu mua phế liệu” cả cáp quang viễn thông trên biển của ta với giá cao. Đấy lại là một sự lạ. Không ai hiểu họ mua để làm gì, bởi loại cáp quang này có lõi thủy tinh chứ không phải lõi kim loại. Kết quả, hàng chục km cáp quang viễn thông nối Việt Nam với thế giới bị cắt trộm, thiệt hại hàng chục triệu đô la.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn một sự lạ gần đây hơn nữa, mà có lẽ không nhiều người biết. Đó là đầu tháng 5, báo chí liên tục đưa tin về loại chó lạ tấn công người và gia súc ở Lào Cai. Loài chó lạ có hình dáng thân thon dài, tai nhọn, mắt đỏ, màu lông đốm trắng, khoang đen trắng hoặc vằn vàng. Chúng thường đi lang thang vào các thôn, bản, hung dữ, tranh cướp thức ăn với chó nhà và thường xuyên tấn công các vật nuôi như gà, lợn, bê, ngựa... Khi thấy người chúng thường bất ngờ tấn công, nhất là khi bị xua đuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loại chó lạ này thường chỉ xuất hiện ở các huyện giáp biên giới như Mường Khương, Si Ma Cai. Có đồng nghiệp làm báo “nằm vùng” tại Lào Cai, tôi liền gọi lên nhờ anh viết một bài điều tra tỉ mỉ về nguồn gốc loại chó này, anh bảo: “Vì không có chứng cớ nên phải gọi là “chó lạ” thôi. Chứ dân ở đây ai cũng biết loại chó này là từ đâu đến".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều lạ nguy hiểm này cần phải được ngăn chặn ngay lập tức. Với những con chó lạ, chỉ sau một thời gian ngắn, lực lượng chức năng và nhân dân dân các xã thuộc huyện Mường Khương và huyện Si Ma Cai đã giết và tiêu hủy 22 cá thể, trả lại sự bình yên cho bản làng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là “tàu lạ”, trước đây, tàu của ngư dân nước ta bị lén lút tấn công trên biển, bị bắt giữ đòi tiền chuộc, chúng ta còn gọi những con tàu đó là “tàu lạ”. Nhưng sự việc ngày 26/5, ba tàu hải giám của Trung Quốc táo tợn xâm nhập trái phép lãnh hải nước ta, phá hoại tài sản của tàu thăm dò địa chấn Bình Minh 02 của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đang làm nhiệm vụ trên vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế Việt Nam, chúng ta có thể gọi đích danh “tàu lạ” đó là tàu Trung Quốc. Những hành động xâm nhập, phá hoại kia được gọi chính xác là “táo tợn”, “ngang ngược”. Ở đây, cái sự lạ đã ngày càng công khai, trắng trợn và thách thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều lạ nguy hiểm này cũng cần phải được ngăn chặn ngay lập tức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi biển đảo quê hương đang đứng trước mối họa ăn cướp rình rập, ngay lúc này, chúng ta cần sự đồng tâm hiệp lực, cần tình yêu nước trong trái tim tất cả những người dân Việt Nam trong và ngoài nước. Chúng ta tin rằng, “làn sóng” yêu nước ấy dư sức nhấn chìm bất cứ con “tàu lạ” nào âm mưu xâm phạm nước ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Mạnh Cường&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/475N20110530084847083T0/tau-la-nguoi-khong-la.htm"&gt;http://thethaovanhoa.vn/475N20110530084847083T0/tau-la-nguoi-khong-la.htm&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3243038124529297432?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3243038124529297432/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/05/tau-la-nguoi-khong-la.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3243038124529297432'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3243038124529297432'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/05/tau-la-nguoi-khong-la.html' title='Tàu lạ, người không lạ'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5532289758808061083</id><published>2011-03-20T15:08:00.019+10:30</published><updated>2011-03-23T01:31:02.955+10:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='politics'/><title type='text'>Tại sao Mỹ tấn công Libya và câu chuyện Ngẫu nhiên</title><content type='html'>Sáng 20/03/2011, Mỹ và Anh đã mở đầu cuộc tấn công vào Libya bằng &lt;a href="http://dantri.com.vn/c36/s36-465855/ten-lua-my-tan-cong-20-muc-tieu-o-libya-du-luan-len-tieng.htm"&gt;112 tên lửa hành trình Tomahawk&lt;/a&gt; vào 20 mục tiêu ở nước này. Thế giới ngạc nhiên khi Mỹ lại quan tâm đến tình hình chính trị ở quốc gia Bắc Phi cách gần nửa Trái đất. Hay là Mỹ đang nhăm nhe mỏ dầu Libya như cách Tổng thống ghét Mỹ nhất (trong các vị còn sống) Venezuela Hugo Chavez đặt ra?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời là có, Mỹ có quan tâm dầu mỏ ở Libya, nhưng có một điều chắc chắn khác, đó chỉ là một đích đến rất nhỏ bé so với mục đích khác nữa trong tầm ngắm của mũi tên Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mối quan tâm này không khác với mối quan tâm của Mỹ trong chiến dịch Tự do bền vững (Enduring Freedom) tại Afghanistan năm 2001 và Irắc Tự Do năm 2003. Vụ bạo loạn chính trị ở Ai Cập và Libya mới đây cũng chẳng ngẫu nhiên xảy ra khi người ta chợt nhớ ra rằng trong định nghĩa của Mỹ và G8, "Đại Trung Đông" bao gồm cả Bắc Phi (tức là gồm cả Ai Cập và Libya), từ Thổ Nhĩ Kỳ ở phía tây tới Pakistan và Afghanistan ở phía Đông. Mỹ đã quan tâm đến Bắc Phi bởi Bắc Phi cũng là Trung Đông, và quan tâm tới Trung Đông bởi vì nó nằm ở phía Tây của Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-QWZODYaeGOc/TYWgpYbRREI/AAAAAAAAAGU/YuKTh-Es3IE/s1600/tn_li1.jpg"&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/-QWZODYaeGOc/TYWgpYbRREI/AAAAAAAAAGU/YuKTh-Es3IE/s400/tn_li1.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586047545614877762" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 291px; " /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hình ảnh Tàu khu trục Mỹ USS Barry (DDG 52) phóng tên lửa Tomahawk ngày 19/3/2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hàng trăm báo cáo thống kê công khai đầy rẫy trước cuộc chiến cho thấy Trung Quốc là nhà đầu tư lớn nhất vào châu Phi (tự Trung Quốc cũng nhận), và Trung Quốc cũng là nhà đầu tư lớn nhất vào Libya và Ai Cập, không khác gì hoàn cảnh tại Irắc và Afghanistan 10 năm trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Châu Phi có vị thế chiến lược quan trọng mang tính toàn cầu của Trung Quốc, với nguồn tài nguyên giàu có và dồi dào, đáp ứng nhu cầu của nền kinh tế bánh xe "không được phép" dưới 10% tăng trưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ Libya, cũng giống như chính phủ Irắc và Afghanistan từ lâu đã được coi là chính phủ thân Trung Quốc. Đó là cái cớ khiến người ta có quyền nghi ngờ vào một sự "ngẫu nhiên" khác là có hay không sự tham gia của Mỹ vào hàng loạt các vụ việc náo loạn xảy ra tại châu Phi xảy ra vào lúc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như Mỹ có được Libya như Afghanistan và Irắc, đó sẽ là thiệt hại lớn và khó chịu cho Trung Quốc, tính theo con số ít nhất là chục tỷ đô la tiền đầu tư tính riêng năm 2010. Thế nhưng Trung Quốc, cũng như 10 năm trước, không có lựa chọn khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó giống như cái cách mà Mỹ đánh sập hàng loạt ngân hàng, để "tái cơ cấu", khiến Trung Quốc mất trắng hàng trăm tỷ đô la ngoại tệ tiền gửi tại các ngân hàng "đảm bảo tín dụng an toàn" và chắc chắn là một số lớn hơn nữa trái phiếu và cổ phiếu đầu tư của chính phủ Trung quốc vào các công ty tại nước này trong cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới "tự nhiên xảy ra" năm 2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ người ta dễ dung ra bộ mặt của các nhà lãnh đạo Trung Quốc khi đang nằng nặc đòi Mỹ đảm bảo số tiền đầu tư của Trung Quốc tại đây, còn Mỹ đã đưa ra một trong những tuyên bố trả lời hài hước nhất trong lịch sử đối ngoại cuối năm 2009 rằng: Yên tâm, tôi sẽ giữ tiền của các đồng chí an toàn... trong ví của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này, động đất, phóng xạ và hàng chục nghìn người dân Nhật Bản chết và mất tích ngẫu nhiên trở thành bình vôi thu hút sự chú ý của dư luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không như Obama, tổng thống G.W. Bush chưa bao giờ được đánh giá cao ngay cả trong mắt người Mỹ. Nhưng các nhà chính trị đã không quên ông đã là một trong những người làm được nhiều việc nhất cho nước Mỹ trên phương diện hành động, khi ra lệnh tấn công Afghanistan và Irắc 10 năm trước (điều mà Clinton muốn, nhưng làm không được trong 2 nhiệm kỳ), 2 nước khủng bố "ngẫu nhiên" ở phía Tây Trung Quốc, và lại một lần nữa, có số tiền đầu tư rất lớn từ nước này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc tấn công Afghanistan và Irắc không sa lầy như người ta tưởng. Sau Bình Minh Odyssey, nó càng giải quyết được mối lo Trung Đông, và đổi tên nó thành "Sự day dứt Tây Trung", giáng một đòn đau vào ước mơ Tây tiến của Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả hành động của đồng minh tưởng chừng như thân cận của Trung Quốc là Nga chỉ là bỏ phiếu trắng kiểu "thế nào cũng xong" tại Liên hợp quốc trong cuộc trưng cầu ý kiến có hành động quân sự chống lại chính phủ Libya. Bởi trong mắt Nga, Trung Quốc là cái gai khó chịu kể từ chiến tranh biên giới Việt Trung 1979.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lúc này, không khó để nhận ra, người ta không còn thấy Trung Quốc công khai lượng dự trữ ngoại tệ vô cùng to lớn của mình như trước, người ta cũng thấy Trung Quốc từ chối bình luận và méo mặt bỏ phiếu trắng cho các vấn đề ở Libya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay vào đó cái nhân dân Trunq Quốc đang quan tâm hơn cả là việc ngẫu nhiên nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của Chính phủ trong việc kiềm chế chống lạm phát đang leo thang, bởi cái mà họ không có là cụ Rùa ở hồ Gươm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung Quốc chưa bao giờ mạnh mẽ như cách mà nhiều người, trong đó có chính những người dân Trung Quốc lầm tưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc chiến tại Libya mới bắt đầu, cho dù chúng ta đã có kẻ chiến bại đầu tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Hà Nội, tháng 3 năm 2011&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;James Kieran&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5532289758808061083?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5532289758808061083/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/03/tai-sao-my-tan-cong-libya-va-cau-chuyen.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5532289758808061083'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5532289758808061083'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/03/tai-sao-my-tan-cong-libya-va-cau-chuyen.html' title='Tại sao Mỹ tấn công Libya và câu chuyện Ngẫu nhiên'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-QWZODYaeGOc/TYWgpYbRREI/AAAAAAAAAGU/YuKTh-Es3IE/s72-c/tn_li1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5113204825654140640</id><published>2011-03-14T00:59:00.001+10:30</published><updated>2011-03-14T01:15:02.682+10:30</updated><title type='text'>Tiên sư thằng Pháp (Chuyện linh tinh)</title><content type='html'>Hôm trước may mắn được uống cà phê với vị một tiến sĩ, vốn là nhà nghiên cứu tư tưởng và kinh tế vừa trở về sau mấy năm giảng dạy ở Hoa Kỳ, nơi sào huyệt của chủ nghĩa tư bản. Câu chuyện loanh quanh lại quay sang vấn đề lý giải cái nghèo ở xứ ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt và người Hoa vốn được thế giới đánh giá là có xu hướng kinh doanh cao. Mãi sau đổi mới cuối 1980 thì người Việt mới thực sự có một tầng lớp phất lên mãnh liệt cùng đời sống trung lưu cũng trở nên khấm khá. Như vậy, khó có thể nói là dân ta thiếu khả năng làm giàu. Thế mà khổ sở suốt hàng thế kỷ, cái nghèo kéo dài quá. Tại sao, tại ta, tại Tây hay tại Liên Xô?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ không mặn mà lắm với chủ đề này nhưng cũng góp vui một câu trào lộng để khóa lại vấn đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông nhận xét: Cái thằng Anh (Anh quốc) nó xâm chiếm thuộc địa khắp địa cầu, và di sản nó để lại cho các thuộc địa bao giờ cũng là đầu tư thương mại phát triển buôn bán. Ấy nên thuộc địa thằng Anh bao giờ cũng rủng rỉnh bạc tiền, nở mày nở mặt. Trong khi đó, thằng thuộc địa của thằng Pháp tứ Á tới Phi cứ nghèo thảm hại, vì ngoài chuyện khai thác cạn tài nguyên thì nó chẳng phát triển thương mại gì cả. Di sản mà nó thích để lại nhất là triết học với các tư tưởng cách mạng, rồi thì dân chủ, rồi thì tự do, bình đẳng, bác ái...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả nhóm cười ồ. Hóa ra những giá trị đó nguy hiểm thật đấy, thế mà trước nay cứ tưởng nó có ích, không có nó thì mình chết không kịp ngáp. Ờ nhỉ. Nhìn thực tiễn thì thấy nó như vậy thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ý kiến khác là dân chủ mới đem đến sự tiến bộ, thịnh vượng chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông tiến sĩ đưa ra các bằng chứng thực tiễn của các nước phát triển rồi kết luận:&lt;br /&gt;Các nước giàu mạnh rồi thì mở rộng dân chủ. Chứ không phải dân chủ rồi thì tiến tới giàu mạnh. Cãi vã đánh nhau thì đến mùa quýt cũng không phát triển giàu mạnh được. Xem thằng Trung Quốc đấy, thằng Singapore đấy, nó phát triển như điên mà có mảy may đếm xỉa đến mấy tiêu chí của dân chủ đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay lại đọc được ý kiến của PGS văn học Corine Contini Flicker (Giảng viên ĐH AJax Marseille - Pháp) nhân cuộc thuyết trình về đề tài lịch sử kịch nói du nhập vào Việt Nam tối 10/3/2011 có nhận xét như sau:&lt;br /&gt;"... Khi đặt chân lên miền đất mới,&lt;br /&gt;Người Tây Ban Nha xây tu viện,&lt;br /&gt;người Italia xây nhà thờ,&lt;br /&gt;người Anh xây ngân hàng&lt;br /&gt;và người Pháp xây nhà hát..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vỗ đùi đánh đét. Thủ phạm đây rồi. Xây ngân hàng không xây lại đi xây nhà hát. Thế thì lại càng rõ vì sao thuộc địa của Pháp nghèo rồi. Hỏng... hỏng thật, tiên sư anh thực dân Pháp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NLT  12 - 3 - 2011&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=100001176222242"&gt;Nguyễn Lê Tâm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5113204825654140640?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5113204825654140640/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/03/tien-su-thang-phap-chuyen-linh-tinh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5113204825654140640'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5113204825654140640'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/03/tien-su-thang-phap-chuyen-linh-tinh.html' title='Tiên sư thằng Pháp (Chuyện linh tinh)'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-4971258555190029809</id><published>2011-01-04T04:31:00.002+10:30</published><updated>2011-01-04T04:36:13.406+10:30</updated><title type='text'>Nghề BLV: Cái đầu và trái tim</title><content type='html'>(Lời tựa tác giả Anh Ngọc) - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Tự nhiên thấy nhớ cabin bình luận, nên lục lại máy tính để post lên một trong số mấy bài tôi đã viết về cái nghề đang bị dư luận "phang". Bài này viết riêng cho báo Thể thao 24 giờ của VTC, nhân dịp VTC đang tổ chức cuộc thi tuyển chọn BLV trẻ. Bài viết được đăng (nếu tôi không nhầm) vào tháng 9/2008, nghĩa là gần 3 năm trước đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thích gọi những gì xảy ra với đội ngũ BLV hiện tại là “khủng hoảng thế hệ”, bởi rất thông cảm và không muốn gây thêm nhiều sức ép đối với họ nữa, nhưng cần phải đặt ra những câu hỏi để có thể giải quyết chuyện này: xét từ khía cạnh người xem truyền hình, vấn đề BLV có thực sự nghiêm trọng đến mức đó không và xét từ khía cạnh những BLV trẻ, họ có thực sự nghĩ rằng, họ đã làm tốt công việc của mình chưa và phải làm gì nếu chưa tốt?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1.Xét từ khía cạnh người xem truyền hình&lt;/b&gt;, tôi tin rằng, trình độ cảm nhận bóng đá cũng như văn hóa xem bóng đá trên truyền hình của một bộ phận không nhỏ người xem chúng ta chưa thực sự cao. Người ta không thể chỉ đơn giản nghĩ rằng, mình hiểu bóng đá, nắm được đủ loại tin tức trên trời dưới biển về trận đấu hoặc mình có một vốn sống và kiến thức tương đối cao để có thể cho rằng, người BLV đang nói trên tivi kia là kém và không thể bằng họ. Ở đây không nhắc đến vấn đề người BLV kia nói kém thật, thể hiện một sự hời hợt hoặc thiếu khách quan trong cách đánh giá, nhận định, hay có dị tật trong cách nói, mà chỉ bàn đến cách tiếp thu của khán giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần phải đặt ra câu hỏi: Liệu khán giả có hiểu được công việc của người BLV là làm gì trên sóng chưa? Nhiều người vẫn có một suy nghĩ đơn giản là chỉ cần giọng tốt là có thể nói một cách trôi chảy trên tivi. Không ít người khẳng định rằng, bình luận trên sóng là dịch lại những gì BLV nước ngoài đã nói. Lại có một bộ phận không nhỏ cho rằng, BLV là một công việc chuyên nghiệp, cần phải có trường lớp đào tạo đàng hoàng và BLV chúng ta kém là vì không có đào tạo chính quy, và rằng ở nước ngoài, các BLV giỏi đều là các cầu thủ giải nghệ rồi lên sóng. Tất cả những suy nghĩ ấy bản thân nó đã hạ thấp vai trò của người BLV, cho phép người xem có quyền áp đặt quan điểm vượt trội của mình lên người làm công việc bình luận và do đó, không coi trọng nghề này. Tôi không rõ ở nơi nào có phản đối BLV hay không, ở Ý chắc chắn là không, dù tôi đảm bảo rằng, không phải ai trong số BLV các kênh truyền hình Ý cũng giỏi, nhưng ít có nơi nào mà nghề BLV chịu sức ép lớn như ở nước ta. Đó là một sự bất công. Khán giả muốn được phục vụ, nhưng khán giả cũng cần phải hiểu vấn đề trước khi chỉ trích hay chê bai người khác. Tôi đã từng hỏi một phóng viên thể thao Ý về vấn đề khán giả với BLV để so sánh với Việt Nam. Anh này nói, ở Italia, BLV không phải là ngôi sao Hollywood để được quan tâm đến mức bắt bẻ từng câu chữ. Các tifosi Italia rất khó tính, nhưng họ không “soi” các BLV như ở ta. Họ tôn trọng công việc của các BLV.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên thế giới này, có một trường lớp nào đào tạo BLV? Tất cả đều là tay ngang mà nên. BLV trên bóng đá có nhất thiết phải là cầu thủ không? Các bạn phải hiểu rằng, cách thực hiện bình luận một trận đấu của họ là thế này: hầu như trên sóng cũng có 2 giọng nói, một là của “commentator” (dạng như người dẫn dắt trận đấu, hò hét, đọc tên cầu thủ, đưa thông tin, người này là nhà báo 100%) và một là của “pundit” (đây mới là một người có chuyên môn rất cao, có thể là một cầu thủ, hoặc một chuyên gia bóng đá. Người này “tỉa” các tình huống trận đấu)!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, phải nói thêm rằng, khán giả chúng ta rất khó tính, nhưng không phải tất cả những lời chỉ trích của họ là vô lí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. Xét từ khía cạnh người làm nghề&lt;/b&gt;. Sau thế hệ của những người đi trước là thế hệ của chúng tôi. Tôi xét ra vẫn là người đi sau anh Quang Huy, Quang Tùng và Long Vũ, nhưng có may mắn được lớn lên và trưởng thành cũng như học hỏi nhiều ở họ. Điều toát lên từ thế hệ này, là trước khi trở thành những BLV, chúng tôi đã có những đam mê bóng đá cháy bỏng và hoài bão ấy được nuôi sống bởi nhiều đam mê khác, từ âm nhạc, văn học, lịch sử đến khoa học kĩ thuật, để rồi thể hiện chính những điều đó trên sóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một BLV muốn giỏi không chỉ cần có giọng nói hay và cách thể hiện sinh động, những yếu tố đó cũng chỉ như một cái áo đẹp khoác bên ngoài, mà điều quan trọng là cần phải có cái đầu và trái tim. Cái đầu là nơi không ngừng phân tích mọi tình huống của trận đấu, nhằm phát hiện và đưa ra những bình luận, nhận xét, đánh giá, thậm chí dự đoán trước, là nơi phân tích hàng nghìn thông tin liên quan đến trận đấu giống như một máy tính phân tích các dữ liệu (để làm một trận đấu, tôi phải đọc hàng trăm trang thông tin khác nhau, và để dễ nhớ, tôi chép lại tất cả bằng tay!). Trái tim là nơi phát ra những đam mê của mình. Bạn là BLV, bạn cần phải biết biến những trận đấu dở thành bình thường, bình thường thành hay và hay thành tuyệt vời. Bạn phải bắt bằng được khán giả cảm nhận điều ấy. Đấy là cái tài của người BLV. Bạn không có sự lựa chọn nào khác. Nếu không làm được điều đó, bạn là kẻ thất bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyên môn cần phải học và không bao giờ có BLV giỏi nếu sau mỗi trận đấu, người đó không xem lại băng hình mình vừa bình luận để tự rút kinh nghiệm, nhưng chuyên môn thì có thể học được. Còn biến trận đấu thành một thứ thiên đường hay địa ngục để người xem không thể nào rời tivi được mới là chuyện khó. Điều đó phụ thuộc vào chính cảm nhận một cách thật nhất của bạn. Điều chưa một BLV bây giờ làm được là truyền lửa vào trận đấu một cách tự nhiên nhất, sống động nhất và gắn bó với trận đấu nhất. Một khi không hiểu được trận đấu, không nắm được mạch của nó, không tìm ra được những điểm mấu chốt liên quan đến nó về lịch sử, con người, về những cuộc đối đầu, những khía cạnh chuyên môn cụ thể nhất, cả những chuyện cá nhân cầu thủ hay HLV, không chỉ ra được sự hấp dẫn của trận đấu là ở đâu thì không thể truyền được niềm đam mê của mình cho khán giả. Nếu bạn không sống trong trận đấu đó, quên đi tất thảy mọi thứ xung quanh, lôi kéo người xem vào “đời sống” của một trận đấu mà bạn có thể vui với người chiến thắng và buồn cho kẻ thất bại, không hiểu được ý tứ của camera truyền hình quay vào mặt một nhân vật nào đó trên sân hoặc ngoài sân, bạn hãy tự xem lại mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lứa BLV đi trước của chúng tôi yêu bóng đá và hy sinh cho nó nhiều năm tháng tuổi trẻ của mình. Cá nhân tôi yêu bóng đá như cuộc sống của mình, yêu giải đấu mình làm đến mức có thể làm nhiều điều vì nó. Và để chế ngự được nó, không có cách nào khác là học ngôn ngữ, văn hóa, lịch sử, thậm chí chính trị của đất nước ấy. Nhờ tình yêu bóng đá mà tôi tiếp cận được với nhiều điều khác của cuộc sống. Tôi quan niệm, bóng đá chỉ là một phần của cuộc sống và cuộc sống ấy cần phải được thể hiện trong các trận đấu. Các BLV trẻ còn thiếu nhiều điều như thế để có thể vượt qua chính mình trước khi vượt qua cái bóng của chúng tôi. Nỗi khổ của những người đi sau chúng tôi là cái bóng chúng tôi để lại quá lớn và làm sao để không bị so sánh với chúng tôi là cả một vấn đề. Nhiều người đã cố gắng, nhưng chưa ai nhìn thấy ở họ sự khổ luyện và nỗ lực thoát ra cái bóng của một BLV trung bình. Tất cả vẫn còn trong cái vỏ ốc tiềm năng, chưa ai thể hiện được cái tôi, tạo ra phong cách riêng, dám đưa ra các quan điểm và dũng cảm bảo vệ các quan điểm ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3. Vấn đề của chúng ta hiện tại&lt;/b&gt; không phải là tìm cách đào tạo những BLV sao cho quy củ (điều đó là không thể), mà là làm thế nào để kích thích những gì còn ẩn giấu trong các BLV yếu và trung bình thành những BLV giỏi. Ở đây, trách nhiệm của các đài truyền hình là rất lớn trong việc định hướng về nghề cũng như tìm kiếm các BLV. Các đài truyền hình có sai lầm không? Có, rất nhiều. Một ví dụ: Sai lầm lớn nhất của VTV3 trong dịp EURO 2008 là mở một lớp dạy cách phát âm cho các BLV. Điều đó tạo ra một sự nhiễu thông tin quá lớn không chỉ cho khán giả mà còn cho chính các BLV. Điều khán giả mong đợi không phải là đọc cho đúng tên cầu thủ mà là người BLV phải làm sao cho trận đấu hay, có hồn và hấp dẫn. BLV đâu có đọc cho nhân dân các nước đó xem trận đấu đâu, đồng thời các trận đấu không phải là cách dạy ngoại ngữ để rồi các BLV, thay vì tập trung cho chuyên môn, lại phải cắm đầu cắm cổ với việc phát âm sao cho đúng với cách mà họ đã được học? Sai lầm từ nhận thức dẫn đến sai lầm trong cách thực hiện. Liệu có ai đảm bảo nhờ đó mà VTV3 phục vụ khán giả tốt hơn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn biết là làm nghề BLV bây giờ cực khó và sức ép rất lớn, thậm chí lớn hơn nhiều thời của chúng tôi. Tuyển được những BLV được đã khó, giỏi lại càng khó đến mức hầu như không thể (năm 2005, anh Long Vũ và tôi đã tuyển BLV cho kênh VCTV3, từ hơn 100 thí sinh trên cả nước cũng chỉ xét tàm tạm được dăm người), nhưng tôi tin là những bạn trẻ mê bóng đá và thích trở thành BLV nhiều như lá mùa thu. Vấn đề cơ bản nhất nhưng cũng khó nhất mà các bạn phải đối mặt: cái đầu và trái tim, như hai mặt của hình thức và nội dung. Cái đầu suy nghĩ và trái tim cảm nhận. Vì mỗi trận đấu đều có một cá tính, một kết cục không thể lường trước được, một tâm hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Anh Ngọc, tháng 9/2008&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TSIP0A7WFZI/AAAAAAAAAF8/AYPx1azr6PU/s1600/167322_1762889633626_1280648334_2027653_5127085_n.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 270px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TSIP0A7WFZI/AAAAAAAAAF8/AYPx1azr6PU/s320/167322_1762889633626_1280648334_2027653_5127085_n.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5558022276405138834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-4971258555190029809?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/4971258555190029809/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/01/nghe-blv-cai-au-va-trai-tim.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/4971258555190029809'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/4971258555190029809'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/01/nghe-blv-cai-au-va-trai-tim.html' title='Nghề BLV: Cái đầu và trái tim'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TSIP0A7WFZI/AAAAAAAAAF8/AYPx1azr6PU/s72-c/167322_1762889633626_1280648334_2027653_5127085_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-232357030345488611</id><published>2010-12-12T02:40:00.004+10:30</published><updated>2010-12-16T01:41:57.602+10:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Dạy con kiểu tây</title><content type='html'>Con trai đi Mỹ du học, sau khi tốt nghiệp rồi định cư tại Mỹ. Và đã kiếm cho tôi con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa hè năm nay, con trai vì tôi đã đăng ký visa thăm người than. Thời gian 3 tháng lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây người mẹ chồng TQ phải đại khai nhãn giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ăn thì cứ nhịn đói. Mỗi buổi sang, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sang lên bàn, thì tự mình đi bận rộn việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich. Sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, rồi tự mình mặc lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ rang mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải. Có 1 lần Peter lại mặc ngượi chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu nó cảm thấy không thoải mái tự nó sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không gì là không thoải mái, vậy thì tùy nó. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết. Và 1 lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rối, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5-6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc như nó, mỗi cuối tuần là đem 1 đóng quần áo dơ về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có 1 ngày buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn 1 tay đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng thật không muốn ăn! Nhớ lấy, từ giờ đến sang mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và trong long tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều, Susan bàn bạc với tôi, buổi tối do tôi nấu món ăn Trung Hoa. Trong lòng tôi suy tư lúc, Peter đặc biệt thích món ăn Trung Hoa, nhất định Susan cảm thấy sáng nay không ăn được gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon nhiều hơn. Buổi tối hôm đó tôi trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích ăn nhất, tôm, và cón sử dung mì Ý làm theo mì lạnh kiểu Trung Hoa. Peter thích nhất món mì lạnh, người nhỏ nhỏ như thế nhưng có thể ăn được 1 tô lớn. Bắt đầu bửa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan lại đến gần lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta không phải giao ước rồi, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó.” Peter nhìn khuông mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên 1 tiếng rồi khóc, vừa khóc vừa nói: “mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm.” “Không được, nói rồi là phải giữ lời.” Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau long muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ớ nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ.” Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trưng trưng nhìn 3 người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý thật sự của Susan khi để tôi nấu món Hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn. Lúc ngủ tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Trung không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!” Peter nuốt nước miếng lại hỏi: “vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi.” Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi ra. Phần lớn dưới tình trạng này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ mất miếng ăn, và chịu cực hình bụng đói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu gái, lúc như tuổi của Peter, vì phải dỗ dành cho nó ăn cơm, mấy người cầm lấy tô cơm và dí theo sau đuôi nó, nó còn chưa chịu ngoan ngoãn, còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua 1 kiện đồ chơi, ăn them 1 chén thì mua them 1 đồ chơi… Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn miếng trả miếng Có 1 lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh Peter đã cùng hai cô gái chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mũ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, rất mạnh đập lên đầu cô bé kia, cháu gái kia bầng thần một lúc và khóc thật lớn. Còn cháu kia khi thấy tình hình vậy cũng khóc thật lớn. Đại khái Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi về phía trước sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, ngõ một cái mạnh lên đầu Peter, Peter không phòng bị, và té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở lên. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter một bên khóc một bên lắc đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tin rằng lần sau nó sẽ không làm thế nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu của Peter đã tặng cho cháu 1 chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, lấy làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm là bạn than của Peter, đã thỉnh cầu Peter mấy lần muốn chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter vẫn không đồng ý. Có 1 lần, mấy cháu nhỏ chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý lén lén nhảy lên chiếc xe, và chạy đi. Sau khi Peter phát hiện rất phẫn nộ méc với Susan. Susan đang nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, bèn mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không quản được.” Peter bất lật quay đi. Qua được ít lát, Lusi chạy chiếc xe về. Peter vừa thấy Lusi thì lập tức đẩy bạn té xuống đất, dật lại chiếc xe. Lusi ngồi bẹp tại đất và khóc lên. Susan ẩm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó đã chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi chúng nó.” Susan không đá động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” Mẹ ơi, mẹ đi với con hen.” Lời thỉnh cầu của Peter. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mội người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề.” Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào bắt đầu mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quản giáo con cái là chuyện của cha mẹ. Cha mẹ của Susan ở tại California, biết tôi đã đến hai người đã lái xe đến thăm chúng tôi. Trong nhà có khách tới, Peter rất hào hứng. Chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách cái thùng bê tới bê lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, không được làm nước văng lung tung trong nhà, Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Peter nghịch ngợm còn chưa thấy mình làm sai việc, còn rất đắc ý lấy chân dẫm lên vũng nước, làm ước quần hết. Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan dựt lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch.” Peter không không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói them lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẫm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan.” Đến một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi.” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con Biết.” Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao hơn 2 người của nó ra hết sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cở quần áo dơ ra, xách trên tay, trần chuồng chạy vô nhà tắm, hí hởn giặt đồ rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng. Ở rất nhiều gia đình TQ, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại chiến thế giới”, luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cải nhau, gà bay chó chạy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter nói chuyện, nhắc đến chuyện này, làm tôi ấn tượng sâu sắc bởi câu họ nói: “con cái là con cái của cha mẹ, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ.” Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng lại bẩm sinh nghịch ngợm, lúc nó quan sát được thành viên trong gia đình có phân biệt khác thường, nó sẽ rất nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này bất cẩn không làm cải thiện hành vi của nó mà chẳng có lợi cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn đem lại những vấn đề khác. Ngoài ra, thành vive6n trong gd còn xảy ra xung đột, gd có không khí không hòa thuận sẽ đem đến nhiều cảm giác không an toàn cho trẻ, đối với việc phát triển tâm lý của nó phát sinh bất lợi ảnh hưởng. Cho nên, dù là bậc cha mẹ hay ông bà có vấn đề phân chia giáo dục con cái, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau cũng không nên ở trước mặt con cái xảy ra mâu thuẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà ngoại của Peter ở lại 1 tuần và chuẩn bị về Cali. 2 ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, tôi có thể mua cho nó chứ?” Susan suy nghĩ rồi nói: “Cha mẹ lần đến này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi , đến Noel mới mua nó làm quà vậy!” Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi đó nói: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này làm quà.” Khẩu khí rất thích thú &amp;amp; mong đợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy Susan nghiêm khắc như vậy với cháu, nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, nó sẽ thu thập một số hoa hoặc là lá mà nó cho là đẹp rồi trịnh trong tặng cho mẹ. Người ngoài tặng quà cho nó, nó luôn gọi mẹ cùng mở quà chung; có thức ăn ngon luôn để một nửa cho mẹ. Nghĩ đến nhiều đứa trẻ TQ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục con dâu Tây này của tôi. Ở tôi mà nói, ở phương diện giáo dục con cái của các bà mẹ Phương Tây rất xứng đáng để các bà mẹ TQ học theo﻿.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; font-weight: bold;"&gt;Không biết tác giả&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-232357030345488611?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/232357030345488611/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/12/day-con-kieu-tay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/232357030345488611'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/232357030345488611'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/12/day-con-kieu-tay.html' title='Dạy con kiểu tây'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-1447034483565718978</id><published>2010-11-27T23:14:00.005+10:30</published><updated>2010-11-27T23:29:30.865+10:30</updated><title type='text'>Câu chuyện người lính Nhật Bản</title><content type='html'>Onoda Hirō (Nhật: 小野田 寛郎, Onoda Hirō Tiểu Dã Điền Khoan Lang) (sinh ngày 19 tháng 3 năm 1922) là một cựu thiếu úy của Lục quân Đế quốc Nhật Bản tham chiến trong Thế chiến thứ hai tại chiến trường Philippines. Chỉ chấp nhận hạ vũ khí theo lệnh của thượng cấp ngày 9 tháng 3 năm 1974, 29 năm sau khi chiến tranh kết thúc, Onoda được coi là người cuối cùng của quân đội Nhật Bản thực hiện việc đầu hàng.&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;小野田 寛郎&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Onoda Hirō&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;19 tháng 3, 1922  -&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TPD_00-XwTI/AAAAAAAAAFY/Qzc7UssXqMM/s1600/Onoda-young.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 277px; height: 262px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TPD_00-XwTI/AAAAAAAAAFY/Qzc7UssXqMM/s400/Onoda-young.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544212424331608370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Onoda Hirō thời trẻ&lt;br /&gt;Nơi sinh: Kainan, Wakayama, Nhật Bản&lt;br /&gt;Phục vụ: Đế quốc Nhật Bản&lt;br /&gt;Thuộc: Lục quân Đế quốc Nhật Bản&lt;br /&gt;Năm tại ngũ:  1941 - 1974&lt;br /&gt;Cấp bậc:  Thiếu úy&lt;br /&gt;Tham chiến:  Chiến tranh thế giới thứ 2&lt;br /&gt;Chiến dịch Philippines (1944-45)&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tiểu sử&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Onoda Hirō sinh năm 1922 tại Wakayama, Nhật Bản. Sau một thời gian làm việc dân sự tại công ty kinh doanh Tajima Yoko của Nhật ở Vũ Hán, Onoda gia nhập Lục quân Đế quốc Nhật Bản năm 1942 và được đào tạo để trở thành sĩ quan. Sau một thời gian Onoda được chuyển sang học tập tại trường tình báo lục quân, nơi ông được dạy cách thu thập thông tin và phương thức tiến hành chiến tranh du kích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 17 tháng 12 năm 1944, Onoda rời Nhật tới Philippines theo Lữ đoàn Sugi (thuộc Sư đoàn số 8 của Hirosaki). Tại đây theo lệnh của đại tá Taniguchi và Takahashi, Onoda lãnh đạo một nhóm quân Nhật tiến hành chiến đấu độc lập trên đảo Lubang theo hình thức chiến tranh du kích. Do chiến đấu độc lập nên việc liên lạc với đơn vị của nhóm quân Nhật này bị tạm thời cắt đứt. Chỉ huy lữ đoàn đã ra lệnh cho Onoda như sau:&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;“Anh không được phép tự tử. Dù bất kỳ điều gì xảy ra, dù sau ba năm hay năm năm, đơn vị sẽ quay lại với các anh. Cho đến lúc đó, dù chỉ còn một người lính, anh cũng phải lãnh đạo anh ta chiến đấu... Dưới mọi hoàn cảnh, anh đều không được phép tự tử.”&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ẩn trốn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 2 năm 1945, quân Đồng minh đẩy quân Nhật khỏi Philippines, Onoda cùng các binh lính cấp dưới bắt đầu lui vào rừng nhiệt đới ẩn trốn. Nhóm Onoda khi đó bao gồm thiếu úy Onoda (chỉ huy, 23 tuổi), hạ sĩ Shimada Shoichi (30 tuổi), binh nhì Kozuka Kinshichi (24 tuổi) và binh nhì Akatsu Yuichi (22 tuổi). Hậu cần của nhóm chỉ gồm rất ít lương thực, một khẩu súng cho mỗi người với cơ số đạn hạn chế. Vì vậy để tồn tại họ phải sống bằng dừa và chuối của rừng và gia súc của người dân trên đảo mà họ cướp được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ tháng 10 năm 1945, nhóm Onoda bắt đầu nhận được các truyền đơn do máy bay thả xuống đề cập tới việc quân đội Nhật hoàng đã đầu hàng ngày 15 tháng 8 năm 1945 và kêu gọi họ hạ vũ khí, ra khỏi chỗ ẩn náu[4]. Tuy nhiên những người lính Nhật cho rằng đây chỉ là sự tuyên truyền bịa đặt của đối phương, họ không tin rằng chiến tranh đã kết thúc, kể cả sau đó khi nhận được thư nhà và thông tin binh vận của người ngoài. Bị cô lập với thế giới bên ngoài và mất niềm tin vào mọi thứ, họ sẵn sàng bắn vào những người dân đảo tình cờ đi gần nơi ẩn náu vì cho rằng đây là lính đối phương ngụy trang, đối với những người lính Nhật này, mọi người lạ đều là kẻ thù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đầu tiên trong nhóm Onoda ra hàng là Akatsu vào tháng 9 năm 1949, không thông báo với đồng đội, người binh nhì này tách khỏi nhóm để ẩn náu một mình và đầu hàng dân đảo 6 tháng sau đó. Ngày 7 tháng 5 năm 1954, Shimada bị giết sau một cuộc chạm súng trên bãi biển Gontin. 20 năm tiếp theo Onoda cùng Kozuka tiếp tục tìm mọi cách tồn tại và chờ ngày quân đội Nhật Bản điều động họ cho một nhiệm vụ mới, hai người luôn tin rằng mình chỉ là những người lính phải chiến đấu trong lòng đối phương để chuẩn bị cho việc chiếm lại Philippines của quân đội Nhật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đầu hàng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 5 tháng 10 năm 1972, sau 27 năm ẩn trốn, Kozuka, ở tuổi 51, bị giết trong một cuộc chạm súng với lính tuần tra Philippines. Tin tức về cái chết của Kozuka khi tới Nhật Bản đã gây sốc cho công chúng nước này vì họ không ngờ rằng vẫn còn những người lính Nhật cầm súng "chiến đấu" sau khi chiến tranh đã kết thúc gần ba thập kỷ. Thực tế việc tìm kiếm những ikinokori heitai (những binh lính sống sót) hay zanryūsha (người bị bỏ lại) ở Lubang đã bị chính phủ Nhật chấm dứt từ năm 1959, toàn bộ những người lính còn mất tích như Onoda đều được tuyên bố chính thức là đã chết từ thời điểm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần mình, dù không còn đồng đội nào bên cạnh, Onoda vẫn tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của thượng cấp, ông không đầu hàng hay tìm cách tự tử. Tháng 2 năm 1974, Suzuki Norio, một thanh niên Nhật vốn ham thích du lịch đã bay tới Lubang để tìm hiểu về sự kiện này. Tối ngày 20 tháng 2, trong khi đang nấu ăn, Suzuki bất ngờ nghe thấy tiếng chào và khi quay lại, anh thấy một người đàn ông già ăn mặc rách rưới nhưng tay vẫn cầm súng, người đàn ông đó nói: "Tôi là Onoda". Suzuki lập tức đáp lại: "Chiến tranh đã kết thúc", Onoda tiếp lời: "Nhưng nó chưa kết thúc đối với tôi". Mặc dù sau đó Suzuki đã tìm mọi cách thuyết phục người lính già đầu hàng với những bằng chứng từ đài phát thanh, ảnh, báo chí, nhưng Onoda vẫn khẳng định chỉ hạ vũ khí nếu có lệnh của thượng cấp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 27 tháng 2, tin và ảnh của Suzuki về Onoda Hirō được đăng rộng rãi trên báo chí Nhật Bản. Ngay lập tức cấp trên trực tiếp của Onoda là đại tá Taniguchi, lúc này là một người bán sách, cùng Toshio, em trai Onoda và người đứng đầu cơ quan hỗ trợ hồi hương Nhật bay tới Lubang và ra lệnh cho Onoda hạ vũ khí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 10 tháng 3 năm 1974, trong một buổi lễ chính thức, thiếu úy Onoda Hirō, 52 tuổi, trong quân phục của Lục quân Đế quốc Nhật Bản, đã nhận lệnh hạ vũ khí từ đại tá cấp trên Taniguchi. Khi hạ vũ khí, Onoda vẫn còn khẩu súng trường Arisaka, 500 viên đạn và vài quả lựu đạn. Buổi lễ còn có sự tham gia của tổng thống Philippines Ferdinand Marcos, người ra lệnh ân xá cho những hoạt động chống lại quân đội Philippines của Onoda, mặc dù trong thời gian ẩn náu, Onoda đã giết chừng 30 người Philippine và giao tranh với quân tuần tiễu Philippines vài lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thời gian sau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi trở về Nhật, Onoda Hirō được công chúng tôn vinh như một anh hùng. Ông xuất bản cuốn hồi ký của mình, Không đầu hàng: Cuộc chiến ba mươi năm của tôi, thành nhiều kỳ trên báo chí từ tháng 5 năm 1974 và sau đó là thành sách, cả hai đều bán rất chạy và tạo ra một "hội chứng hâm mộ Onoda" ở Nhật Bản. Tuy nhiên sau thời gian sống cách biệt khỏi thế giới quá lâu, Onoda dần cảm thấy khó hòa nhập với xã hội hiện đại Nhật Bản, ông mua một trang trại nuôi gia súc ở Brasil và chuyển sang sống ở đó. Tháng 5 năm 1996 Onoda đã quay trở lại thăm đảo Lubang, nơi ông đã từng "chiến đấu" vì nước Nhật trong suốt gần ba thập kỷ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-1447034483565718978?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/1447034483565718978/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/11/cau-chuyen-nguoi-linh-nhat-ban.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1447034483565718978'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1447034483565718978'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/11/cau-chuyen-nguoi-linh-nhat-ban.html' title='Câu chuyện người lính Nhật Bản'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TPD_00-XwTI/AAAAAAAAAFY/Qzc7UssXqMM/s72-c/Onoda-young.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-480762624352961703</id><published>2010-11-18T19:03:00.005+10:30</published><updated>2010-11-18T19:28:46.859+10:30</updated><title type='text'>Vượt cạn</title><content type='html'>Tự truyện của tác giả Mèo, tớ giữ tác quyền.&lt;br /&gt;Tháng 10/2008.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Chương 1&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông đi biển có đôi&lt;br /&gt;Đàn bà vượt cạn đơn côi một mình”...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ngâm nga câu hát cả đời cũng không thấm nhuần được ý nghĩa của nó bằng một lần thực sự sinh con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ đã hứa rằng nhất định sẽ tường thuật lại “chuyến ra đời” của Gab yêu. Với mẹ, đó là một kỷ niệm thiêng liêng trong suốt cuộc đời, cũng là thứ trải nghiệm mà mẹ có nằm mơ cũng không ngờ lại “hoành tráng” thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nghỉ chờ sinh từ tuần thứ 38, khi ấy vừa hết Tết. Bố mẹ, một bè lũ thực dụng, bảo nhau khéo mà con lại sinh vào đúng 14/2 - ngày lễ tình yêu, sau này thiệt quà phải biết! Chờ mãi đến gần rằm vẫn chưa thấy con ra. Cả nhà ai cũng lo con thành “gái hôm rằm” thì ghê gớm lắm. Mong con là vậy, mẹ vẫn tự nhủ con nán chờ đến... 16 hẵng ra. Vậy mà, hết rằm tháng giêng rồi vài ngày sau đó cũng không thấy chuyển dạ. Mẹ quyết định đi khám, rau thai can xí hóa độ II-III, bs bảo mẹ 2 ngày phải khám thai 1 lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy đêm mẹ nằm thấy khó chịu, bụng cũng co thắt vài cơn nhưng không hề dồn dập. Chẳng giống như Braxton Hicks do sách mô tả gì cả. Sáng ấy thứ Bày, 23/2/08, thai đã sang tuần thứ 41, mẹ lại nhờ bố cho đi khám lần nữa xem tình hình đến đâu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì là chủ tâm khám xong sẽ đi ăn bún ốc thịt bò (món khoái khẩu của mẹ khi mang thai Gab nhé), nên bố mẹ rất vô tư không chuẩn bị gì hết. Mẹ thậm chí còn chưa tắm, đầu mới gội hôm qua. Chẳng ngờ khi chạy monitor, cô y tá bên 56 HBT phát hiện có dấu hiệu trở dạ, thông báo với mẹ là nên khám cấp cứu. Thì vào khám cho yên tâm, chứ mẹ chẳng tin là Gab sắp ra đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mà sau khi vào khám, mẹ “bị” giữ lại luôn. Bs cho biết đã mở 2 phân, người ta “thụt” mẹ luôn để chuẩn bị chuyển lên phòng đẻ. Thế là hết đường! Mẹ chẳng còn kịp chạy đi đâu cả ngoài cái... toilet (trả tiền mới đc vào). Chưa ăn sáng, chưa tắm, chưa gội đầu (vì là sắp sinh nên ngày nào mẹ cũng tắm gội chuẩn bị tinh tươm lắm, thế mà hôm nay chưa kịp thì...). Mẹ gọi điện về cho bà ngoại: “Sáng nay con đi khám, bị giữ lại rồi, mẹ mang đồ vào cho con nhé” (Lạy chúa, đi đến toilet chỉ có một dọc hành lang mà thật xa). Bố gọi điện cho bác H. (nhân viên trong viện, mẹ nhờ “dịch vụ” bác ấy lo cho mẹ con mình). Bố có ý chuyển máy cho mẹ nói chuyện với bác, xong quả thật mẹ chả thiết nữa, chỉ mong đến được cái toilet mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Trong toilet&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật buồn cười là từ khi sinh con mẹ đãng trí đi nhiều, SN bố, kỷ niệm ngày cưới mẹ còn quên, thế mà cái chuyện tiểu tiết trong “chốn khỉ” này mẹ lại rất nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bệnh viện được coi là hàng đầu, nhưng cái toilet là một sự chế giễu. Người vào đây phải mất tiền hẳn hoi, có nghĩa là dịch vụ. DV lẽ ra phải tốt. Tốt đâu chưa thấy, chỉ thấy là “bẩn kinh!”. Ừ thì mẹ đang trong tình trạng cấp thiết quá rồi nên bẩn cũng chịu, nhưng mẹ gần như tuyệt vọng khi cánh cửa duy nhất đến “thiên đường” lại đóng chặt – đang có người bên trong. Một cái toilet công cộng, thu tiền hẳn hoi, và chỉ có duy nhất 1 phòng (thật thà mà nói thì phải gọi là một ngăn) cho cái việc không thể đừng, và không thể chờ đợi được ấy! Mẹ giang tay đấm thùm thụp vào cửa với hy vọng người bên trong sẽ “thấy động” mà nhanh nhanh đi ra, bất kể cái giọng đanh đá vọng sang qua cánh cửa: “Từ từ đã chứ”. Bộ não của mẹ còn chưa kịp xử lý thông tin để xem xử trí thế nào đã nghe “cạch!”, tiếng cửa ra vào mở phía sau lưng. Một cái đầu trọc lốc cùng đôi mắt trắng dã láo liên thò vào! Bác phụ nữ trước mặt mẹ vừa kịp kéo xxxx lên (cái “ngăn” mà mẹ đang đứng ấy, nó dành cho việc không phải “trung” cũng không phải “đại”). Cả mẹ và bác ấy đều trợn mắt lên với “cái đầu trọc”, trong khí hắn vẫn “ngó” vài lượt nữa rồi thản nhiên đi ra cứ như thể ta đây nhầm phòng. Vậy mà lúc mẹ vào, dù rất cấp bách vẫn nhận ra đâu là phòng “Nam”, đâu là phòng “Nữ” đấy! Những gã biến thái hy vọng nhận được gì từ chỗ này nhỉ? 2 phân? 5 phân? Hay mở trọn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì mẹ cũng tống tiễn được cơn đau quặn bụng do cái liều thuốc chết tiệt người ta bơm cho mẹ ra ngoài. Mẹ yên tâm xúng xính quần áo bệnh viện theo y tá cùng vài thai phụ nữa lên phòng sinh. Cứ ngỡ “thôi thế là yên tâm chỉ chờ đẻ”, điều mẹ không ngờ là, mọi nỗi kinh hoàng còn đang ở phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chờ đẻ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng đẻ ở tầng 3, nhưng bố phải leo thang bộ, chỉ có mẹ, cô y tá và những thai phụ còn lại được phép dùng thang máy. Lên tới nơi, đập vào mắt mẹ là cái hành lang nho nhỏ kê vài dãy ghế nhựa với rất đông người nhà đang chờ bệnh nhân bên trong làm công việc vinh quang là vượt cạn. Có người toát lên vẻ sốt ruột, lo âu, có người thản nhiên, điềm tĩnh ngồi đọc báo. Họ gặp nhau ở một điểm: Ai cũng bọc lớn bọc bé đũa bát, cặp lồng, nước, sữa v.v. bên cạnh. Nhìn bố là “tươm” nhất, vì bố chẳng “lỉnh kỉnh như đưa vợ đi đẻ” gì cả. Bố mặc bộ thể thao xanh đen, đi giày Nike, trông bố sáng ngời và “búng ra sữa” dù mặt cũng pha chút mệt mỏi. Mẹ vào phòng cách ly, dặn với bố rằng cứ yên tâm ngồi chờ, có gì mẹ sẽ điện thoại ra cho bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khu cách ly sạch sẽ hơn nhiều, sàn lát gạch men trắng 30x30 sáng bóng như gương, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Mẹ hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Thứ mùi bệnh viện mẹ đã quen nhiều, vậy mà vẫn không ngăn nổi cảm giác hồi hộp, lo lắng, đôi chút sợ hãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên phòng cùng đợt với mẹ là 2 cô nữa. Cả 3 người vừa “khám cấp cứu” dưới nhà cách đây chừng 5 phút. Lên trên này lại khám tiếp. Lên bàn, mẹ co rúm, mẹ rất sợ đau. “2 phân” – kết luận không có gì thay đổi. Họ bảo mẹ vào phòng chờ đẻ ngồi. Không chỉ dẫn gì thêm. Vào ngồi trong này, mẹ lờ mờ nhận ra, có lẽ còn phải đợi thế này lâu lắm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái giường đầu tiên mẹ chọn để ngồi xuống là của một bác tên Hạnh. Bác ấy có vẻ ngoài to, béo nặng nề, ngồi ăn cơm điềm nhiên với thịt gà (mẹ chưa ăn sáng, mà cũng chẳng thấy đói. Mẹ không muốn ăn vì sợ phải đi toilet). Mọi hành động của bác ấy đều có vẻ rất “make herself at home”, có nghĩa là, bác ấy quen với nơi này lắm. Sau trò chuyện mới biết, bác ấy vào đây đã 2 ngày rồi. Khám mở 2 phân, bị giữ lại, đến giờ cũng vẫn chỉ 2 phân!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Định thần quan sát, mẹ thấy nhiều thai phụ khác trong căn phòng rộng chừng 60 mét vuông, giường kê 2 dãy. Người đứng người ngồi, người mặt tươi tỉnh bình thường như mẹ và bác Hạnh, người nhăn nhó xuýt xoa, người rên rỉ lộ rõ cơn đau quằn quại. Hầu hết đều bị cách ly với người nhà. Chỉ trừ 1-2 trường hợp, có lẽ là “quen biết” nên có chồng hoặc có mẹ đẻ bên cạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cô dáng chừng mảnh dẻ, nhỏ nhắn, mặt nhăn nhúm, mắt nhắm nghiền, hai cánh tay xanh gầy guộc ôm lấy thành giường mỗi khi cơn gò tới. Cô ấy đã mở 4 phân, may mắn có chồng ở đó xoa lưng cho, mẹ chợt nghe một cảm giác nhớ bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chán cái khung cảnh ảm đạm trong phòng, mẹ đứng lên đi lại “tìm hiểu địa hình” và mong phát hiện chỗ có thể nhìn thấy bố. Phòng chờ đẻ thông với phòng hậu sinh (hay hậu sản gì đó, đại khái là cho những người vừa sinh con xong sang nằm). Hai phòng thông thống cách nhau một hành lang nhỏ, lúc nào cũng sáng choang mấy bộ đèn tuýp. Cũng cái hành lang nhỏ này quẹo phải sẽ dẫn sang một hành lang lớn khác, dài heo hút, bề ngang chừng 1m4, lúc nào cũng tối. (Chẳng bù cho cái hành lang đối xứng với nó, tức là hành lang bên trái phòng chờ đẻ, nơi có các phòng đẻ, lúc nào cũng sáng choang và sạch bóng). Đi đến cuối hành lang ấy mẹ thấy cửa ra vào. Cánh cửa này bình thường luôn khóa, chỉ mở hé đúng vài phút vào giờ thăm bệnh nhân. Những thời gian còn lại, người nhà và bệnh nhân trao đổi đồ qua một hốc nhỏ trên cánh cửa. Cũng nhờ cái hốc này mà mẹ có thể thỉnh thoảng chạy ra nhìn thấy bố và ông bà ngoại để tiếp thêm nghị lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện mẹ nhìn ra cái hốc trên cánh cửa, mẹ mừng lắm, vẫy bố liên hồi. Bố nhìn thấy mẹ thì hớn hở không kém. Mẹ bảo bố mua vài hộp sữa, chai nước và cuộn giấy cho mẹ. Với ngần ấy “của nả”, mẹ yên vị về phòng, “hiên ngang” bảo bố cứ về đi, vì mẹ còn lâu mới đẻ. Bố nói sẽ ở lại cho đến khi ông bà ngoại vào...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả buổi sáng như kéo dài đến lê thê. Mẹ sốt ruột bên trong, tin chắc rằng bên ngoài bố sốt ruột chẳng kém. Mẹ đi lại quãng đường ngắn ngủn từ phòng ra hành lang nhỏ, ra hành lang lớn, rồi lại hành lang lớn về hành lang nhỏ, về phòng không biết bao nhiêu lần, vì mẹ muốn nhìn thấy người thân, muốn bố thấy mẹ để yên tâm hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian vẫn lê rất chậm, vài tiếng buổi sáng buồn thê thảm, dù mẹ đã cố trò chuyện với các cô “bạn cùng phòng” nhưng con ơi, mẹ thấy mình không bằng con chim bị nhốt trong lồng, ngột ngạt và bức bí, không ánh sáng mặt trời, không thấy người xe đi lại. Xung quanh chỉ có mấy bức tường, hành lang heo hút, đèn tuýp sáng choang, bóng áo trắng bác sĩ hòa cùng áo bệnh nhân, cùng mùi thuốc sát trùng vẫn bốc lên nồng nặc. Tiếng cười nói, chuyện trò của các y tá, hộ lý không giúp mẹ quên đi cơn thèm vô cùng thứ âm thanh hỗn độn của cuộc sống bên ngoài, cái cuộc sống mà mới chỉ sáng nay thôi mẹ còn nhởn nhơ trong đó. Lẽ ra giờ này mẹ đang đi ăn bún ốc với bố mới phải chứ! Tại sao mẹ lại vào đây? Lại chịu để người ta “nhốt” như thế này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chương 2&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mãi rồi cũng đến trưa. Bố nhắn tin bảo bà ngoại sẽ vào, mang cơm theo cho mẹ. Trong này họ chỉ cho người nhà vào thăm bệnh nhân ngày 3 lần, mỗi lần 30 phút, vào buổi sáng sớm, trưa và tối, giống như là cho đi thăm nuôi tiếp tế ấy. Và mỗi lần cũng chỉ 1 người nhà duy nhất được vào thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước giờ thăm nuôi sẽ có 1 hộ lý đi ghi tên, tuổi của từng thai phụ, thành một danh sách. Danh sách này đến đúng giờ sẽ được xướng lên ngay bên cái cửa cuối hành lang, gọi đến tên thai phụ nào thì người nhà thai phụ ấy được vô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái người làm chân “xướng tên” bình thường chỉ là hộ lý quét dọn vệ sinh, chăm sóc, thăm khám bệnh nhân không đến lượt, nhưng ở đây, lúc này, thì oai lắm, thét ra lửa! Quyền sinh quyền sát trong tay mà. Mẹ đã thấy bà ấy quát đuổi một người nhà bệnh nhân ghê lắm, “nguyên tắc” lắm. Cũng con người “nguyên tắc” ấy lại đon đả đến đáng khinh với một người nhà khác chỉ vì người ta giúi cho ít tiền, cũng chẳng phong bao phong bì gì đâu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người nhà bệnh nhân, họ vào chốn này là phải choàng áo bệnh viện. Văn minh là thế, ai cũng nghĩ căn nguyên là ở đây người ta sinh con nên cần phải “tiệt trùng”. Thế nhưng tiện đường đi vào mà rẽ sang phải vài bước chân thôi, để đến được cái WC của bệnh nhân, thì ai cũng sẽ hiểu rằng bắt người nhà mặc áo bệnh viện “tiệt trùng” là điều không cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;WC chiếm một phần nhỏ trong dãy phòng dành cho nhân viên bệnh viện, nằm ở cuối hành lang, hơi chếch cửa ra vào. Người ta chia cái phòng này làm 2 “ngăn”, ngăn ngoài còn tương đối khô ráo, nhưng mẹ chẳng biết nó dùng để làm gì, vì không thấy ai đi sâu vào trong đó cả (chắc làm kho để đồ) hầu hết mọi người đi tiếp vào cái “ngăn” thứ hai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngăn thứ hai, sàn lúc nào cũng ướt nhoét. Đập ngay vào tầm mắt là cái bồn rửa tay, cũng gắn gương bên trên đàng hoàng, nhưng cả gương và bồn đều ố vàng, cũ kỹ. Sát dưới bồn rửa tay, chệch chút về bên phải, người ta đặt một cái thùng nhựa to đựng nước. Có lẽ vì là “nước giội” nên cũng chẳng cần sạch sẽ vệ sinh làm gì, đáy thùng cặn rêu bám kha khá, cũng vàng xỉn (Ở đây ai cũng bận, lấy đâu người cọ!). Mẹ chợt nghĩ, vẫn cái thùng nước này, chẳng may nhà VS mất nước, có khi cũng được đem ra dùng tạm để bệnh nhân… đánh răng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều làm mẹ hài lòng nhất ở đây có lẽ là khu vực “tiểu”, cao hơn sàn nhà tầm 10 phân, lại có 2 đôi gạch, mỗi đôi kê hình chữ “V” để giẫm chân lên đàng hoàng, mà gạch thì tương đối khô - Đấy! cái hài lòng nó nằm ở chỗ đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sâu một chút vào trong, mẹ con mình sẽ đến được khu vực kinh hoàng nhất. Cái bồn cầu, lớp men đã tróc lở, chỉ còn để lại những mảng đen nâu nham nhở. Cái hố bên dưới càng không thể khá hơn, vàng tởn, quả thực chỗ này gợi cho người ta cái cảm giác gờn gợn đến lợm họng. Những thai phụ, được thăm khám chán chê đến độ ra máu rồi liệu có dám vào đây ngồi nữa? Vô cùng ám ảnh!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;WC bệnh nhân là thế, song mẹ cũng như mọi người, vẫn phải “đi”, sáng vẫn phải đánh răng rửa mặt. Vừa đánh răng vừa nghe cái mùi amoniac “thơm” nồng ngai ngái, vừa ngắm cái thùng rác chứa đầy thể loại giấy… Mẹ ngỡ mình đang “nghén” tập 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay lại chuyện buổi trưa bà ngoại xách cặp lồng vào với mẹ. Mặt bà rất nghiêm trọng, như đi chăm người ốm! Mà mẹ có ốm đâu. Bà bắt mẹ ăn hết cặp lồng cháo (cháo ông ngoại mua, chứ ông bà và bố ngồi ngoài trực mẹ đẻ từ sáng có về được nhà đâu mà cơm với nước). Mẹ chỉ ăn được chút xíu. Cái “tâm bệnh” của người bị “cầm tù” khiến mẹ không tài nào nuốt nổi. Mặc dù vậy, mẹ thấy vui hơn khi được nhìn thấy bà. Ít ra đây cũng là khoảng thời gian ít ỏi trong ngày căn phòng này có thêm chút sinh khí do bên ngoài đem lại. 30 phút thăm nuôi trôi qua rất nhanh. Mẹ tung tăng tiễn bà ra ngoài, miệng cười vẫn tươi nhưng trong lòng tủi thân muốn khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chiều.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều trôi qua vẫn chậm chạp như vậy. Mẹ đã quen hơn với cảnh trong này. Có đôi lần mẹ chủ động gọi điện cho bác H., rồi bác ấy gọi điện hỏi thăm mẹ, song vì tình hình không tiến triển gì thêm, nên bác ấy không vào. Cho đến giờ mẹ cũng không thể hiểu nổi mình đã làm những gì cho qua đi cái thời gian mấy tiếng đồng hồ trong căn phòng bệnh viện ấy, giữa những người phụ nữ nặng nề như mẹ, người nằm kẻ ngồi, người thản nhiên đi lại từ phòng chờ đẻ ra hành lang nhỏ, ra hành lang lớn, rồi lại hành lang lớn về hành lang nhỏ, vào phòng. Đi lại cho thai tụt nhanh, đi lại để được nhìn thấy người nhà, đi lại cũng bởi ngoài việc đó ra họ chẳng biết làm gì hơn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ kiếm được một cái giường ở quãng giữa phòng không còn ai nằm. Đấy là giường “của mẹ”. Thế rồi có một chị chừng 27 tuổi mới vào (Gab gọi là bác nhé). Chị ấy không quá xinh đẹp, nhưng ở chị ấy toát lên một vẻ gì đó ưa nhìn, khiến người đối diện rất có thiện cảm, mái tóc cắt vuông tỏa ra một mùi hương dễ chịu. Mẹ chạnh lòng, chị ấy đã chuẩn bị sinh con rất kỹ. Còn mẹ thì, mẹ chưa được tắm, đầu cũng chẳng còn thơm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ mau chóng “kết thân” với chị ấy. Hai bà bầu nằm chung một giường trò chuyện với nhau. Chị ấy cũng mang thai là con gái. Chị ấy cũng đang mở 2 phân nhưng ít ra còn có những cơn gò. Chị ấy chịu khó đi ra đi vô, đến khoảng 2 giờ thì vỡ ối. Mẹ tặng chị ấy một cái... bỉm. Một lúc sau người ta cho chị ấy nằm chạy monitor giường bên cạnh, trông chị ấy đau lắm, còn mẹ chẳng giúp gì được. Nhưng mẹ ước rằng mẹ cũng được như thế, để không còn phải ở trong cái chốn này lâu. Tiếc rằng mẹ không nhớ tên người bạn cùng giường này, cũng chẳng lưu lại số đt. Mẹ nghĩ gặp nhau âu cũng là duyên số, chị ấy với mẹ có 2 cô con gái sinh liền 2 ngày với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng trong viện mẹ quen với 3 bà bầu nữa – hội “những người cùng cảnh ngộ”, tức là đều bị giữ lại trong này mà chưa biết đến ngày sinh con. Bác nhiều tuổi nhất là bác Hạnh mẹ đã nói ở trên, còn một cô tên Dung (bằng tuổi mẹ) và một bác tên Thùy. Mẹ muốn nói nhiều hơn với Gab về bác Thùy. Bác ấy bị tim, thai 37 tuần nhưng đi khám bị người ta giữ lại. Bác ấy bệnh tim, nhưng trái tim bị tật của bác ấy biết yêu thương hơn hết thảy những người khác trong phòng, nó đặc biệt tỏa sáng trong cái nơi mà tình thương dường như còn rất ít.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nhớ có 1 cô nhập phòng khi đã mở 5 phân, cô ấy nằm chạy monitor, bụng gò lên căng cứng, gồ ghề, và cô ấy đau ghê gớm. Những người mang bầu, bình thường đang nằm muốn ngồi dậy đã là rất khó. Cô ấy không chỉ đang mang bầu, cô ấy còn vào cơn đau đẻ. Một y tá hộ lý gì đó yêu cầu cô ấy ngồi dậy để sang phòng đẻ, nhưng cô ấy không thể dậy được. Cô ấy chỉ có một mình. Cô ấy van xin: “Chị ơi em đau quá, chị mở cửa cho người nhà em vào đỡ em dậy”. Cô y tá không đồng ý. Cô ấy lại van lơn: “Chị đỡ em dậy với” song y tá không hề nhúc nhích chân, còn nói cô ấy rằng “tự dậy đi, đẻ ra đến nơi rồi không ai chịu trách nhiệm đâu đấy!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thai phụ loay hoay mọi cách trong khi người y tá kia chốc chốc lại giục, cô ấy không dậy nổi. Cuối cùng người tiến đến đỡ cô ấy dậy là bác Thùy. Mẹ cũng ở đó. Mẹ cũng muốn làm được như vậy. Nhưng đôi phút lưỡng lự, mẹ đã không làm. Mẹ sợ người ta mắng mẹ, để rồi lúc bác Thùy tiến tới đỡ cô kia là lúc mẹ cảm thấy vô cùng xấu hổ. Mẹ của con, có lẽ cũng như nhiều người khác, mới chỉ biết nhỏ vài giọt nước mắt xót thương chứ chưa làm được gì cho ai cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng bác Thùy là người đã giúp mẹ thực hiện trót lọt phi vụ “tắm trộm” trong phòng tắm của nhân viên bệnh viện. Mẹ Gab có lẽ chưa bao giờ liều như thế, cái mong muốn được sạch sẽ trước lúc sinh con, nỗi khiếp sợ về một cơ thể sắp phải kiêng đến cả tháng không nước nôi, cái e dè khi nghĩ đến cảnh bị bố và Gab “tẩy chay” vì đầu tóc người ngợm toát ra… mùi cú đã giúp mẹ “dũng cảm” như vậy đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi tối trôi qua trong yên ả khi bố vào với mẹ, mang cả Ipod cho mẹ xem phim, nghe nhạc. Nhưng mẹ đau đầu và mỏi mắt quá, chẳng còn hứng thú gì. Mẹ chỉ mong được ở bên bố, được về ngủ cạnh bố cho đến hết đêm thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đêm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là đồng hồ của mẹ báo vậy thôi, chứ trong cái chốn sinh nở này, khái niệm thời gian dường như không tồn tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hầu hết mọi người đã đi nằm, ai cũng cố chợp mắt một lúc, nhưng căn phòng 60 mét vuông vẫn đèn tuýp sáng choang (bệnh nhân không được phép tắt đèn). vẫn cái hành lang nhỏ thông sang phòng hậu sinh, vẫn những ô gạch trắng toát 30x30 làm thành nền nhà sạch bóng, khác chăng chỉ là những khuôn mặt y bác sĩ và hộ lý, họ đã đổi ca rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong các thai phụ lác đác vài gương mặt lạ. Đây là những ca mới chuyển vào. Vài người mẹ thấy “quen” giờ sang bớt phòng bên kia, họ may mắn mẹ tròn con vuông rồi con ạ (dù có khi còn vào sau cả mẹ). Từ chiều mẹ ngồi bên phòng này ngóng sang ngắm những người mẹ gượng người cho con bú, có người thân kề bên (vẫn chỉ 1 người nhà vào chăm sóc thôi), mẹ thèm được như vậy lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người mẹ ấy, sau chuyến sinh nở, cơ thể họ mềm yếu trong áo váy bệnh viện trắng toát, lẫn vào màu trắng ga trải giường càng khiến họ gầy gò, xanh xao, nhỏ bé hơn. Nhưng bên phòng ấy toát lên vẻ bình yên, cái vẻ bình yên hoàn toàn khi giai đoạn khó khăn nhất đã đi qua. Giờ đây, đối với họ, có lẽ chỉ tồn tại một niềm hạnh phúc lớn lao duy nhất: Được ngắm nhìn em bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi mẹ cũng sẽ được sang ấy nằm như thế, có một em bé là Gab đặt ngay bên cạnh, để mẹ có thể ngắm nhìn và khóc, để mẹ cho ti… Em bé của mẹ chẳng biết trông sẽ thế nào? Thì bé xíu xiu, nhưng xinh xắn, mắt to, miệng xinh, da trắng… Hai phòng đối diện nhau, mà “vị thế” cách nhau xa quá. Mẹ chắc không phải người duy nhất nhìn sang bên ấy để khao khát, để thèm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quẩn quanh với ý nghĩ, mẹ giật mình khi phòng đang yên bỗng nhốn nháo hẳn lên. Có vài ca cấp cứu. Cái giường của mẹ, vì là ở giữa phòng, lại nhìn ngay ra cửa phòng đẻ, nên từ đây, mẹ có thể quan sát được hết. Có 2 ca sinh khiến mẹ thực sự sốc, đầu đã ong ong choáng váng vì thiếu oxy nay lại càng “xì trét” hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thai phụ mới chuyển vào trong tình trạng tử cung mở gần hết rồi mà… ngôi thai ngược! Cô ấy 37 tuổi, sinh con rạ, dáng người nhỏ bé được đẩy lên đây trong chiếc xe lăn, mái tóc dài xõa xượi bê bết mồ hôi. Cả ê kíp đêm ấy, nếu trước đó vẫn đang quây quần bên bàn trực tán phét, thi thoảng cười rú lên bất chấp tiếng gào thét van xin được mổ vì đau quá của một thai phụ khác trên bàn đẻ, thì giờ nhốn nháo lao đến khi nghe có tiếng thét vội: “Gọi bác sĩ! Gọi bác sĩ mau! Thấy cả chân (cô bệnh nhân bên cạnh mẹ thì quả quyết là “chim”) rồi đây này!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Gab sẽ cố gắng post nốt phần cuối vào cuối tuần này, ko ngờ dài quá, viết mãi chẳng hết :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chương 3&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bóng áo blouse trắng xúm vào che mất tầm mắt, mẹ không còn nhìn được cô ấy nữa, chỉ nghe tiếng y tá thất thanh: “Khép chân vào, khép chân vào! Không được rặn!”. Rồi người ta hỏi cô ấy siêu âm ở đâu? Ngôi thai ngược thế này mà sao không thấy hồ sơ ghi gì cả! Rồi họ chửi cái tay BS siêu âm cho cô ấy. “Ai siêu âm đây? Thằng X chứ gì? Làm ăn thế này có chết người ta không...”. Tội nghiệp cô ấy. Người bệnh chỉ biết tin tưởng có mỗi bác sĩ thôi. Cô ấy đi khám, lúc người ta nói ngược, lúc người ta nói thuận. Như chính cái viện này này, lúc siêu âm, người ta nói “thuận” cho cô ấy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BS ca trực chỉ định mổ ngay lập tức. Họ chuẩn bị rất nhanh để đưa thai phụ lên phòng mổ ở tầng trên. Mẹ không biết số phận người phụ nữ ấy, và cả em bé của cô nữa, sẽ ra sao. Nhưng như một niềm tin mãnh liệt, mẹ biết rằng họ sẽ sống. Đây là bệnh viện đầu ngành mà, người ta sẽ giải quyết được…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ca cấp cứu thứ hai vào một cái cũng lên bàn đẻ luôn. Nhưng cô ấy ở trên đó quằn quại rên rỉ mãi mà không mở thêm được phân nào cả. Em bé của cô ấy hình như “hành” cô ấy ghê lắm. Cô ấy gào khóc vang một góc khu nhà, cô ấy gọi “Mẹ ơi”, cô ấy gào lên rằng “con đau quá”, liên hồi không thôi. Mẹ nhắm mắt mà cảm thấy tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu đau như búa bổ trong khi thứ âm thanh kia vẫn bám riết lấy, không tài nào xua đi nổi, vì cô ấy vẫn không ngừng la khóc, kêu rên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta nói với cô ấy rằng chưa đến lúc đâu, đừng la hét nhiều mất sức. Nhưng cô ấy không làm được vậy. Cũng chẳng ai đến bên cô ấy cả. Phải mất một lúc lâu mới thấy BS tới. Đến lúc rồi. Họ bảo cô ấy rặn đi, nhưng cô ấy làm sao còn đủ sức. Rồi người ta hội ý với nhau, BS bảo y tá lấy ra thứ dụng cụ kim loại to (hình như 2 cái), hình thù gần giống như cái xẻng cong ấy. BS đưa dụng cụ KL vào, kẹp, xoay, nhẹ nhàng và thuần thục lôi được đầu ra, rồi toàn bộ người em bé cùng một đống dây nhợ lòng thòng bê bết máu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em bé hơn 4kg, trông quả thực như miếng thịt vô tri vô giác tím hồng, mắt nhắm, người cong trong tư thế không khác gì mấy so với cái tư thế vẫn nằm trong bụng mẹ. Chỉ tới khi người ta phát vào mông mới nghe tiếng bé khóc, một dòng sự sống đã bắt đầu lan dần khắp cơ thể. “Miếng thịt” đổi sắc, không còn tím, mẹ nghĩ nó đã có thêm cái người ta vẫn gọi là “tâm hồn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khu bệnh viện trở lại im ắng, không còn tiếng sản phụ la khóc. Giai đoạn đau đớn vật vã nhất của người mẹ đã qua...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ấy về sáng khu nhà có vẻ yên ắng hơn. Bác Thùy vẫy mẹ sang giường bác ấy cùng nằm. Giường của bác Thùy kê ở góc phòng, không bị người qua lại, có thể tắt đèn mà không lo ai tinh mắt phát hiện ra. Tối hơn và tĩnh hơn, mẹ nghĩ mình có thể ngủ được. Nhưng hai bà bầu chen nhau vào một chiếc giường cũng khó khăn lắm. Bụng nặng, mẹ hay muốn giở mình, nhưng hễ giở mình lại sợ động vào làm bác Thùy thức giấc. Đầu vẫn căng như dây đàn và đau, giật khủng khiếp. Mẹ cứ trằn trọc mãi, tầm 3 giờ sáng thì thiếp đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 giờ kém 15 sáng có người vào gọi mẹ ra… khám. 7h kém 15 - khám, 7h 15 - lại khám! 2 lần khám liên tiếp cách nhau có chừng 30 phút đồng hồ, nguyên do là người ta đổi ca, ca cũ khám ra (khám để khóa sổ đi về ấy), ca sau khám vào (khám tiếp nhận hồ sơ). Càng những lần sau nghe nói đến “khám” mẹ càng thấy chột. Cảm giác đau rát cứ tăng dần, nút nhầy tử cung bắt đầu bong…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ gọi điện cho bác H nói rằng mẹ không thể chịu nổi trong này thêm một lúc nào nữa. Rằng mẹ muốn được về nhà ngay, vì cho đến lúc này tình hình của mẹ vẫn không có gì thay đổi, không mở thêm được một milimét nào cả! Bác ấy tìm cách trấn an mẹ, bác ấy nói rằng cố gắng chờ thêm, vì bây giờ cũng không xin ra được nữa, không ai dám để cho mẹ về… Mẹ lại dằn lòng kiên trì thêm chút nữa. Hai lần cho thân nhân vào lúc sáng sớm và trưa có lẽ là nguồn động viên duy nhất của mẹ. Mẹ được nhìn thấy bố, rồi ông ngoại của con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưa mẹ không ngủ. Chiều lại đi loanh quanh dọc các hành lang. Tính từ lúc vào đây, mẹ gần như thức trắng, căng thẳng và khao khát bao nhiêu cuộc sống bên ngoài. Đang đi lại tha thẩn thì mẹ thấy bác H. Hồi sáng bác ấy có tạt qua nhưng chưa thấy gì nên lại đi luôn. Sau cú điện thoại của mẹ, giờ bác ấy lại ở đây, liệu có mang lại tương lai gì sáng sủa hơn cho mẹ con mình?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Ra đây với chị. Chị nhờ anh T. khám lại cho xem đã thêm được phân nào chưa” (Ôi trời ơi lại khám!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoáng co rúm người, mẹ lại nhanh chóng lấy lại dũng khí. “Biết đâu đây là cơ hội để mẹ được… đẻ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ lên bàn. Bác sĩ đưa tay vào ngoáy một hồi, bàn bạc gì đó rất “chuyên môn” với bác H. Đại loại “2 phân, mềm rồi đây này… Dày thế này cơ mà (mẹ chả hiểu cái gì dày đâu), thảo nào con không xuống được… ca này thì có mà đến mai cũng chưa đẻ được…”. “Cắt ối được chưa?” - “Ừ, cắt được rồi”. Rồi Bs một tay cầm kéo, một tay kéo kéo cái gì đấy trong bụng mẹ căng tức, rồi cắt nghéo một cái. “Bụp!”, nước ra xối xả xuống cái khay nhôm hứng bên dưới, tràn cả sang hai bên đùi mẹ, vàng vàng như mỡ nước, lại lợn gợn ít trắng trứng gà. Bụng mẹ có nhẹ đi đến vài phần. Bác H bảo đấy là nước ối. “Tức là người ta đã chọc ối cho mẹ rồi”. Có cái gì đó dồn xuống mẹ tưng tức, như thể con đã tiến gần hơn đến cánh cửa mở ra thế giới của cuộc sống. Mẹ lờ mờ nhận ra mình sắp bước vào cơn đau đẻ thực sự. Bác H. bảo mẹ đi vệ sinh thân thể đi, rồi quay lại bàn để…đẻ. Mẹ hơi sợ, cả hồi hộp nữa. Đây là giây phút mẹ đã trông đợi suốt mấy chục giờ trong này rồi. Nó đang đến, mẹ có lý do gì để sợ đâu? Nghĩ vậy mẹ vững tâm dấn bước về phía khu vệ sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mẹ thấy tình trạng của mình thế này rồi mà vào khu vệ sinh bệnh nhân thì sợ nhiễm trùng lắm. Vài giây cân nhắc, mẹ quẹo về khu nhà tắm của nhân viên. Hôm qua mẹ đã “tắm trộm” trót lọt ở đây, chắc lần này cũng thế. Hỡi ôi, lần này thật không may cho mẹ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**************&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa cởi bỏ được hết bộ đồ bệnh viện ra khỏi người, mở nước xối cho nước ối bám trên đùi đi hết, mẹ nghe tiếng một bà hộ lý già nói oang oang: “Cái Z. ở trong này đấy hả?”. Ngăn bên cạnh mẹ có tiếng trả lời: “Vâng ạ”. “Không bên này cơ mà” (Cửa bắt đầu bị đập bùm bùm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cháu ở trong này cô ạ. Cháu là bệnh nhân, vừa chọc ối rồi. Cháu sắp lên bàn đẻ, cô cho cháu vệ sinh thân thể nhờ một chút - Mẹ bối rối lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- GÌ? AI? Bệnh nhân à? Ai cho bệnh nhân vào trong này? Mở cửa ra! (Con mụ già bắt đầu lên giọng toang toác).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cháu sắp lên bàn đẻ rồi cô ạ. Cô cho cháu nhờ chút, cháu là em chị H… - mẹ không mở cửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- H. nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị H. khoa K cô ạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À cái con H. à? Tao còn lạ gì cái con đấy. Xấu như ma, mắt xanh mỏ đỏ. Mà mò sang đây làm gì lắm thế. Người nhà gì mà vào đây, bảo nó tao báo cáo lên hội đồng đấy nhá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- (Lại ghen ăn tức ở đây. Lại còn báo lên hội đồng cơ đấy!) Vâng thôi, cháu xin lỗi cô. Cô cho cháu nhờ nốt một tí, cháu sắp đẻ rồi cô ạ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái mồm cứ xoen xoét y như cái con H. ý!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ vẫn kiên quyết không mở cửa mà tiếp tục ở trong xối nước. Mụ già tức tối chửi bới một hồi rồi đi ra. Mụ vừa đi khỏi là mẹ cũng nhanh chóng mặc đồ bước ra ngoài. (Cơ khổ, đẻ đến đít rồi còn bị nó chửi cho như thế!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra đến ngoại mẹ thấy ngay bác Thùy, bác Hạnh và cô Dung đứng đợi. Ba người tỏ vẻ rất ái ngại: “Mụ ý mắng em đấy à” - “Vâng. Em đi đẻ đây, em bị chọc ối rồi”. Mẹ chỉ kịp nói với các cô, các bác ấy có thế rồi quày quả đi về phòng đẻ số 5.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại trèo lên bàn. Người ta cho mẹ chạy monitor để theo dõi cơn gò, nhịp tim mẹ, bé. Một cô trẻ trẻ đoán chừng là y tá, cũng son phấn đầy mặt, vào chọc ven tiếp nước cho mẹ. Chọc mãi, ngoáy mãi chả tìm được ven. Vừa chọc cô ấy vừa càu nhàu: “Ven gì mà thế này!”, rồi lại ngoáy, lại chọc. Rút kim ra rút kim vào mấy lượt, chọc thêm mấy nhát nữa cô ấy toát cả mồ hôi, càng thêm tức tối: “Người gì mà ven thế này! Chị C. ơi, giả người nhà cho chị đây này! Người gì chả thấy ven đâu cả!”. Cô ấy rút kim, đi sang bàn đẻ bên cạnh nơi có sản phụ khác đang nằm chờ, vẻ thiếu kiên nhẫn lộ rõ trên nét mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn lại mẹ tênh hênh một mình, nghĩ người ta cáu mình thật vô lý. Cô ấy không lấy được ven đâu phải lỗi của mẹ. Ven của mẹ mảnh quá cũng là lỗi của mẹ sao? Mà chả người thì ngợm à! Bác H. lúc trước đứng đây nhưng vừa chạy đi thay quần áo…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lấy được ven cho sản phụ kia, cô y tá quay lại chỗ mẹ. Lần này cô ấy chọc ven bên tay kia. Lạy giời thương, một nhát ăn ngay. Cái tay bên vỡ ven bắt đầu loang tím….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ được truyền thuốc giục sinh. Thuốc gì mà tốt kinh. Vừa tiêm vào đường truyền tí mà thấy ngay… hậu quả. Mẹ bắt đầu bị gò. Khi cơn đến, cảm giác bụng đau, một cảm giác tưng tức dồn xuống dưới lưng, xuống hai bên đùi. Lúc đầu còn đau nhẹ rồi hết. Sau các cơn xuất hiện nhiều hơn, quặn lên. Mẹ bắt đầu kêu. Bố gọi điện vào mẹ chỉ muốn quẳng luôn cái máy. Bác H. đưa máy của mẹ cho mẹ, mẹ nói “em không nói chuyện đâu” rồi lại hít hít thở thở “hứt hứt phù”. Bác H. nói với bố: “Nó bảo nó đau nhé, không nói chuyện được đâu”. Có bác ấy đứng bên cạnh, mẹ yên tâm phần nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đau quá, sao mà đau thế này cơ. Mỗi lúc cơn đến là lại quặn, dồn thúc một cảm giác ghê gớm xuống lưng, xuống đùi. Hai chân mẹ run lên vì mỏi, nặng quá cơ, mẹ như không còn đủ sức để nâng giữ đùi nữa. Mẹ chỉ muốn gồng người, gồng người để chống chọi lại cơn đau. “Phải kiềm chế, nhất định không được gồng” – mẹ tự nhủ, vì nếu gồng sản phụ sẽ đau hơn, chưa kể làm nguy đến tình trạng em bé. Em bé có thể trụy tim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ chẳng biết mình đã hít hít thở thở qua được mấy cơn, song người giờ đẫm mồ hôi, có lúc hai bàn tay co quắp lại không duỗi ra được như người thiếu Kali ấy. May mắn thay, sau khi được truyền thuốc, các cơn gò của mẹ đến rất nhanh, xuất hiện ngày càng mau, vì thế mà tử cung chẳng mấy đã mở trọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe mẹ nói muốn rặn quá rồi, kiểm tra thấy mở hết, các y tá, bác sĩ đều ngạc nhiên. Họ cứ nghĩ mẹ sẽ là người sinh em bé sau cùng so với những ca cùng lên bàn đẻ lúc ấy. Cái cô trẻ trẻ chọc ven cho mẹ ấy, hóa ra cũng là người đỡ đẻ cho mẹ luôn. Giờ thì cô ấy có vẻ nhiệt tình và tử tế hơn. Cô ấy bảo mẹ lấy hơi đi, rồi rặn. Cô ấy làm cái động tác gì đó vuốt vuốt nhanh và mạnh lên bụng mẹ, mẹ thấy bụng như co lại, chồi lên, (chắc cô ấy vừa phát lên mông Gab để Gab biết đường mà chui ra cho nhanh hơn rồi). Thế là mẹ rặn, trò đời, đến lúc rặn lại hết buồn. Mẹ chẳng thấy ra được cái gì cả. Em bé của mẹ hình như là to lắm ấy, không ra nổi. Mẹ nhăn nhó, rồi dồn hết cả hơi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ bỏ cuộc. Thấy mẹ nghỉ, cô đỡ đẻ (đến giờ thì chẳng biết cô ấy có phải y tá hay không) cùng mấy hộ lý xung quanh bảo bao giờ muốn rặn thì nói với họ. Họ bảo mẹ thở đi, dồn hết hơi vào, ngỏng m*ng lên, ấn cằm xuống ngực mà rặn (ấn cằm xuống như thế để hơi không bị ra hết). Mẹ lại rặn, rặn mãi chẳng ra, mồ hôi túa ra đầm đìa Mẹ lải nhải: “Ra đi con ơi… Chị ơi em chết mất”, rồi lại bỏ cuộc. Cô đỡ đẻ mắng mẹ là “Này! Tr.! Em không được nói gở nhé. Không nói thế nhé, dồn hết hơi rặn ra đi nào, nắm tay chắc vào cổ chân ấy, sắp ra rồi…”. Mẹ nghĩ cứ thế này khéo mà con chết ngạt trong ấy mất thôi. Cô đỡ đẻ nong hết cỡ cửa ra cho em bé, rồi cô ấy cầm kéo cắt nghéo một cái, mẹ chẳng thấy đau gì cả. Mẹ rặn lần cuối. Rặn hết sức thì thôi. Mím chặt môi, nhắm tịt mắt, cúi gằm đầu xuống, ngỏng cao m*ng lên (tư thế rất chuyện nghiệp)… Bỗng mẹ nghe cái gì đó nong nóng mềm và ướt trôi tuồn tuột ra bên ngoài. Bé con đã chào đời. Bụng mẹ nhẹ bẫng, chẳng tròn như quả bóng nữa, giờ phèo phòi một đám lùng nhùng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gab của mẹ (Vũ Trần Huyền Anh) từ bụng mẹ chui ra ngoài, người trắng hồng những sáp. Lúc đầu con cũng chỉ như cục thịt hình hài một ấu nhi, sau cô y tá mang con ra thông đờm nhớt, mẹ mới bắt đầu nghe tiếng con oe oe khóc. Cô ấy mang con ra cân, “3 cân sáu!” - cô y tá thông báo. Mọi người trong ca đỡ trầm trồ “mẹ giỏi quá, con to thế này mà rặn ra được”. Rồi họ khen con có làn da rất trắng và rất đẹp…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ như quên hết bao mệt nhọc, nằm im nhìn ngắm con đang được cô y tá lau người, quấn tã, vẫn nhận thức được rằng mình vừa nói lời cám ơn bác sĩ. Con khóc cũng to lắm, oe oe ầm cả phòng lên. Người ta đặt con lên một chiếc bàn nhỏ xíu trong góc phòng. Lúc này con đã “tươm” hơn trong tã lót bệnh viện. Hình như được bọc chặt mang lại cho con cảm giác an toàn, con nằm ngủ im bên một bạn nhỏ khác (mẹ bạn ấy là sản phụ bàn bên cũng vừa sinh bạn ấy xong), không còn khóc nữa. Y tá thông báo, Vũ Trần Huyền Anh ra đời lúc 16h ngày 24 tháng 2, 2008 (18 tháng 1 năm Mậu Tý).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tưởng đi đẻ thì lúc rặn đẻ là đau nhất. Song với kinh nghiệm này của mình, mẹ quả quyết là không phải. Đau nhất là lúc các cơn gò đến, và đau trên cả nhất là lúc bị khâu! Bs. có giải thích với mẹ rằng vì con to nên mẹ bị rách nhiều. Bác ấy khâu mãi chẳng xong. Vài mũi đầu không hiểu còn thuốc tê hay các cơ quan tạm thời mất cảm giác, mẹ không cảm nhận gì lắm. Một lúc sau thì ôi thôi, khâu đến đâu biết đến đấy. Mỗi khi mũi kim nhói xuyên qua là mẹ lại cứng đơ, gồng hết cả người, rụt cả m*ng lại. Mẹ “Á” liên tục, Bs. có lúc tỏ ra bực mình “em cứ thế này chị không làm được đâu”. Mẹ lại cố cắn răng chịu đựng để bác ấy làm cho xong. Vẫn phải công nhận rằng mẹ như thế đã là cực kỳ hợp tác. Có thể vì mẹ của Gab đã quá quen với đau đớn rồi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ được người ta đẩy xe về phòng hậu sản, không ý thức gì về thời gian nữa. Vì có người quen là bác H nên cả bố, ông ngoại và bà ngoại đều được cho vào với mẹ. Ngay sau khi mẹ yên vị trên giường được một lúc, bác H. bế Gab ra cho mẹ. Bố đón tay con đầu tiên, rất lóng ngóng. Rồi bà ngoại bế, rồi con được đặt nằm bên mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này đây mẹ mới được nhìn sát mặt con. Gab đáng yêu đang say ngủ, sao mà... xấu xí thế! Cái miệng nhỏ chím, đỏ như son, trông lại như hơi méo. Mắt thì như hai sợi chỉ, không mí, không lông mi, toét nhoẻm toét nhoèm. Cái mũi lấm tấm mốc (vì Gab bị già quá, 41 tuần tuổi cơ mà). Quả mũi thì thôi rồi, vừa to vừa tẹt hếch, y chang cái mũi của bố Đức. Xấu quá thể đi mất! Không mắt bố, không mũi mẹ, thế này là “toi cơm” rồi. Được cái da căng, đỏ hồng như sáp. Ngón tay ngón chân dài… Cả nhà an ủi. Dù có chê con hết lời mẹ vẫn phải nói rằng, con cực kỳ đáng yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lúc sau người ta bắt đầu mở cửa cho người nhà vào thăm. Ông bà nội Gab cũng vào. Không quá vồn vã, nhưng mẹ biết ông bà rất vui. Gab là cháu nội, cũng là đứa cháu đầu tiên của ông bà đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đêm thứ 2 trong viện&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã khá hơn đêm trước rất nhiều. Mẹ được chuyển sang khoa DV của bác H, một mình một phòng, thái độ y tá bên này cũng nhẹ nhàng lịch thiệp hơn. Hai ngày một đêm gần như không chợp mắt và căng thẳng, đến giờ khi đã sinh con xong và có người thân bên cạnh, mẹ mới thấm mệt, nghĩ rằng mình có thể đánh một giấc thật ngon đến tận trưa hôm sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng ngờ đêm ấy vết khâu bắt đầu cắn đau quá, mẹ liên tục cựa mình. Nằm nghiêng nằm ngửa, nằm tư thế nào cũng thấy đau cả. Mỗi lúc giở mình lại đau thêm chút nữa. Con thì bắt đầu khóc, hẳn là con đói. Nhưng chẳng có sữa ở đây. Lúc chập tối bố bảo về mua sữa, nhưng giờ nửa đêm chẳng thấy quay lại, chắc là yên tâm cầm hộp sữa về nhà đánh một giấc no rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà ngoại mắc bệnh cằn nhằn, cứ mang mẹ ra mà nói: “Tao chẳng hiểu chúng mày nuôi con khoa học kiểu gì, để cháu tao khát sữa…”. Mẹ cố cho con ti nhưng mà con không ngậm được vú, cứ mút mút vài cái lại tuột cả ra. Con lại khóc, lưỡi cong, hàm rung lên bần bật rất chi là ghê gớm. Bà ngoại không biết vì lý do gì không dám cho con đi bú trực, lại cho con nhấm nước lọc, miệng không ngớt làu bàu. Mẹ ấm ức lắm rồi nhưng vẫn phải nói át đi: “Không sao đâu mà, em bé khi ra đời có thể chưa cần ăn trong vòng 1 ngày đầu, vì dinh dưỡng lấy từ cơ thể mẹ vẫn còn…”. Xong quả thực, nhìn con khóc mẹ cũng xót xa, mong đến sáng để bố vào mang sữa. Vết khâu vẫn cắn rứt nhấm nháy, lại một đêm không yên ngủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa đến 6 giờ sáng mẹ đã tỉnh ngủ, gọi điện cho bố bảo vào sớm mang sữa cho con. Bố vào chơi với hai mẹ con để bà về nghỉ. Ngày hôm nay trong viện qua đi thật nhẹ nhàng. Bởi mẹ không còn đơn độc. Mẹ có Gab yêu nằm cạnh, có bố, có ông bà ngoại, ông bà nội, bà Anh và cả các cô Mi V, H., D ghé thăm nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì muốn được sớm về nhà mẹ bảo bố gọi bác H. tới làm thủ tục cho 2 mẹ con ra viện ngay. Kỷ niệm đáng nhớ là ngày bồng Gab về nhà, mẹ được diện bộ cực kỳ xì-tin, chưa bao giờ xì-tin hơn thế. Ấy là nhờ công của bố: Bố mang áo cho mẹ nhưng lại... không mang quần! Mặc cho mẹ cau có càu nhàu, bố vẫn cứ khăng khăng đấy là váy, và rằng mẹ mặc áo, đi tất cao trên gối, mặc áo khoác dài ở ngoài như vậy trông thật xinh!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-480762624352961703?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/480762624352961703/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/11/vuot-can.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/480762624352961703'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/480762624352961703'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/11/vuot-can.html' title='Vượt cạn'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-2719371694188833176</id><published>2010-11-10T01:30:00.002+10:30</published><updated>2010-11-10T01:49:52.489+10:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fun'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Những bài văn bất hủ</title><content type='html'>1. Đề: Thay lời Âu Cơ kể lại câu chuyện: ” Lạc Long Quân hiện lên và nói với tôi rằng: – Ta và thiếp đến đây hết tình, ta đưa 50 con xuống biển, thiếp đưa 50 con lên bờ. Nói xong rồi Lạc Long Quân nhảy tùm xuống biển.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Đề: tả đường đến trường: Con đường từ nhà đến trường em dài 2 mét. Ra khỏi ngõ, em rẽ phải đi qua quán bà Xuân, rồi rẽ trái đến quán ông Vịnh là rẽ trái tiếp, đi thẳng là tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Đề: tả người thầy em yêu quý nhất: “thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. riêng em đứng nhìn theo cho đến khi thấy thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.1. Tả con gà: “Nhà em có 1 con gà. Nó là giống gà Đông Cảo. Nó to bằng con gà gi. Nó nặng từ 8-10 kg…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.2. Tả con mèo: “Nhà em có 1 con mèo. Đầu nó to bằng quả táo.” – Hi vọng đó là quả táo tàu.Hic!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.3. Tả con đường đến trường: ” Từ nhà em đến trường có 1 con đường. Em rất yêu con đường này. Em bảo các chú công an trồng thêm cây cho đường thêm đẹp.” =&gt; chả hiểu sao nó lại nghĩ công an chuyên đi trồng cây???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Hồi nhỏ có anh bạn tả con gà trống thế này: Nhà em có nuôi một con gà trống, hễ nó nhìn thấy con gà mái là nó đuổi đến cùng!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Tiền A. Hôm nay em được điểm 10, mẹ em rất vui vì em hay bị điểm xấu. Mẹ em rút ví cho em 5 nghìn. Ôi ít quá, nhưng em vẫn vui vì đây là tình cảm giữa hai con người là em và mẹ em. B. Mở bài: Em yêu nhất là ông nội em vì ông nội rất hay cho em tiền ăn quà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Hồi em học cấp 1, thằng cu học cùng em nó tả con gà trống thế này: “Cứ sáng sớm thức dậy, con gà trống nhà em nó đều nhảy phốc lên cây rơm, gáy ò ó o. Gáy xong 1 hồi dài nó lấy 2 cánh vỗ phành phạch vào mông đít.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Con bé con mình quen, nó tả cây chuối “nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Cô mình dạy cấp 1 nhận được 1 bài văn tả “cảnh sân trường trong giờ ra chơi” thế này: Trống đánh tùng … tùng … các bạn ùa ra sân trường như bầy chim vỡ tổ. Chỗ này các bạn gái nhảy dây, chỗ kia các bạn trai đá cầu, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chửi “đ. mẹ” !!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Còn đây là bài tả em bé của 1 em bé: “gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12. Đề bài: Em hãy miêu tả mùa xuân: “Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội.Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim non đang líu lo gọi mẹ…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13. Đề: Hãy tả buổi sáng trong vườn nhà em: HS1: Sáng, em ra vườn, nhìn thấy một đống ********** chó. HS2: Sáng, em ra vườn, nhìn thấy 2 con chó đang tơ nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14. Đặt câu với vần: ôm, ốp – Mẹ em tát em đôm đốp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16. Miêu tả về bố: Bố em có 1 hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18. Tả thực… Sau tiếng trống trường, các bạn tập trung lại theo lớp của mình để chuẩn bị làm lễ chào cờ. Chúng em đứng ngay ngắn thẳng hàng, mắt nhìn lên lá cờ đang chuẩn bị đc kéo lên. Rồi cô tổng phụ trách nghiêm trang hô: “Nghiêm, cào cờ cào”&lt;br /&gt;19. Và thật thà… “Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng , để hót rác, và còn dùng để xúc ********** nữa.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;20.Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu¨ – là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ. Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh : – Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa. Tính tình cụ già rất là bực bội. Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi. – Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân. – Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu. – Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố. – Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đii của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mãnh liệt. – Ông của em dài thì bằng 1 mét và không mập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;21. Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;22. “… Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch… cạch… cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp… Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp…”&lt;br /&gt;23. thằng nhóc em của con bạn em thì kể: ” Một hôm em về quê chơi. Đang đi ngoài đường thì có một con trâu nó đòi húc em. Con chó của nhà em thấy thế chạy lại nhe răng ra. Con mèo của em bực quá cũng xù lông lên. Em thấy con mèo tức quá nên em mua trà Dr. Thanh cho nó uống…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;24. Hồi còn đi học cấp 1, lớp e có 1 bạn trai viết văn, đề là e hiểu thế nào về câu tục ngữ ” Có công mài sắt có ngày nên kim”?. Bạn ấy viết ” E đi học, gặp 1 bà cụ cầm 1 cục sắt rất to, bà mài mãi mài mãi thành 1 cái kim”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;25. Lại còn bé cháu con ông anh mình tả về bố ” bố mình rất khó tính có lần bố mình nhờ mình đưa cho cái chén mình lại đưa nhầm cái thang nên mình bị bố mình đánh cho 1 trận&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Chả biết của ai hehe&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-2719371694188833176?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/2719371694188833176/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/11/nhung-bai-van-bat-hu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2719371694188833176'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2719371694188833176'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/11/nhung-bai-van-bat-hu.html' title='Những bài văn bất hủ'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-2467724642870496975</id><published>2010-10-29T11:42:00.007+10:30</published><updated>2010-10-29T12:24:12.328+10:30</updated><title type='text'>How Many People Have Ever Dead on Earth?</title><content type='html'>And we have the answer based on a article by Carl Haub of the Population Reference Bureau in 1995 and subsequently updated in 2002.&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;"How Many People Have Ever Lived on Earth?" is the most requested Population Today article. It first appeared in February 1995.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;(Population Today, November/December 2002) The question of how many  people have ever lived on Earth is a perennial one among information  calls to PRB. One reason the question keeps coming up is that somewhere,  at some time back in the 1970s, a now-forgotten writer made the  statement that 75 percent of the people who had ever been born were  alive at that moment.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;This factoid has had a long shelf life, even though a bit of  reflection would show how unlikely it is. For this "estimate" to be true  would mean either that births in the 20th century far, far outnumbered  those in the past or that there were an extraordinary number of  extremely old people living in the 1970s.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;If this estimate were true, it would indeed make an impressive case  for the rapid pace of population growth in this century. But if we judge  the idea that three-fourths of people who ever lived are alive today to  be a ridiculous statement, have demographers come up with a better  estimate? What might be a reasonable estimate of the actual percentage?&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Any such exercise can be only a highly speculative enterprise, to be  undertaken with far less seriousness than most demographic inquiries.  Nonetheless, it is a somewhat intriguing idea that can be approached on  at least a semi-scientific basis.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;And semi-scientific it must be, because there are, of course,  absolutely no demographic data available for 99 percent of the span of  the human stay on Earth. Still, with some speculation concerning  prehistoric populations, we can at least approach a guesstimate of this  elusive number.&lt;/p&gt; &lt;h3&gt; &lt;/h3&gt; &lt;h3&gt;Prehistory and History&lt;/h3&gt; &lt;p&gt;Any estimate of the total number of people who have ever been born  will depend basically on two factors: (1) the length of time humans are  thought to have been on Earth and (2) the average size of the human  population at different periods.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Fixing a time when the human race actually came into existence is not a straightforward matter. Various ancestors of &lt;em&gt;Homo sapiens&lt;/em&gt;  seem to have appeared at least as early as 700,000 B.C. Hominids walked  the Earth as early as several million years ago. According to the  United Nations’ Determinants and Consequences of Population Trends,  modern &lt;em&gt;Homo sapiens&lt;/em&gt; may have appeared about 50,000 B.C. This  long period of 50,000 years holds the key to the question of how many  people have ever been born.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;At the dawn of agriculture, about 8000 B.C., the population of the  world was somewhere on the order of 5 million. (Very rough figures are  given in the table; these are averages of an estimate of ranges given by  the United Nations and other sources.) The slow growth of population  over the 8,000-year period, from an estimated 5 million to 300 million  in 1 A.D., results in a very low growth rate — only 0.0512 percent per  year. It is difficult to come up with an average world population size  over this period. In all likelihood, human populations in different  regions grew or declined in response to famines, the vagaries of animal  herds, hostilities, and changing weather and climatic conditions.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;In any case, life was short. Life expectancy at birth probably  averaged only about 10 years for most of human history. Estimates of  average life expectancy in Iron Age France have been put at only 10 or  12 years. Under these conditions, the birth rate would have to be about  80 per 1,000 people just for the species to survive. Today, a high birth  rate would be about 45 to 50 per 1,000 population, observed in only a  few countries of Africa and in several Middle Eastern states that have  young populations.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Our birth rate assumption will greatly affect the estimate of the  number of people ever born. Infant mortality in the human race’s  earliest days is thought to have been very high — perhaps 500 infant  deaths per 1,000 births, or even higher. Children were probably an  economic liability among hunter-gatherer societies, a fact that is  likely to have led to the practice of infanticide. Under these  circumstances, a disproportionately large number of births would be  required to maintain population growth, and that would raise our  estimated number of the "ever born."&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;By 1 A.D., the world may have held about 300 million people. One  estimate of the population of the Roman Empire, from Spain to Asia  Minor, in 14 A.D., is 45 million. However, other historians set the  figure twice as high, suggesting how imprecise population estimates of  early historical periods can be.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;By 1650, world population rose to about 500 million, not a large  increase over the 1 A.D. estimate. The average annual rate of growth was  actually lower from 1 A.D. to 1650 than the rate suggested above for  the 8000 B.C. to 1 A.D. period. One reason for this abnormally slow  growth was the Black Death. This dreaded scourge was not limited to  14th-century Europe. The epidemic may have begun about 542 A.D. in  western Asia, spreading from there. It is believed that half the  Byzantine Empire was destroyed in the sixth century, a total of 100  million deaths. Such large fluctuations in population size over long  periods greatly compound the difficulty of estimating the number of  people who have ever lived.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;By 1800, however, world population had passed the 1 billion mark, and  it has continued to grow since then to the current 6 billion.&lt;/p&gt; &lt;h3&gt; &lt;/h3&gt; &lt;h3&gt;Guesstimates&lt;/h3&gt; &lt;p&gt;Guesstimating the number of people ever born, then, requires  selecting population sizes for different points from antiquity to the  present and applying assumed birth rates to each period (see table). We  start at the very, very beginning — with just two people (a minimalist  approach!).&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;b&gt;How Many People Have Ever Lived On Earth?&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;table style="color: rgb(0, 0, 0);" border="1" cellpadding="2" cellspacing="0" height="280" width="509"&gt; &lt;colgroup&gt; &lt;col style="width: 48pt;" width="64"&gt; &lt;col style="width: 79pt;" width="106"&gt; &lt;col style="width: 48pt;" width="64"&gt; &lt;col style="width: 80pt;" width="107"&gt;&lt;/colgroup&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td style="color: rgb(51, 102, 255); font-weight: bold;" bg="" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;Year&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="color: rgb(51, 102, 255); font-weight: bold;" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;Population&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="color: rgb(51, 102, 255); font-weight: bold;" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;Births per 1,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="color: rgb(51, 102, 255); font-weight: bold;" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;Births Between Benchmarks&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td bg="" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;50,000 B.C.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;2&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;-&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;-&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;8000 B.C.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;5,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;80&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1,137,789,769&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td bg="" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1 A.D.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;300,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;80&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;46,025,332,354&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td align="left" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1200&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;450,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;60&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;26,591,343,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td bg="" align="left" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1650&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;500,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;60&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;12,782,002,453&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td align="left" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1750&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;795,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;50&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;3,171,931,513&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td bg="" align="left" height="23" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1850&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1,265,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;40&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="23" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;4,046,240,009&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td align="left" height="24" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1900&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1,656,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;40&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;2,900,237,856&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td bg="" align="left" height="24" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1950&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;2,516,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;31-38&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;3,390,198,215&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td align="left" height="24" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;1995&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;5,760,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;31&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;5,427,305,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="height: 13.2pt;" height="18"&gt; &lt;td bg="" align="left" height="24" width="126"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;2002&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;6,215,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;23&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td class="xl24" bg="" align="middle" height="24" width="127"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;983,987,500&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="color: rgb(0, 0, 0);" border="1" cellpadding="2" cellspacing="0" height="66" width="509"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td bg="" height="22" width="254"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;&lt;b&gt;Number who have ever been born&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="right" height="22" width="255"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;106,456,367,669&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="22" width="254"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;&lt;b&gt;World population in mid-2002&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="right" height="22" width="255"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;6,215,000,000&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td bg="" height="22" width="254"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;&lt;b&gt;Percent of those ever born who are living in 2002&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td bg="" align="right" height="22" width="255"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:78%;"  &gt;5.8&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="font-style: italic;" class="little"&gt;Source: Population Reference Bureau estimates.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;One complicating factor is the pattern of population growth. Did it  rise to some level and then fluctuate wildly in response to famines and  changes in climate? Or did it grow at a constant rate from one point to  another? We cannot know the answers to these questions, although  paleontologists have produced a variety of theories. For the purposes of  this exercise, it was assumed that a constant growth rate applied to  each period up to modern times. Birth rates were set at 80 per 1,000 per  year through 1 A.D. and at 60 per 1,000 from 2 A.D. to 1750. Rates then  declined to the low 30s by the modern period. (For a brief bibliography  of sources consulted in the course of this alchemy, see "For More  Information.")&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;This semi-scientific approach yields an estimate of about 106 billion  births since the dawn of the human race. Clearly, the period 8000 B.C.  to 1 A.D. is key to the magnitude of our number, but, unfortunately,  little is known about that era. Some readers may disagree with some  aspects — or perhaps nearly all aspects — of the table, but at least it  offers one approach to this elusive issue. If we were to make any guess  at all, it might be that our method underestimates the number of births  to some degree. The assumption of constant population growth in the  earlier period may underestimate the average population size at the  time. And, of course, pushing the date of humanity’s arrival on the  planet before 50,000 B.C. would also raise the number, although perhaps  not by terribly much.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;So, our estimate here is that about 5.8 percent of all people ever  born are alive today. That’s actually a fairly large percentage when you  think about it.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;In conclusion&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bla bla bla, so, "How Many People Have Ever Dead on Earth?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- 106 billion.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Well, then:&lt;br /&gt;- Each of us have more than 17 "ghosts" around.&lt;br /&gt;- We live on 5300 billion kilogram of dead human bodies and skeletons.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Happy Halloween!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-2467724642870496975?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/2467724642870496975/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/how-many-people-have-ever-dead-on-earth.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2467724642870496975'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2467724642870496975'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/how-many-people-have-ever-dead-on-earth.html' title='How Many People Have Ever Dead on Earth?'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5624650762959723825</id><published>2010-10-28T12:03:00.002+10:30</published><updated>2010-10-28T12:08:51.219+10:30</updated><title type='text'>Michael Owen insists he's still good enough for Manchester United</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;The Manchester United striker admits age and injuries have taken their toll but he remains determined to go out at the top.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TMjTISFMVtI/AAAAAAAAAFA/pK1I1WQ6h4w/s1600/Michael-Owen-006.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TMjTISFMVtI/AAAAAAAAAFA/pK1I1WQ6h4w/s400/Michael-Owen-006.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5532904281470686930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;'I never thought I would start every game when I joined the club. Honestly, I've loved it here,' says Michael Owen of Manchester United. Photograph: Nick Potts/PA&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The tone was set on the opening night of the season. The first game is always a special day for football people. But when Sir Alex Ferguson announced his team, for one person in the Manchester United dressing room, there was nothing but crushing disappointment. Wayne Rooney and Dimitar Berbatov were in from the start; fair enough. Javier Hernández, the new signing, and Federico Macheda were among the substitutes, but there was no room for Michael Owen – no place in the 18 for the man once regarded as the most devastating finisher in the sport.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He has grown wearily accustomed to watching football in a club suit, but it never gets easier. In total, he has made only six starts for Manchester United in the Premier League, and 14 in total, since moving from Newcastle United 16 months ago. They are the kind of statistics to prompt legitimate questions of whether this is a man being shunted to the edges. But Owen insists he is settled, that he wants to stay and will get more job satisfaction from the odd game at Old Trafford than he would, say, from playing regularly for a club in the bottom half of the league.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Two months away from turning 31, he is also acutely aware that leaving United would mean his career heading one way: down. Owen had a miserable time at Newcastle. He will always be grateful to Sir Alex Ferguson for offering him another chance to win a league winners' medal when the rest of English football had virtually turned its back on him, and there is only one moment when he expresses anything remotely approaching dissatisfaction with his current employer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is when he is asked why Ferguson has been so reluctant to partner him with Rooney when it once worked so well for England. His body language changes immediately: guarded, wary, looking for the right words. He knows the answer, he says, because the manager has explained it to him, but he does not feel like he should talk about it. Later, he adds to the intrigue by saying it is not a tactical decision, though he will not be pushed further.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ferguson's preference is for Rooney to partner Berbatov, though Hernández's blistering form is threatening the order, while he is unwavering in his belief that the 19-year-old Federico Macheda will eventually be a hero of Old Trafford. Owen now seems to be fifth in line, regardless of all those goals from a glorious past.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The injuries, by his own admission, have taken their toll. "They had taken something away by the time I was 21, to be honest. At 18 to 20, I was probably one of the quickest things around, at the peak of my powers. But what can you do? I can play different ways now. I can link play better now, I can do things I couldn't do when I was younger. And you never lose the instinct of being a goalscorer, of knowing where the ball is going to drop. It can just take a bit longer to get into that position now."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In January he would be six months from the end of his contract and free to speak to other clubs. "It's a question for the manager really, but if you ask my opinion I would love to stay. I never thought I would start every game when I joined the club and I have never complained about anything.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Honestly, I've loved it here. I signed a two-year contract, I'm only 60% into that and hopefully we will talk [about extending it] before the end of the season."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gérard Houllier, his former manager at Liverpool, is said to be keen to take him to Aston Villa. Liverpool, too, have been linked with their former player. There would be no shortage of potential suitors but Owen feels Old Trafford is the sort of place where he belongs.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I won't drop down the leagues and whether I would even want to drop down to a poorer Premier League team … I don't know. Yes, I could score goals, but I would probably get less opportunities and less enjoyment.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I think I'd rather play less and train with top players, rather than playing every minute of every game, getting three or four touches and not enjoying it."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There have been difficult moments with United, though. The time, for example, when he scored a hat-trick at Wolsfburg in the Champions League but was dropped for the next match.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"But I'm 30, I have been around and I understand how it works. I am not going to kid myself because I know that if I were fit and scored a hat-trick in the next two or three games, Wayne would still come back into the team when he is fit again. I know I am not as good as him. Maybe 10 years ago you could argue I was – but not now.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"This season, too, I scored two against Scunthorpe [in the Carling Cup]. The next game I was on the bench but came on and scored and then the next game we played, at Valencia, we used three strikers [even with Rooney left at home] and I was an unused sub."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Owen comes armed with his own statistic, one that says he has scored in every 111 minutes he has been on the pitch. Hernández is the only other striker at Old Trafford with a more prolific record.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"He's a goalscorer; you can see it in his eyes," Owen, an ambassador for BT Chat for Children, says of the Mexican. "It's hard to explain this without fear of it being taken the wrong way, but it's still early days, and who knows what will happen? But he's got something. He knows how to score goals, he knows how to get in the positions."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Does he remind him of anyone? "Myself, probably."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Previous interviews with Owen would always lead in the direction of talking about England and whether he felt he could get back into Fabio Capello's plans. "It is probably a reflection on Owen's lack of minutes at United that his status as an international footballer is prefixed by the word "former" these days, even though he is nearly three years younger than England's latest cap, Kevin Davies.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This interview finishes on a subject that makes him wince far more than talk of his game-time: his hamstring. On Friday, in the last minute of training, Owen attempted a back-heel to John O'Shea and felt a sharp, familiar pain. He will be out for four weeks, potentially missing seven games. "I just want to get fit again and playing and I'm sure I can score goals at this level for a long time."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Daniel Taylor&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Wednesday 27 October 2010&lt;br /&gt;Guardian UK&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5624650762959723825?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5624650762959723825/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/michael-owen-insists-hes-still-good.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5624650762959723825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5624650762959723825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/michael-owen-insists-hes-still-good.html' title='Michael Owen insists he&apos;s still good enough for Manchester United'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TMjTISFMVtI/AAAAAAAAAFA/pK1I1WQ6h4w/s72-c/Michael-Owen-006.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-7134234919675525768</id><published>2010-10-21T18:31:00.005+10:30</published><updated>2010-10-21T18:39:43.065+10:30</updated><title type='text'>Cảnh giác với miếng ngon sushi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TL_0e9DMgWI/AAAAAAAAAE4/2rFN_R8mtrU/s1600/sushi.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 267px; height: 200px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TL_0e9DMgWI/AAAAAAAAAE4/2rFN_R8mtrU/s400/sushi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530407680055476578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Một người Nhật đã chết do ăn sushi vì bị giun anisakis simple ký sinh trên thịt cá hồi chui vào cơ thể, phá huỷ não.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Shota Fujiwara (ngụ ở quận Gifu, Tokai, Nhật Bản) là người rất thích ăn món sushi và món sashimi (đều chế biến chủ yếu từ nguyên liệu cá hồi sống). Ba năm gần đây, ông liên tục bị đau đầu, sa sút trí nhớ, hay quên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả đại phẫu mở hộp sọ đã bắt ra hàng trăm ký sinh trùng lúc nhúc trong não, được nhận diện là loài giun anisakis simplex. Do phát hiện muộn, giun anisakis simplex đã phá huỷ hoàn toàn não bộ nên mạng sống của ông Shota Fujiwara không thể cứu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Không nên ăn sống&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PGS.TS Nguyễn Văn Đề, Viện Sốt rét - ký sinh trùng - côn trùng trung ương cho biết, trào lưu ăn sushi và các món từ cá hồi sống (nhất là cá hồi ngoại nhập) của người Việt Nam có nguy cơ nhiễm loại giun anisakis simplex rất cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nhiễm ký sinh trùng nói chung và nhiễm giun anisakis simplex nói riêng sẽ gây nhiều rắc rối cho sức khoẻ, thậm chí nguy hiểm tới tính mạng. Nhẹ thì ngộ độc, nôn mửa, tiêu chảy. Nặng thì hại đến não, phổi, gan, mật, mắt, ruột… Nếu không phát hiện và điều trị kịp thời có thể dẫn đến tử vong”, TS Đề cảnh báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quá trình điều trị nhiễm ký sinh trùng tại Việt Nam đã ghi nhận gần 100% bệnh nhân bị sán lá gan nhỏ là do ăn gỏi hải sản sống như cá, cua…&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;blockquote&gt;500.000 người Việt Nam đã nhiễm giun sán từ cá&lt;br /&gt;Tổ chức Y tế thế giới đã ước tính có đến 40 triệu người trên thế giới đang bị nhiễm ký sinh trùng vì ăn cá sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng tại Việt Nam, có khoảng năm triệu người trong diện nguy hiểm vì có tập quán ăn hải sản sống, trong số này có đến 500.000 người đã bị nhiễm giun sán từ cá.&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;Tại Bệnh viện bệnh nhiệt đới TPHCM từng tiếp nhận điều trị nhiều trường hợp nhiễm ký sinh trùng do ăn hải sản chế biến chưa chín với biểu hiện xuất hiện những khối u trên cơ thể, di chuyển được, ấn vào thấy mềm mềm, cảm giác nhung nhúc, trườn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo PGS.TS Lê Thị Phương Linh, nguyên cán bộ Viện nuôi trồng thuỷ sản Việt Nam, giun anisakis simplex không chỉ có trong cá mà còn tìm thấy trên mực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phổ biến nhất là trong những loại như: cá hồi, cá mòi, cá tuyết, cá thu, cá ngừ, cá kiếm, mực ống, mực nang... “mối nguy hại do giun anisakis simplex tiềm ẩn trong nhiều món ăn là thuỷ hải sản còn tươi sống chứ không riêng gì sushi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên vì giun anisakis simplex thường ký sinh trên cá hồi và thịt loài cá này lại là nguyên liệu chính của món sushi nên nguy cơ nhiễm giun anisakis simplex ở những người thường xuyên ăn sushi cao hơn”, TS Linh nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nước cốt chanh, mù tạt… không làm chín đồ ăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ Đề cho biết, nhiều người Việt Nam có tâm lý coi thường bệnh giun sán, nghĩ đơn giản rửa nước sạch, ngâm nước muối hoặc sục ôzon là các loài ký sinh trùng gây bệnh sẽ trôi đi, hoặc ăn gỏi cá sống cùng thật nhiều gia vị sẽ giết được giun sán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đó, một nghiên cứu của viện sốt rét - ký sinh trùng - côn trùng trung ương đã cho thấy trong gỏi cá đã chế biến, ấu trùng sán lá gan vẫn còn sống đến 95%.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Một vài cách khác mà người ăn hy vọng làm chín đồ sống như nhúng nước cốt chanh hoặc giấm, mù tạt, thậm chí ăn xong uống thêm rượu mạnh cũng đều không diệt được giun sán”, TS Đề nhấn mạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo TS Linh, để tránh các trường hợp nhiễm bệnh do giun anisakis simplex gây ra, cách tốt nhất và hữu hiệu là chỉ ăn hải sản đã được nấu nướng thật chín.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; font-style: italic;"&gt;SGTT (21/10/2010)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-7134234919675525768?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/7134234919675525768/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/canh-giac-voi-mieng-ngon-sushi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7134234919675525768'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7134234919675525768'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/canh-giac-voi-mieng-ngon-sushi.html' title='Cảnh giác với miếng ngon sushi'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TL_0e9DMgWI/AAAAAAAAAE4/2rFN_R8mtrU/s72-c/sushi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-854122956860955608</id><published>2010-10-19T02:19:00.007+10:30</published><updated>2010-10-19T03:28:56.042+10:30</updated><title type='text'>How to fix "USB Port not working"</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TLx43azM_qI/AAAAAAAAAEw/fJycIMTyxwM/s1600/6a00d8341c5ac253ef00e55069ab3d8834-640wi.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TLx43azM_qI/AAAAAAAAAEw/fJycIMTyxwM/s400/6a00d8341c5ac253ef00e55069ab3d8834-640wi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5529427335986347682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;My USB ports all stopped working suddenly. Nothing is being detected when connect to any USB port. I have tried everything registry, reinstall all ports, rererestart the machine, uninstall the newest software, download fix patches from Microsoft. (Well, yes, I do not want to Ghost back my laptop).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And/but it was fixed by a super simple way, after trying things from Google:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This worked for me about 30 minutes ago and I've heard it has helped a lot of other folks. Shut down your computer completely, unplug the power cord from the back (for laptop, take your battery off) for at least a minute (this drains the power from everything). Then power back up. All of my USB ports were flaking out, first one, then another, then my whole USB hub was gone. This little trick (which i have not even thinking about it before) has them all back up and running perfectly.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sometimes a simple solution is the answer. I think too much these days.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-854122956860955608?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/854122956860955608/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/how-to-fix-usb-port-not-working.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/854122956860955608'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/854122956860955608'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/how-to-fix-usb-port-not-working.html' title='How to fix &quot;USB Port not working&quot;'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TLx43azM_qI/AAAAAAAAAEw/fJycIMTyxwM/s72-c/6a00d8341c5ac253ef00e55069ab3d8834-640wi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-2756577739868113390</id><published>2010-10-09T16:30:00.004+10:30</published><updated>2010-10-09T17:33:01.500+10:30</updated><title type='text'>Cảm ơn em vì đã cho anh ăn</title><content type='html'>Mười hai tuổi, Herman Rosenbat cùng cả gia đình bị đưa đến Ba Lan và tống vào một trại tập trung của phát xít Đức. Ở đó, cậu bé phải làm một công việc khủng khiếp là đưa những xác người chết vì đói, vì rét, vì bệnh tật, bị giết vào lò thiêu. Suốt hai năm làm công việc đáng sợ này, cậu luôn tự hỏi liệu mình có thể thoát ra khỏi cái chết y như vậy không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, Herman đói khát lê bước đến gần hàng rào thép gai, và nhìn thấy một cô bé ở bên kia hàng rào. “Anh đang làm gì trong đó vậy?” Herman không đáp mà hỏi lại: “Có thể cho tôi xin chút gì để ăn không?”. Cô bé nhìn Herman rồi lục trong túi áo khoác ra một quả táo, đưa cho cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt 7 tháng ròng, ngày nào cô bé cũng mang đến cho Herman một quả táo. Rồi một ngày Herman nói với cô bé đừng quay lại nữa vì cậu sắp bị chuyển đến một trại tập trung khác. Mắt cô bé ngấn lệ, cô khóc. Cậu bé cũng k hóc. Thực ra cậu đã khóc từ trước đấy, khi biết sẽ chẳng bao giờ gặp lại cô nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Herman bị đưa đến Tiệp Khắc. Chỉ hai tiếng đồng hồ trước khi cậu bị xử chết trong buồng hơi ngạt, quân Nga đã giải phóng trại và Herman được tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần như suốt 15 năm sau đó, Herman sống và làm việc tại New York. Một người bạn của Herman đã sắp xếp cho anh cuộc hẹn làm quen với một cô gái tên là Roma Radizika.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Herman lập tức bị cô gái đó thu hút, mà không hiểu vì sao khi họ bắt đầu kể chuyện về đời mình. Roma hỏi Herman trong thế chiến thứ hai anh đã ở đâu. Anh trả lời: “Tôi ở trong một trại tập trung”. Roma gật đầu: “Tôi cũng từng sống gần một trại tập trung, tôi gặp một cậu bé ở đó, tôi đã đưa táo qua hàng rào cho cậu ấy mỗi ngày”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Herman cảm giác như có cả một tấn gạch đổ ập xuống đầu mình. Anh choáng váng. Anh hỏi cô ấy, “một cậu bé à? Cậu ấy cao đúng không?” “Đúng vậy”. Roma trả lời. Herman run rẩy tiếp lời “và rồi một ngày cậu ấy nói với cô rằng đừng đến nữa bởi vì cậu ấy sắp bị chuyển đi, đúng không?”. Cô gái kinh ngạc đáp “Vâng”. Và Herman nghẹn lời khi nói câu: “cậu bé đó chính là tôi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Roma và gia đình cô ấy chuyển từ Ba Lan đến Đức, dùng giấy tờ giả để che giấu việc họ là người Do Thái. Họ sống ở một trang trại bên cạnh trại tập trung mà Herman bị giam giữ, dưới cái tên giả để tránh bị bắt. Roma kể mỗi lần mang táo và bánh mỳ đến cho Herman, anh thường nói: “Ngày mai anh sẽ gặp lại em nhé!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Herman đã cầu hôn Roma ngay tại cuộc hẹn ngày hôm đó. Anh nói rằng: “Hãy nhìn anh đây, anh sẽ không bao giờ để mất em nữa đâu…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1996, trong The Oprah Show, Herman đã đứng lên hướng về phía vợ mình rồi nói: “Em yêu, em đã cho anh ăn khi đói, em đã cho anh ăn khi chúng ta là vợ chồng. Em đã cho anh ăn đến tận bây giờ. Lúc này đây, dù không còn đói khát nữa nhưng anh vẫn cần tình yêu của em”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến nay họ đã là vợ chồng được gần 50 năm. Ông Herman mỗi sáng thức dậy vẫn hôn vợ và nói: “Anh yêu em”. Đó là những lời rất thật từ trái tim ông dành cho người phụ nữ đã thương xót và chăm lo cho ông từ lần đầu gặp gỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; font-style: italic;"&gt;Oprah Winfrey Show ngày 1 tháng 1 năm 2006&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-2756577739868113390?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/2756577739868113390/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/cam-on-em-vi-cho-anh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2756577739868113390'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2756577739868113390'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/cam-on-em-vi-cho-anh.html' title='Cảm ơn em vì đã cho anh ăn'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-1858436929191002106</id><published>2010-10-05T14:06:00.002+10:30</published><updated>2010-10-06T04:55:40.958+10:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cached'/><title type='text'>Chiếc vòng kì diệu</title><content type='html'>Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó. "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt? "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà Vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không? ". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nào, ông bạn của ta, " Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? ". Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi...........&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-1858436929191002106?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/1858436929191002106/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/chiec-vong-ki-dieu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1858436929191002106'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1858436929191002106'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/10/chiec-vong-ki-dieu.html' title='Chiếc vòng kì diệu'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3068193144721301981</id><published>2010-09-22T19:55:00.007+09:30</published><updated>2010-09-23T23:38:57.811+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fun'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cached'/><title type='text'>Nếu Việt Nam trở thành siêu cường số 1 thế giới</title><content type='html'>(&lt;span style="font-style: italic;"&gt;James&lt;/span&gt;) - Bài này hay, thấy nhiều trên mạng mà chẳng biết của tác giả nào, cũng không rõ là phiên bản cập nhật thứ bao nhiêu. Mạnh dạn chỉnh sửa một tý rồi đưa lên trang cá nhân vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TJnawL4SnTI/AAAAAAAAAEo/vgTjhEw1pgE/s1600/367402_248939_n.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TJnawL4SnTI/AAAAAAAAAEo/vgTjhEw1pgE/s400/367402_248939_n.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5519683339676720434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bạn đã bao giờ thử tưởng tượng mọi thứ sẽ thế nào nếu Việt Nam trở thành siêu cường số 1 thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đấy các nước sẽ đua nhau học tiếng Việt. Tiếng Việt sẽ trở thành mốt thời thượng. Ở bên cái nước Mĩ nhà quê kia, anh nào bắn tiếng Việt như gió là các em mê lắm. Nói được tiếng Việt mới là có học, mới dễ xin được việc. Các bạn trẻ bên đấy cũng hay chêm những câu tiếng Việt vào ví dụ như đoạn hội thoại sau:&lt;br /&gt;- Chào David, how are you?&lt;br /&gt;- I’m fine. And you?&lt;br /&gt;- Fine. Long time no see. What are you doing?&lt;br /&gt;- I’m studying at Đại học Vinh. My ngành is kinh tế.&lt;br /&gt;- Wow, it is in the top 50 of Những trường đại học Việt Nam, isn’t it?&lt;br /&gt;- Chuẩn. But it’s nothing in comparison to Peter Cooper. He got a 100% học bổng of Đại học Ngoại thương.&lt;br /&gt;- Really? Vãi cả l** ! I can’t believe he used to be my dumb deskmate in 5th grade.&lt;br /&gt;- Haizzz, he’s such a lucky guy. Girls in Hà Nội are so quyến rũ and dịu dàng.&lt;br /&gt;- At least, you have Vietnamese girls around. At my university MIT, there are no girls nóng bỏng but cá sấu or fat chicks.&lt;br /&gt;- Hey! Peter’s just uploaded photos on Yume(similar to Facebook). He had a photo taken with Vũ Hà last night.&lt;br /&gt;- OMG!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như các bạn đã thấy, sự trong sáng của tiếng Mĩ bị đe dọa nghiêm trọng, đặc biệt là khi ngày càng có nhiều bạn trẻ Mĩ đi du học Việt Nam. Báo chí Mĩ thì lo lắng về tình trạng tiếng Mĩ bị méo mó. Các ca khúc Mĩ bây giờ có trào lưu cứ phải chêm một hai câu tiếng Việt vào bài hát đại loại như: Anh yêu em, Anh nhớ em nhiều lắm, Hãy lắc cái mông đi em, Cô ấy thật nóng bỏng, Hãy giơ tay lên nào các bạn v.v…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt lúc này đi du lịch rất sướng. Sang Mĩ tiêu tiền đồng thoải mái. Một ngàn là mua được cái bánh hamburger to uỳnh. Thả xu 200 đồng vào máy là mua được chai Pepsi. Mười ngàn đồng là mua được cái túi LV. Một triệu là mua được vPhone. Những tờ tiền Bác Hồ tràn ngập các nước nên trên thế giới không ai là không yêu Bác Hồ. Chính phủ Việt Nam cứ thỉnh thoảng thiếu tiền thì lại in thêm, chả sợ lạm phát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái Lan lúc này học tập Việt Nam bỏ đa đảng cho nó ổn định chính trị, chỉ có duy nhất một Đảng người Thái yêu người Thái, do ông Bủn-xỉn làm tổng bí thư. Ông này hồi trước học tiến sĩ ở đại học kinh tế quốc dân Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các rạp Mĩ bây giờ phải tranh nhau mới mua được phim của Vinawood (kinh đô điện ảnh Việt Nam đặt tại Bắc Giang). Phim nào có ngôi sao phim hành động Ngô Thanh Vân là ăn chắc hết sạch vé tuần đầu tiên. Bên cạnh đó là quả bom *** Ely Trần. Siêu phẩm 3D do cô thủ vai chính sắp tới đang là chủ đề bàn tán của các bạn trẻ Mĩ, Hàn Quốc, và khắp nơi trên thế giới. Paris Hilton thì lu loa lên là mình được đóng phim cùng Ely Trần nhưng cũng chả ai quan tâm, trong phim cô cũng chỉ được xuất hiện có 2 giây trong vai xác chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;V-League là giải bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh lúc này, hội tụ đầy đủ các siêu sao Việt Nam, Brazil, Hà Lan, Tây Ban Nha, Argentine. Câu lạc bộ Hà Nội T&amp;amp;T năm nay gần như chắc chắn vô địch V-League để kỉ niệm 1000 năm Thăng Long, nhờ có sự tỏa sáng của bộ ba hủy diệt Xavi-Công Vinh-Messi. SHB Đà Nẵng dù đã phá kỉ lục thị trường chuyển nhượng khi mua Quả bóng vàng VN Thành Lương, cùng với Cristiano Ronaldo nhưng cũng không nên cơm cháo gì, được cái là họ đã vào đến bán kết cúp C1 châu Á, giải bóng đá hấp dẫn thứ nhì hành tinh sau V-League, cùng với HN T&amp;amp;T và Lam Sơn Thanh Hóa, câu lạc bộ còn lại là Gamba Osaka của Nhật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nói năm sau đa số khán giả ở Anh sẽ không được xem V-League vì kênh K- đã độc quyền phát sóng V-League ở Anh, ai muốn xem phải mua gói “Thượng hạng” với giá thuê bao lên đến ba mươi ngàn đồng một tháng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và những update vụn vặt khác...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1. Bản tin kinh tế:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Thuốc lá Thăng Long và Vinataba tiếp tục chiếm vị trí hàng đầu thế giới. Cả thế giới tin dùng bia Sài Gòn. Bạn có thể thấy cà phê Trung Nguyên ở mọi quốc gia. Hãng Vinaxuki đã mua lại 2 tập đoàn GM và Huyndai, FPT thâu tóm 60% cổ phần Microsoft.&lt;br /&gt;- Ông Nguyễn Tử Quảng tổng giám đốc Bkis có buổi nói chuyện thân mật với các sinh viên xuất sắc của Harvard...trong buổi nói chuyện của mình ông đã đưa dự định mua lại Microsoft và Apple của Mỹ.&lt;br /&gt;- Việt Nam trúng thầu 90% các dự án trọng điểm của Trung Quốc, trong đó tới hơn 80% các dự án chậm tiến độ từ 5 tới 10 năm. Bên cạnh đó Việt Nam thuê rừng đầu nguồn của Trung Quốc để khai thác khoáng sản, lâm sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. Bản tin xã hội &amp;amp; giáo dục:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Hà Nội vừa được công nhận là thành phố sạch nhất thế giới, vượt lên Singapore và Paris. Việt Nam tiếp tục là điểm thu hút nhân tài hàng đầu Châu Á với số sinh viên nước ngoài đang theo học các trường ĐH ở VN hiện khoảng 10 triệu người.&lt;br /&gt;- Đại học Quốc tế Hồng Bàng sẽ là niềm ước ao của hàng triệu bạn trẻ trên toàn thế giới.&lt;br /&gt;- Đàn ông VN vì không thể đeo đuổi được các cô gái danh giá, đã phải qua cưới các cô gái nghèo khổ ở các nước như Nhật, Hàn, Mỹ...&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;3. Bản tin quốc phòng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Tập đoàn công nghiệp quốc phòng VN công bố vừa xuất khẩu 20 tàu ngầm lớp Yết Kiêu cho Thái Lan và Indo.&lt;br /&gt;- Vậy là Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam đã đồng ý cho phép Hoa kì được tự do nghiên cứu hạt nhân. Đây là một bước tiến mới trong quan hệ Việt Nam - Hoa Kì.&lt;br /&gt;- Bộ quốc phòng công bố những tài liệu cho thấy đảo Hải Nam là của Việt Nam. Hoàng Sa tiếp tục được đầu tư để trở thành quân cảng lớn nhất Châu Á. Hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TQ yêu cầu VN tôn trọng chủ quyền hải đảo và luật biển quốc tế. Được biết tuần trước, Trung Quốc lên tiếng vì việc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đâm chìm tàu chiến TQ.&lt;br /&gt;- Bộ trưởng bộ ngoại giao VN vừa tới Trung Đông để bàn về việc ổn định hòa bình ở khu vực này và cho biết sẽ dần rút quân VN về trong vòng 2 tuần tới.&lt;br /&gt;- Cảnh sát VN đã giải cứu hơn 10000 phụ nữ Trung Quốc trong một đường dây buôn bán phụ nữ lớn nhất từ trước tới nay và đang hỗ trợ hồi hương cho số phụ nữ này. Tuy nhiên quá trình hồi hương gặp rất nhiều khó khăn do các cô gái TQ đều muốn lấy chồng là người VN.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;4. Bản tin nghệ thuật &amp;amp; thể thao:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Đái bậy ngoài đường trở thành mốt mới của giới trẻ toàn thế giới. Graffiti trở nên lỗi thời, giới nghệ sĩ chuyển sang chơi trò vẽ chữ lên tường phố bằng nước tiểu, còn gọi là "peeffiti".Ngoài ra ***** bậy còn là một môn ưu chuộng của giới thể thao toàn cầu. Olympic Games có thêm các môn: Đái xa, Đái cao, Đái ba bước...&lt;br /&gt;- Từ năm sau Hà Nội sẽ chính thức đăng cai Olympic mùa hè, môn nổi bật là bơi thi giữa phố cổ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;5. Bản tin địa lý &amp;amp; giải trí:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Các thủ đô và thành phố lớn là phải có khói bụi mịt mù, đào đường lấp cống thường xuyên và ngập lụt mỗi khi trời mua để người dân thỏa sức bơi lội. Và giống như Hà Nội, Wasinton cũng sẽ cấm online game.&lt;br /&gt;- Diện tích HN lại được mở rộng lần nữa. Bạn rất có thể gặp một cô gái H'mong mang hộ khẩu Hà Nội 9.&lt;br /&gt;- Dép Lào, áo 3 lỗ và nón cối trở thành xu hướng mới của giới trẻ, sẽ tràn ngâp các sàn catwalk ở Paris và Milan.&lt;br /&gt;- Vàng Anh đoạt giải Oscar cho thể loại film ngắn. Việt Dart giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Hoàng Thùy Linh giải thành tựu trọn đời.&lt;br /&gt;- Bảo Thy lần đầu tiên đoạt giải Grammy với album Công chúa mặt ngựa.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;6. Bản tin đầu tư, tài chính &amp;amp; kinh doanh:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Chính phủ Hồ Cẩm Đào mâu thuẫn với Quốc hội Trung Quốc sâu sắc do tranh cãi về việc xây dựng đường sắt cao tốc nối Bắc Kinh - Thượng Hải - Quảng Châu nhờ vào vốn vay ODA từ Việt Nam. Dự trù tổng số vốn vay sẽ vào khoảng 5.600 tỉ VNĐ, chiếm 80% GDP Trung Quốc.&lt;br /&gt;- Cuộc cạnh tranh kéo dài cả thế kỉ giữa Coca Cola và Pepsi đã chấm dứt khi cả hai lần lượt bị mua đứt bởi Công ty Tân Hiệp Phát. Hàng loạt nhà hàng KFC bị thay thế bởi các cửa hàng Phở 24.&lt;br /&gt;- Nike, Adidas tuyên bố phá sản vì ko cạnh tranh nổi và đã bị mua lại bởi Thượng Đình - thương hiệu giày VN này cho tới nay đã bán được 900tr đôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3068193144721301981?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3068193144721301981/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/09/neu-viet-nam-tro-thanh-sieu-cuong-so-1.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3068193144721301981'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3068193144721301981'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/09/neu-viet-nam-tro-thanh-sieu-cuong-so-1.html' title='Nếu Việt Nam trở thành siêu cường số 1 thế giới'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TJnawL4SnTI/AAAAAAAAAEo/vgTjhEw1pgE/s72-c/367402_248939_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-1046420709162901603</id><published>2010-09-17T00:40:00.015+09:30</published><updated>2010-09-18T03:29:50.319+09:30</updated><title type='text'>Flo Rida - Club Can't Handle Me ft. David Guetta [Official Music Video] - Step Up 3D</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="351" width="565"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/SgM3r8xKfGE?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0x3a3a3a&amp;amp;color2=0x999999&amp;amp;hd=1&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/SgM3r8xKfGE?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0x3a3a3a&amp;amp;color2=0x999999&amp;amp;hd=1&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="351" width="565"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-1046420709162901603?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/1046420709162901603/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/09/flo-rida-club-cant-handle-me-ft-david.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1046420709162901603'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/1046420709162901603'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/09/flo-rida-club-cant-handle-me-ft-david.html' title='Flo Rida - Club Can&apos;t Handle Me ft. David Guetta [Official Music Video] - Step Up 3D'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-7545288862640374309</id><published>2010-09-11T14:36:00.000+09:30</published><updated>2011-09-11T17:23:07.029+09:30</updated><title type='text'>Recipé</title><content type='html'>&lt;b&gt;Pancake&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- 225gr bột mì&lt;br /&gt;- 6gr bột nở&lt;br /&gt;- 14gr đường&lt;br /&gt;- 2gr muối&lt;br /&gt;- 1 quả trứng gà&lt;br /&gt;- 175ml sữa&lt;br /&gt;- 20ml dầu ăn&lt;br /&gt;- 10g bơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đánh trứng đến khi thật mịn, hoặc là cho đến khi có bọt rùi trộn trứng, sữa, bơ, và dầu thực vật với nhau sau đó mới đến bột mì, đường, bột nở và muối.&lt;br /&gt;- Làm nóng chảo rồi đổ bột bánh vào. Để bánh trên chảo cho đến khi trên bánh xuất hiện sủi tăm và phồng.&lt;br /&gt;- Để thêm 1 lúc nữa đến khi nào bánh vàng rồi lật lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu ý: 1&amp;gt; Để bánh lên không cần dầu ăn.&lt;br /&gt;2&amp;gt;Tránh dính nước vào hỗn hợp.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mojito&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.25 oz Captain Morgan® Original spiced rum&lt;br /&gt;12 mint leaves&lt;br /&gt;1 tbsp sugar&lt;br /&gt;0.5 oz lime juice&lt;br /&gt;2 oz soda&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Place mint leaves in bottom of glass. Add crushed ice, Captain Morgan Original Spiced Rum, sugar, and lime juice, and muddle. Add soda water and garnish with mint leaves.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Read more: Mojito recipe http://www.drinksmixer.com/drink582.html#ixzz1MIZDGmf0&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-7545288862640374309?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/7545288862640374309/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/09/recipe.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7545288862640374309'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7545288862640374309'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/09/recipe.html' title='Recipé'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3960258353028122814</id><published>2010-07-16T02:41:00.000+09:30</published><updated>2011-07-18T19:42:48.512+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Bị trộm tấn công, chống cự tương xứng sẽ không bị kết tội</title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/tu-van/2010/08/3ba1edf6/"&gt;http://vnexpress.net/gl/phap-luat/tu-van/2010/08/3ba1edf6/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Khi bị trộm tấn công bằng dao, bạn phòng vệ và gây chết người, nếu hành vi của bạn lúc ấy được coi là cần thiết, buộc phải chống trả tương xứng để ngăn ngừa hậu quả xấu có thể xảy ra với mình hoặc người thân thì được coi là phòng vệ chính đáng và sẽ không phạm tội", luật sư Thúy Hằng tư vấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để kết luận hành vi của một người có phạm tội hay không phạm tội gì, cần căn cứ trên rất nhiều yếu tố, như trong trường hợp của bạn cần xem xét rõ chi tiết hoàn cảnh xảy ra vụ án, hành vi cụ thể của nạn nhân (tên trộm), nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân (vị trí thương tích, một hay nhiều vết thương, do tác động vào một vị trí nguy hiểm trên cơ thể hay bị nhiều người đánh, “đánh đến chết” …), hung khí, số người tác động đến cơ thể nạn nhân dẫn đến cái chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem xét các quy định của pháp luật hình sự và đối chiếu với trường hợp của bạn (chúng tôi giả định rằng bạn đã đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự và có năng lực hành vi đầy đủ theo quy định của pháp luật), chúng tôi xin được đưa ra các khả năng gần nhất có thể xảy ra như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thứ nhất, nếu hành vi của tên trộm khi đó là tấn công bạn hoặc người thân của gia đình bạn với hung khí nguy hiểm là con dao&lt;/b&gt;, bất chấp tính mạng của người khác để nhằm mục đích chạy trốn, vì vậy bạn không còn cách nào khác phải tấn công lại nhằm phòng vệ và ngăn chặn hành vi nguy hiểm của tên trộm và đã dẫn đến hậu quả là tên trộm bị bạn đánh chết. Nếu hành vi của bạn lúc ấy được coi là cần thiết, cấp thiết buộc phải phản ứng, phải chống trả lại một cách tương xứng để ngăn ngừa hậu quả xấu có thể xảy ra với mình hoặc người thân thì hành vi của bạn được coi là phòng vệ chính đáng và sẽ không phạm tội (Theo quy định tại khoản 1, Điều 15, BLHS).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên để kết luận được điều này còn cần xem xét đến các yếu tố như vết thương, nguyên nhân gây ra cái chết của tên trộm như thế nào, do 1 hay nhiều vết thương gây ra, vị trí vết thương? Nếu sau khi bị chống trả lại mà tên trộm đã không thể gây nguy hiểm được cho người khác nữa (như bị đánh bay mất dao, bị ngất…) mà bạn hoặc gia đình bạn vẫn tiếp tục đánh dẫn đến cái chết của người này thì khi đó không thể coi là phòng vệ chính đáng được nữa và bạn và những người gây ra cái chết của tên trộm sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự tương ứng với hành vi của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thứ hai: Nếu tên trộm mặc dù cầm dao nhưng không có biểu hiện của việc dùng con dao này để gây thương tích, làm nguy hại đến bạn và gia đình&lt;/b&gt; (như giơ dao lên đòi đâm, chém; vung dao chém loạn xạ) mà chỉ dùng chân, tay để thực hiện hành vi vũ lực, làm náo loạn, nhưng bạn đã có hành vi đánh chết tên trộm (bằng cách đánh một gậy vào đầu, vào gáy; hoặc dùng dao đâm, chém làm tên trộm chết ngay lập tức …) thì bạn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự về “tội giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng” vì hành vi phản ứng của bạn rõ ràng là quá mức cần thiết, không tương xứng với hành vi của tên trộm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường hợp này, hành vi của tên trộm chưa cho thấy biểu hiện của việc xâm hại đến tính mạng của bạn và gia đình, nhưng bạn đã đã giết tên trộm với ý thức nhằm bảo vệ tính mạng của gia đình và mình thì bạn đã thể hiện sự phòng vệ quá mức cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo quy định tại khoản 1, Điều 15 BLHS, thì “phòng vệ chính đáng là hành vi của người vì bảo vệ lợi ích của Nhà nước, của tổ chức, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác, mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên. Phòng vệ chính đáng không phải là tội phạm”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đó, khoản 2, Điều 15, BLHS, quy định: “Vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng là hành vi chống trả rõ ràng quá mức cần thiết, không phù hợp với tính chất và mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi xâm hại. Người có hành vi vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng phải chịu trách nhiệm hình sự”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, nếu bạn làm chết người trong trường hợp chúng tôi giả định ở trên thì bạn phải chịu trách nhiệm hình sự theo khoản 1 Điều 96 Bộ Luật hình sự về tội giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng với mức “phạt cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thứ ba, trường hợp tên trộm có hành vi xâm phạm đến sức khỏe, tính mạng bạn hoặc người thân của mình và bạn đã chống trả một cách cần thiết &lt;/b&gt;tuy nhiên sau khi “khống chế được tên trộm” khiến hắn không thể gây nguy hiểm được cho mọi người nữa, thậm chí không thể phản ứng được nữa như đã bị ngất, đã bị mọi người bắt, giữ…. nhưng bạn và gia đình vẫn tiếp tục đánh đập như chúng tôi đã nêu ở trên thì bạn và những người tham gia có thể phải chịu trách nhiệm về tội giết người hoặc cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người, tùy theo mức độ tác động của mọi người vào cơ thể nạn nhân, nguyên nhân dẫn đến cái chết cũng như nhận thức, mục đích của mọi ngươi khi thực hiện hành vi này. Trong trường hợp này sẽ được xem xét đến các tình tiết giảm nhẹ như nạn nhân cũng là người có lỗi, phạm tội trong trường hợp tinh thần bị kích động mạnh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với người thân trong gia đình bạn, nếu cùng tham gia với bạn (với vai trò giúp sức, tổ chức, xúi giục) thực hiện những hành vi theo quy định của BLHS mà thuộc trường hợp bị coi là tội phạm như chúng tôi đã viện dẫn thì có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự với vai trò đồng phạm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, căn cứ vào các khả năng mà chúng tôi giả định ở trên, bạn có thể đối chiếu với trường hợp cụ thể của bạn để có thể giải quyết những vướng mắc của mình trên cơ sở quy định của pháp luật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luật sư Trần Thị Thúy Hằng&lt;br /&gt;Công ty Luật Đại Việt&lt;br /&gt;Số 335 Kim Mã - Ba Đình - Hà Nội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/tu-van/2010/08/3ba1edf6/"&gt;Vnexpess.net&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thế mà bao năm nay cứ nghĩ ở Việt Nam không được phép phòng vệ chính đáng!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3960258353028122814?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3960258353028122814/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/bi-trom-tan-cong-chong-cu-tuong-xung-se.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3960258353028122814'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3960258353028122814'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2011/07/bi-trom-tan-cong-chong-cu-tuong-xung-se.html' title='Bị trộm tấn công, chống cự tương xứng sẽ không bị kết tội'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-7173445567493663319</id><published>2010-07-02T21:53:00.004+09:30</published><updated>2010-07-02T22:05:56.921+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Bóng đá và Adelaide</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Adelaide yên bình và bé xíu ở phía Nam đất nước Australia, nhìn trên bản đồ tưởng như sắp chạm vào Nam Cực, nhưng lại chưa bao giờ có tuyết cho dù ban đêm có thể xuống tới 0 độ C.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cái xó của xó, theo cái cách mà tôi và Tom, anh bạn người Kenya khoái trá gọi tên. Bây giờ thì cứ 11h30 tối, chúng tôi có mặt tại khách sạn Rosemont, nơi có lẽ là tập trung tất cả những người yêu bóng đá nhất ở cái xứ mà môn bóng kiểu Úc AFL mới được ưa chuộng nhất này (một môn bóng chẳng giống ai, pha tạp giữa bóng đá, rugby và sút như ... bắn chim).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khách sạn Rosemont nằm trên Hindley, con phố "đèn đỏ" náo nhiệt nhất Adelaide (trường Đại Học Nam Úc cũng nằm tại đây!). Khu bóng đá trong Rosemont không quá lớn, chứa được khoảng 200 người, có lẽ chỉ nhỉnh hơn khu dành cho casino một chút. Nơi này cũng chỉ mới chuyển sang chuyên phục vụ những người yêu bóng đá bởi cách đây hơn một năm, khi tôi bước chân vào để theo dõi các trận đấu của Manchester United, bóng cứ đá, còn DJ thì cứ chơi nhạc to hết mức có thể. Đến nỗi mà những người Adelaide còn lập ra hẳn một "Hội những người ghét DJ của khách sạn Rosemont" trên Facebook để phản đối. Anh DJ đấy đã thôi việc, giờ đây nó là một thiên đường đối với những người như chúng tôi, khoảng 50 màn hình lớn nhỏ che lấp toàn bộ các bức tường, chỉ có bóng đá, bia và bóng đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nam Úc mang múi giờ +10:30, đôi lúc là +11:30 giờ mùa hè (tức mùa đông ở châu Âu và Việt Nam) nên các trận giải Anh hay C1 rơi vào tầm 4-5h sáng! Một cực hình cho những fan bóng đá nếu không có những nơi như khách sạn Rosemont sẵn sàng đón người hâm mộ bất kỳ thời gian nào trong ngày. Cũng có nơi khác chiếu vài trận lúc 12 giờ đêm, nhưng chỉ có thế, hầu hết đã đóng cửa lúc 2 giờ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Adelaide "hơn" những thành phố lớn khác của Úc như Sydney và Melbourne ở chỗ nơi đây ít người Trung Quốc và Ấn Độ, cộng đồng bị kỳ thị bậc nhất tại đất nước này. Đến cô bạn thân người Việt gốc Hoa của tôi cũng tẩy chay "bọn Trung Quốc", và vẫn ghét cay ghét đắng khi tôi gọi cô ấy là đồ Tàu. Người Ấn ở đây bị ghét cũng vì những lý do tương tự, không giống ai (vào lúc Úc và Ghana đang đá, tự cho phép mình bật 1 màn hình riêng ở giữa phòng cười hô hố xem... cricket), cục cằn thô lỗ cả với phụ nữ, ăn nói rất ầm ĩ và không bao giờ đi 1 hoặc 2 mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta truyền tai nhau về khách sạn Rosemont, giờ thì nếu muốn gặp những cô gái hoặc chàng trai nước nào thì bạn có thể đặt giờ theo lịch thi đấu của World Cup. Họ đến và họ hát một cách đầy tự hào và hạnh phúc những bài hát đặc trưng của quốc gia mình ủng hộ cho đội tuyển, tất cả đồng thanh và thuộc một cách đáng kinh ngạc. Mexico sẽ có trống và guitar, Brazil có samba (không có bikini, có lẽ tại bây giờ là mùa đông), Anh có những cô gái xinh đẹp và cách ủng hộ cuồng nhiệt, nhưng những người ấn tượng nhất với tôi đến từ Hàn Quốc. Họ chiếm đến một nửa phòng, hát, hò reo một cách rất hồn nhiên và dễ thương, họ nhảy múa ủng hộ cho cả Triều Tiên và cả những đội bóng yếu khác, tất nhiên, trừ đội mà Hàn Quốc gặp, đội sẽ bị những tiếng "bu" và la ó suốt trận đấu. Người Nhật bất ngờ lại hiền hơn, ngồi ngoan như những chú mèo chứ không ầm ĩ như các bạn Hàn Quốc. Các bạn da đen thưa thớt dần khi các đại diện châu Phi bị loại, giờ thì chẳng còn ai ngoài anh bạn người Kenya Tom, fan ruột của Chelsea. Anh nhớ từng cầu thủ của lục điện đen một, từ tiểu sử đến nơi ở, có bạn gái hay chưa. Cả anh bạn người Nga ủng hộ Chile, nay cũng không thấy đến nữa sau trận thua tan tác trước Brazil.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Adelaide là thành phố biển, mà biển chắc hẳn phải có cá, và tôi vẫn nhớ tuần đầu tiên đến đây tìm mua mỏi mắt không đâu ra một con cá tươi về nấu. Đến tận bến cảng Adelaide với lời giới thiệu "cá ở đấy tươi lắm" vào sáng sớm lúc các con tàu chở cá vừa cập bến, có lẽ nếu tan đá thì bọn cá có thể sống lại thật, hy vọng thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;World Cup sẽ hết để lại nét yên bình cho thành phố này, những người như tôi khi rời Adelaide chắc hẳn phải nhớ những buổi "tối" ngập nắng lúc 20h, những cô gái có nụ cười xinh như thiên thần, mùa đông ăn mặc như chưa bao giờ biết lạnh, thảm cỏ xanh ngát gợi nhớ "Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên", những bãi biển ngọt ngào và cả những đóa bồ công anh nhỏ nhắn tròn vo y như trong truyện Doremon ký ức hồi còn nhỏ. Tạm biệt Adelaide và hẹn gặp lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin chào Sydney!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;James,&lt;br /&gt;Adelaide Nam Úc, 2/7/2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bESWoFwI/AAAAAAAAAD4/9PqJXjPzYaQ/s1600/3568803209_bb71d461db.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bESWoFwI/AAAAAAAAAD4/9PqJXjPzYaQ/s400/3568803209_bb71d461db.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489284387527202562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hahndorf, ngôi làng của người gốc Đức, cách Adelaide 30 phút xe về phía Đông, có khí hậu trong lành như Sapa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3ba1namFI/AAAAAAAAAEA/C8oFyxH9FZg/s1600/3568802925_deb9f1e9a0.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3ba1namFI/AAAAAAAAAEA/C8oFyxH9FZg/s400/3568802925_deb9f1e9a0.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489284774949984338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:85%;"  &gt;Đường phố tĩnh lặng, xe chạy rất êm và mải miết, đặc biệt không bao giờ bấm còi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bDLg-dCI/AAAAAAAAADg/2Sg0orPpGUU/s1600/3568802739_b0ea871c12.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bDLg-dCI/AAAAAAAAADg/2Sg0orPpGUU/s400/3568802739_b0ea871c12.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489284368511693858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quán ăn Đức có một loại xúc xích có vị... giống hệt thịt chó nổi tiếng Nhật Tân (Hà Nội), không lẫn đi đâu được.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bDkPrEoI/AAAAAAAAADo/2H9ANU-vA2o/s1600/3411772090_a508908286.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bDkPrEoI/AAAAAAAAADo/2H9ANU-vA2o/s400/3411772090_a508908286.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489284375150006914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:85%;"  &gt;Bồ công anh, nhỏ nhắn và tròn vo, y như những gì tưởng tượng theo câu truyện Doremon thời còn nhỏ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bD2c2mhI/AAAAAAAAADw/0WGDZ6uiT2c/s1600/3569613554_a183fc2681.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bD2c2mhI/AAAAAAAAADw/0WGDZ6uiT2c/s400/3569613554_a183fc2681.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489284380037126674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mùa đông ở Adelaide có ba gam màu chính, Xanh, vàng và đỏ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bC-abwxI/AAAAAAAAADY/JD9pxyUdCS8/s1600/34386.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bC-abwxI/AAAAAAAAADY/JD9pxyUdCS8/s400/34386.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489284364994593554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nụ cười Adelaide, bộ ảnh đầu tiên thực hiện ở Úc, các cô mẫu xinh như thiên thần. Bị mất hết ảnh gốc (tiếc quá!), may còn lại 1 số tấm trên Demotix.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-7173445567493663319?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/7173445567493663319/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/07/bong-va-adelaide.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7173445567493663319'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7173445567493663319'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/07/bong-va-adelaide.html' title='Bóng đá và Adelaide'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TC3bESWoFwI/AAAAAAAAAD4/9PqJXjPzYaQ/s72-c/3568803209_bb71d461db.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-8516409642473445572</id><published>2010-07-01T12:18:00.005+09:30</published><updated>2011-09-11T17:22:00.133+09:30</updated><title type='text'>Recipe (My favorite things)</title><content type='html'>Phân biệt đồ hiệu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lacoste chỉ được làm từ chất liệu 100% cotton và không pha trộn gì khác, rất nhẹ. Trong khi đó, hàng nhái dù ở cấp độ nào cũng thường nặng hơn rất nhiều. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Logo hình con cá sấu được khâu và may tinh tế hơn nhiều so với hàng nhái, răng của con cá sấu được hiện rõ. Ngoài ra, hình logo này còn có khả năng phát sáng. Trong 90% trường hợp hàng nhái, hững chi tiết cụ thể như chân cá sấu không có móng, mõm thiếu răng, đuôi quá ngắn, logo chỉ được dán lên áo mà không phải là thêu. Nếu nhìn kĩ thì ta sẽ thấy những chi tiết nhỏ như răng, mắt, đường viền trên bụng, chân, đường viền ngoài .. của logo áo thật vẫn sắc nét và tinh xảo hơn. Logo thêu hình cá sấu nằm trên ngực trái của áo (vị trí của trái tim ), thấp hơn nút cổ áo thứ 2 nhưng cao hơn chân cổ áo. Kích thước khoảng 25mm (quá to trên 30mm chắc chắn là ĐỒ RỞM), đầu quay sang hướng bên trái của người mặc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía trong áo phải có nhãn hiệu DEVANLAY in trên vải. Đây là tên của công ti sở hữu độc quyền sản xuất quần áo Lacoste. Trong phần lớn trường hợp, nhãn này nằm bên trong, phía dưới mép trái của áo. Mặt sau của nhãn Devanlay thường là chữ 100% cotton, in bằng 7 thứ tiếng khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cúc áo của hàng nhái thường phẳng, cứng, chỉ làm từ nhựa bình thường. Trong khi loại xịn có một đường gờ nhỏ, được làm từ ngọc trai. Cúc của hàng chính hãng không bao giờ có ghi bất kỳ chữ gì, giống như "Lacoste" trên hàng nhái. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;100% các cúc áo của Lacoste đều được làm bằng VỎ XÀ CỪ. Khi bạn quay các góc nhìn với độ sáng khác nhau thì những chiếc cúc này ánh lên màu khác nhau. Mặt trước và mặt sau của cùng 1 cúc cũng thường khác màu nhau. Tất cả cúc áo đều là loại trơn và KHÔNG in (hoặc khắc) bất cứ hình (hoặc chữ) nào hết. Vì vậy nếu bạn nhìn thấy một cái áo Lacoste với các cúc bằng NHỰA hoặc có IN CHỮ (hay HÌNH) thì tôi cam đoan rằng đó là 100% Lacoste NHÁI ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và hơn nữa, đơn giản vì không có con con xà cừ nào giống y hệt con nào nên không có chiếc cúc áo nào của Lacoste giống y hệt nhau, kể cả 2 chiếc cúc áo dự trữ. Chúng thường được đơm theo chiều dọc và có 4 nút, nhưng thỉnh thoảng cũng có loại 2 nút (hình trên). Đây là một trong những yếu tố chính để xác định nguồn gốc của áo Lacoste. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lacoste thật có phần viền tay áo không quá rộng mà cũng không quá nhỏ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lacoste thật không bao giờ ký hiệu kích cỡ của áo (size) theo dạng S, M, L... mà luôn dùng những con số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên nhãn mác gắn ở cổ của áo xịn, các chi tiết của con cá sấu rất rõ, đặc biệt là mắt. Trong khi đó, hàng nhái, những chi tiết này ít khi được để ý và cá sấu không có mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cổ áo : Được gia cố thêm một đường viền bên trong nên dày và khoẻ. Tuy vậy ta vẫn có thể trùm qua đầu một cách dễ dàng. Cổ áo không bị nhão sau nhiều lần giặt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tay áo : Bao giờ cũng có 2 lớp được may luồn vào phía trong. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chất vải : Áo polo Lacoste THẬT thì MỀM. Rất mềm. Kiểu dệt của áo luôn cho cảm giác khá mỏng và nhẹ và không cồng kềnh. Một cảm giác rất GIÁ TRỊ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dáng : Tất cả áo polo Lacoste đều may kiểu ôm người. Nếu bạn mặc một chiếc áo đúng size nhưng lại rộng thùng thình thì có lẽ đó là đồ GIẢ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;I want&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A Djembe&lt;br /&gt;A Cajon&lt;br /&gt;A Polaroid 300&lt;br /&gt;A Fujifilm instax mini 7s&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-8516409642473445572?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/8516409642473445572/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/07/i-have-and-i-want-my-favorite-things.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8516409642473445572'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8516409642473445572'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/07/i-have-and-i-want-my-favorite-things.html' title='Recipe (My favorite things)'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-8181805908614385902</id><published>2010-06-27T21:18:00.002+09:30</published><updated>2011-06-27T23:33:59.883+09:30</updated><title type='text'>To To</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;To Sapa:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lịch trình: 3 đêm 2 ngày ( Xuất phát Hà Nội tối thứ 6, tối chủ nhật lên tàu về Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi tiết dự kiến:&lt;br /&gt;Ngày 1: Tối thứ 6 : Lên tàu lúc 21g00 tại ga Hà Nội.&lt;br /&gt;Ngày 2: 5 g sáng thứ 7 lên đến ga Lào Cai, bắt xe bus lên Sapa, check in khách sạn. Tham quan khám phá Hàm Rồng, bản Cát Cát, tối đi thăm quan chợ tình. Tụ tập lang thang đêm ăn đồ nướng, khám phá đêm tối lãng mạn của Sapa.&lt;br /&gt;Ngày 3: Ngày chủ nhật tiếp tục tham quan chợ Sapa, thác bạc, Cầu Mây, bãi đã cổ, Sín Chải, mua quà lưu niệm. Chiều tối di chuyển về ga Lào Cai. 21g lên tàu về Hà Nội.&lt;br /&gt;Ngày 4: Sáng 5g thứ 2 về đến Hà Nội, về nhà thay đồ rồi đi làm bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dự kiến chi phí: (Cập nhật 1/6/2011)&lt;br /&gt;Tiền tàu (khoang 4 giường mềm) bình quân 900.000 VND/ người khứ hồi.&lt;br /&gt;Tiền khách sạn : 250.000 VND/người/ngày (2- 3 người/ phòng)&lt;br /&gt;Tiền ăn uống trung bình: 100.000 --&amp;gt; 150.000 VND/ người/ ngày&lt;br /&gt;Chi phí tham quan, thuê xe đi lại, xăng xe : 200.000 VND/ người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng chi phí: 2.000.000 VND/ người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Kinh nghiệm du lịch Sapa - Đi lại, ăn ở, tất tần tật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sa Pa là một thị trấn và là khu nghỉ mát thuộc tỉnh Lào Cai, Việt Nam. Từ Hà Nội, có thể đi bằng tàu hỏa hay ô tô đến thị xã Lào Cai (376 km). Tuy nhiên việc đi lại bằng ô tô có thể gặp trở ngại về mùa mưa. Từ Lào Cai đến Sa Pa bằng ô tô hoặc xe máy trên quãng đường khoảng 38 km. Sa Pa đồng thời cũng là tên gọi của một huyện của tỉnh Lào Cai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;@ Các địa danh du lịch ở Sapa:&lt;br /&gt;- Hàm Rồng, thác Bạc, Cầu Mây, bản Cát Cát, bản Tả Van, Tả Phìn, Bãi đá cổ&lt;br /&gt;- Phanxipang - Nóc nhà của Đông Dương.&lt;br /&gt;- Chợ Bắc Hà, sang Trung Quốc qua cửa khẩu Hà Khẩu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;@ Đi lại:&lt;br /&gt;Từ Hà nội đi Sapa bạn có đi bằng tàu hoả vé ghế mềm giá 150k/lượt cho tàu SP (tàu du lịch). Nếu bạn mua vé giường nằm điều hào giá 240k/lượt, còn bạn đi tàu LC (tàu chợ) vé sẽ rẻ hơn nhưng tàu đi muộn và chậm hơn . Lên tàu 9h30 tối đến Lào Cai 6h sáng. Đến Lào Cai bạn đi xe khách (rất nhiều tại sân ga) lên Sapa giá vé 25k. Đến Sapa bạn nên ở KS Mùa xuân giá phòng 100k cho phòng 2 giường (KS này nhìn ra thung lũng và có thể nhìn ngọn núi Fanxipăng rất đẹp). Bạn có thể thuê xe máy giá 100k/ngày (đổ đầy xăng) hoặc 75k/ngày (tự đổ xăng) đi chu du những địa điểm bạn thích. Trước hết bạn nên hỏi mua bản đồ du lịch Sapa (tại các văn phòng DL hoặc tại quầy bán vé lên núi Hàm Rồng) đề bạn có thể xác định đường và lịch trình cụ thể.&lt;br /&gt;Đến Sapa vào cuối tháng 8, trong tháng 9 các ruộng bậc thang rất đẹp hoặc bạn đi vào sau Tết âm lịch để ngắm hoa đào Sapa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ăn uống :&lt;br /&gt;Riêng mấy cái củ khoai tím nướng, trứng gà, trứng vịt lộn nướng, cơm lam, chả lợn cắp nách đã đủ béo phì. 2000d/củ khoai, 3000 /xiên thịt lợn cắp nách, cơm lam thì 2 000 thì phải ( ăn miễn phí nên không biết ạ), quả trứng cứ 2000 mà nướng ( mag nhớ chọn cái quả nào bịn rịn mồ hôi như nắng chang chang mùa hè mà xơi, nếu ko thì cứ trứng luộc mà nướng…mất thơm ngon tinh khiết). À quên! hạt dẻ…nó to như ngón chân cái…. mấy nghìn một xiên cũng không biết chắc là 1 ngàn( miễn phí mà, có phải giả xiền đâu) Còn chú heo con nào thích ăn rau su su, cải mèo…thì cứ a lê hấp vào chợ ẩm thực ngay trước nhà thờ mà gặm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;@Một số lịch trình cơ bản:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LT1: 4 đêm – 3 ngày từ tối thứ 5 sáng thứ 2 (Giá cũ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Preparation: Đặt vé tàu (2 chiều nếu được, ~220k/ng) và phòng khách sạn (2 đêm – 24, 25, 1 phòng ~80-100k chia 2-3 người)&lt;br /&gt;Mua: mì, bánh kẹo, sữa, giấy ăn… nói chung là hậu cần (total ~40k/ng)&lt;br /&gt;Thứ 5 – HN-LÀO CAI – tối lên tàu (LC1: 10h10)&lt;br /&gt;Thứ 6 – LÀO CAI-SAPA&lt;br /&gt;- Sáng sớm đến (7h10), mua vé xe bus du lịch (~25k/ng) lên Sapa (nếu đi bus thường thì 10k nhưng fải chờ, ko đợi sẵn ở ga)&lt;br /&gt;- Nhận phòng KS, mua bản đồ. Nếu chưa mua được vé tàu về về thì đặt của KS (phí 20k/vé) + hỏi các tour ngủ đêm tại bản  đặt tour cho cả ngày thứ 7 + sáng CN – hỏi: có giảm tiền KS hôm ngủ bản ko?) – maybe đi Tả Van, Tả Phìn + hỏi thuê xe máy tự lái.&lt;br /&gt;- Ăn sáng. (Chapa Restaurant, vì mọi người giới thiệu dữ quá, he he)&lt;br /&gt;- Đi bộ thăm Hàm Rồng , trên đó có radio tower and look-out (lệ phí 15k). Ăn trưa. Nghỉ tại khách sạn.&lt;br /&gt;- Chiều: loanh quanh khu phố, nhà thờ…, chiều tối ra chợ shopping (đào, souvenir…) – toàn đi bộ.&lt;br /&gt;- Ăn tối. Về nghỉ sớm mai đi tour (máu thì ra thăm nghĩa địa xem đom đóm)&lt;br /&gt;Thứ 7, 25 – Trekking Tour – nơi đặt tour được đề nghị: Auberge Hotel (871 243), Mountain View Hotel (871 334)…&lt;br /&gt;CN – SAPA surroundings + SAPA-LÀO CAI&lt;br /&gt;- Tầm trưa về SAPA. Ăn trưa.&lt;br /&gt;- Thuê xe máy (~100k/xe cả xăng) or đi tour xe ôm (Thác Bạc, chân núi Fanxipan, Cầu Mây, and/or Cổng Trời, Bãi Đá Cổ… tự chọn sau ~ 50k lệ phí tất cả)&lt;br /&gt;- Bắt xe lên Lào Cai. Chơi. Ăn tối, chờ lên tàu.&lt;br /&gt;- 7h (LC2) or 8h35 (SP2) tối lên tàu về HN.&lt;br /&gt;Thứ 2 – Sáng sớm về đến HN, the end (4h or 4h20)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu tính trung bình mỗi bữa ăn ~30k, ngày 3 bữa  Ăn uống cả tour ~180k&lt;br /&gt;KS ~80k/ng, Xe cộ các loại ~200k, Tàu ~220k, Đồ mua ở HN ~40k, Lệ phí tham quan, mua sắm và các khoản phụ khác ~200k&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TOTAL: &amp;lt; 900.000 VND (tính dư dả lắm rồi, ko lo thiếu.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là em rút ngắn để tiết kiệm thời gian và tiền của (theo ý của bạn em). Đã tham khảo topic về Sapa trên các diễn đàn, kể cả ttvnol, box Du nịch.&lt;br /&gt;Nếu máu để em dựng lại cái plan mà đi cả chợ Bắc Hà, thêm 1 ngày nữa.&lt;br /&gt;Sáng sớm tinh mơ thứ 2 về nên các bác ko phải nghỉ làm.&lt;br /&gt;À còn nữa, đấy là em tính đợt vắng khách, ko biết các dịp lễ tết giá cả nó thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Comment tiếp nhân chuyến trekking Minh Lương - Sapa vừa rồi:&lt;br /&gt;- Bản Hồ, bản Sín Chải là những bản dân tộc đáng để đi, Cát Cát gần hơn nhưng không bằng&lt;br /&gt;- Thác Bạc rất mùa xuân rất ít nước, nói chung là không đẹp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kí hiệu Tàu Sapa: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu Hà Nội - Lào Cai:&lt;br /&gt;SP1: Tàu nhanh nhất (5h30 đến nơi)&lt;br /&gt;SP3, 5, 7: Tàu nhanh &lt;br /&gt;LC1: Tàu chậm&lt;br /&gt;LC3: Tàu chậm nhất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SP2 Tàu Lào Cai Hà Nội: Tàu nhanh nhất &lt;br /&gt;SP4, 6, 8: Tàu nhanh &lt;br /&gt;LC2: Tàu chậm&lt;br /&gt;LC4: Tàu chậm nhất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu tăng cường (chạy vào dịp cao điểm)&lt;br /&gt;LC5 LC6 LC7 LC8 LC9 LC10 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;To Phan si pang:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đỉnh Phan-xi-păng nằm trên dãy núi Hoàng Liên Sơn (thuộc tỉnh Lào Cai), cao 3.143m so với mực nước biển còn được gọi là nóc nhà Đông Dương. Chinh phục đỉnh Phan (dân du lịch thường gọi thế) là mơ ước của rất nhiều người. Hay theo như một câu nói đã được dân du lịch bụi truyền tụng: “ Phi Phan bất phượt kí” – nghĩa là chưa leo đến đình Phan-xi-păng thì không phải là dân “Phượt”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đây, leo Phan-xi-păng mất khoảng 5-6 ngày, giờ thì không cần phải tốn nhiều thời gian đến thế. Hiện nay, việc leo lên đỉnh Phan-xi-păng không còn quá khó khăn. Nhà nhà đi Phan, người người leo Phan. Đường nhiều người đi đã mòn cả lối. Thế nhưng Phan-xi-păng không là một điều gì đó dễ dàng, nó vẫn là một thử thách rất đáng để chúng ta vượt qua. Nhiều người leo Phan-xi-păng đã phải bỏ giữa chừng vì không được chuẩn bị tốt về sức lực, hành trang và tinh thần. Chắc chắn chỉ cần quyết tâm, ai cũng có thể lên đến đỉnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Chuẩn bị leo núi: &lt;br /&gt;* Luyện thể lực &lt;br /&gt;Theo kinh nghiệm của những người đã leo Phan-xi-păng, bạn nên tập luyên để có một thể lực tốt Bạn nên tập thể lực 1 đến 2 tháng trước khi thực hiện chuyến leo núi Phan. Đầu tiên là khởi động kỹ các khớp, để tránh gây ra chấn thương lãng xẹt như: khớp háng, đầu gối, mắt cá chân... Bước tiếp theo kết hợp đi bộ, leo cầu thang hoặc chạy trong thời gian ít nhất 1 giờ; tập khoác ba lô (nặng 5kg) trên đường dốc... Các bài tập này nhằm đánh giá khả năng đi bộ của bạn.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Hiện nay, lên đỉnh Phan-xi-păng không còn quá khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Trang phục &lt;br /&gt;Trên đường đi Phan-xi-păng, bạn sẽ gặp những thời tiết đa dạng, thay đổi nhanh tới mức chóng mặt. Không chuẩn bị kỹ càng về trang phục có thể ảnh hưởng lớn đến sức khỏe của bạn và kéo theo là cuộc hành trình có thể dang dở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây là những trang phục bạn cần có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Balô: Loại có quai đeo mềm, có dây thắt quanh bụng, để đi cho đỡ nặng, có túi cạnh để nước. Không nhất thiết loại chống nước, vì tốt nhất là có một túi nylon to bên trong, mọi đồ đều cho trong túi nylon đó, balô có ướt, bẩn cũng không sao. Khi đi quai balô nên kéo cao, để lực dồn lên vai, không kéo người về sau rất khó chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giầy: Từ trước tới giờ mọi người thường lựa chọn giầy bộ đội cho chuyến leo Phan của mình. Nó vừa rẻ (70k/đôi cao cổ có kèm tất chống vắt), lại cũng tương đối gọn gàng, bám đường cũng tốt. Tuy vậy giầy không được êm và phần trong giầy không được nhẵn nên trong quá trình cọ sát có thể gây phồng rộp, ngoài ra giầy cũng ko chống nước nên khi ướt sẽ làm lạnh bàn chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có điều kiện thì bạn nên sắm cho mình một đôi giầy chuyên dành cho việc trekking để bảo vệ đôi chân của mình (những hãng chuyên về đồ thể thao như Nortface, Nike, Starfoce... rất sẵn các loại giày này).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tất: Đi 2 đôi tất sẽ làm giảm sự cọ xát với giầy, tránh chân bị rộp. Nếu bạn e ngại bọn vắt thì nên có thêm một đôi tất dài, ít nhất là tới đầu gối. Tất chống vắt ngoài Lê Duẩn bán cũng chỉ đơn thuần vậy thôi. Có cả loại tất nilon để đi ra ngoài chống ướt, loại này rất nhanh rách, mỗi ngày sẽ cần thay ít nhất 1 lần. Có thể tìm loại này ở Yết Kiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bọc khớp mắt cá và đầu gối: Giúp bảo vệ tránh trật khớp cho các bộ phận này, đồng thời giảm trấn thương khi va chạm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Quần: không nên mặc quần jeans. Tốt nhất là quần kaki rộng rãi một chút, phần gấu có thể có dây để thắt lại cho gọn gàng. Mang 2 cái là đủ, một cái mặc ban ngày và một cái giữ khô ráo để mặc khi đi ngủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Áo: Nên mặc nhiều áo mỏng hơn là ít áo dày để khi nóng mình cởi ra từng thứ một, tránh gây cảm lạnh. Tốt nhất là áo thun dài tay, thấm mồ hôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Găng tay: Để mình có thể tự tin bám đá, bám trúc khi đi chuyển. Dùng loại có hạt nhựa ở lòng bàn tay. Cần 1 đôi/ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mũ: Mũ mềm, nếu trời lạnh thì nên có một mũ kiểu biên phòng, trùm tai và gáy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, một số đồ sơ cứu y tế và bánh kẹo, đồ uống... sẽ không bao giờ thừa. Mỗi người cần đeo một cái còi ở trên cổ (24/24) đề phòng lúc cần báo động (như bị tai nạn, cần trợ giúp..)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Đồ dùng&lt;br /&gt;Nhưng để chinh phục được, bạn phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lều ngủ: Chuẩn bị lều ngủ vì trên đường đi có 2 chặng nghỉ đêm một điểm ở độ cao 2.200m nhiệt độ ở điểm này thường vào mùa đông khoảng 8-10oC vào mùa hè khoảng 12-15oC, điểm còn lại ở độ cao 2.800m mùa đông khoảng 1-5oC mùa hè khoảng 10-15oC. Tuỳ theo sức khoẻ của bạn áp dụng cho hành trình (2 ngày 1 đêm) hoặc (3 ngày 2 đêm). Nếu Bạn đi (2 ngày 1 đêm) thì thông thường nên ngủ ở độ cao 2.800m. Nếu đi (3 ngày 2 đêm) thì đêm 1 ngủ 2.200, đêm 2 lại ngủ ở 2.200 và trở về bằng đường Sinchải thì đẹp hơn. Mỗi điểm ngủ này thường chỉ ngủ được 15-20 người. Nên vào những ngày nghỉ khách đi nhiều có thể sẽ hết chỗ ngủ. Vì vậy Bạn nên mang theo lều ngủ, túi ngủ cho chắc chắn về chỗ ngủ của bạn. Lều ngủ có nhiều loại - loại dành cho 2 người, 3 người, 10 người… tuỳ theo số lượng người trong đoàn của Bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đồ ăn: Cần nhất là đồ tạo năng lượng nhanh: chocolate, pho mát sợi, bò cười, C sủi, ruốc 2 lạng/người/ngày…. Nên mang theo một số loại quả có hàm lượng dinh dưỡng cao như quýt, cam, xoài… để ăn dọc đường lấy lại sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nhớ mang theo giấy ăn, tăm, giấy vệ sinh, dao gọt hoa quả... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nước uống: Mỗi người khoảng 3 - 4 chai nước lọc nhỏ, cà phê tan, trà gừng.&lt;br /&gt;Nước nên uống nhấm nháp làm nhiều lần không nên uống đầy bụng sẽ rất khó di chuyển và dễ bị tức bụng. Khi mệt nên hít thở bằng mũi cho đỡ hại phổi và thở ra bằng miệng sẽ giữ được sức bền tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, các vật dụng cá nhân như khăn mặt, bàn chải, kem đánh răng, giấy vệ sinh, băng salonpas hoặc deep heat; đèn pin và mang nhiều túi nylon to nhỏ để bỏ đồ vào tránh mưa ướt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Trong quá trình leo&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Và hơn hết bạn nên là vị khách du lịch có văn hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nên chọn một người dẫn đường thông thạo địa hình, nhiệt tình người này có thể là người Mông hoặc những hướng dẫn bản địa tại Sapa thì càng tốt nhưng chi phi cao hơn chút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi leo núi, bạn phải giữ cho hơi thở điều hoà, nếu thở nhanh hay hổn hển có nghĩa là các bạn đã đi quá sức, hãy tạm nghỉ chừng 5 – 10 phút (không nên nghỉ lâu, vì bắp thịt sẽ bị lạnh và giãn cơ, gây đau nhức do bị phản ứng). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong trường hợp gặp dốc đứng, các bạn men theo triền để tiến lên theo hình chữ Z, sử dụng thêm cả hai tay để hỗ trợ bằng cách bám vào đá, thân, rễ cây... Nhưng nhớ ướm thử độ chắc chắn của những vật mà bạn dùng làm điểm tựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi xuống núi, các bạn cần cẩn thận, không nên đi quá nhanh (cho dù trọng lượng của cơ thể và hành lý như đẩy các bạn chạy về phía trước), vì rất dễ bị vấp ngã, lăn xuống dưới. Khi xuống dốc, hãy khom người và chùn đầu gối lại, giữ cho ba lô ổn định và cân đối trên lưng. Nếu đi thẳng người, trọng tâm balô sẽ nằm phía sau, khiến bạn dễ bị trượt ngã. Nếu dốc khá đứng, bạn xoay người lại đối diện với vách núi, sử dụng luôn cả hai tay để bám mà leo xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra Yêu Du Lịch khuyên bạn nên là vị khách du lịch có văn hóa. Hãy bảo vệ rừng, giữ vệ sinh môi trường và thực một số nội quy của Vườn quốc gia Hoàng Liên như: không vứt rác trên dọc đường đi, khi có rác bạn nên cho vào túi hoặc ba lô đến mỗi điểm dừng chân ạn cho vào thùng đựng rác; không khắc lên đã, khắc lên cây trên dọc đường đi; không tự ý chặt cây, đốt lửa trong rừng đặc biệt vào mùa khô.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-8181805908614385902?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/8181805908614385902/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/to-to.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8181805908614385902'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/8181805908614385902'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/to-to.html' title='To To'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5504229866066842649</id><published>2010-06-22T04:21:00.010+09:30</published><updated>2010-06-22T05:28:50.957+09:30</updated><title type='text'>Manchester United 2010/11 New "AON" Kit - Home, Away and Green &amp; Gold version</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TB-5a7QX52I/AAAAAAAAACw/1SisFo3aR6o/s400/manutd_20090719_1845704410.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485306743394658146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 282px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TB-5bMkB5jI/AAAAAAAAAC4/37TgDT0EmMY/s400/roonf.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485306748040504882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TB-5bc4eh-I/AAAAAAAAADA/eRrg5euxI1k/s400/2mgjdb4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485306752421234658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 304px; height: 248px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TB-5bwXXo6I/AAAAAAAAADI/6Bkn_ujldiU/s400/article-1272466167796-0957BDC7000005DC-9804_304x248.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485306757651080098" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TB_Do5CZ_pI/AAAAAAAAADQ/U_Kev4TXveA/s400/kit8.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485317978433650322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Manchester United 2010/11 New "AON" Kit - Home and Away&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Red shirt - White shorts - Black socks)&lt;br /&gt;(Away kit is White with black and red on shoulder and Black Shorts)&lt;br /&gt;(Green &amp;amp; Gold version is unconfirmed to be third kit)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Plain, classical and inspirited of 1980-1981 season.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I can't tell anything else before the launch day to be confirmed (after World Cup and before United head to North America).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;More detail and larger pictures to be uploaded on &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hunganh3/"&gt;my Flickr&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5504229866066842649?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5504229866066842649/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/manchester-united-201011-new-home-aon.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5504229866066842649'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5504229866066842649'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/manchester-united-201011-new-home-aon.html' title='Manchester United 2010/11 New &quot;AON&quot; Kit - Home, Away and Green &amp; Gold version'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_IsMfIy8xIcI/TB-5a7QX52I/AAAAAAAAACw/1SisFo3aR6o/s72-c/manutd_20090719_1845704410.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-7653895109039252449</id><published>2010-06-18T03:29:00.000+09:30</published><updated>2010-06-18T03:31:13.035+09:30</updated><title type='text'>Yêu trong quan niệm của người Nhật</title><content type='html'>Tôi hỏi Kazoo, anh bạn thân người Nhật, "Anh yêu em" tiếng Nhật nói như thế nào. Anh dạy tôi nói "Aishiteru", và anh cũng nói rằng anh chưa từng nói như vậy với ai cả, cho dù anh đã có hai cô bạn gái, mỗi cô hơn hai năm. Không phải vì do yêu cô đầu tiên lúc anh mới 16 tuổi, hay vì người yêu bây giờ là một cô người Nam Hàn. Anh nói anh không phải là người duy nhất như vậy. Người Nhật không nói yêu dễ dàng như phương Tây, văn hóa khác nhau, có nhiều người Nhật chưa bao giờ nói từ yêu trong suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gặp cô bạn người Hy Lạp trong bữa tiệc, hôm đầu tiên cô nói yêu tôi và bắt bằng được tôi nói "Anh yêu em" với cô bằng cả tiếng Anh và tiếng Hy Lạp. Cho dù vậy, tôi vẫn cho cô là một cô gái "ngoan", 19 tuổi, tóc nâu ánh đỏ, người nhỏ nhắn như châu Á và chưa yêu bao giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng gặp một cô gái người Úc lúc đang theo dõi trận Uruguay và Pháp với Tom, anh bạn người Kenya. Khoảng 3 giờ sáng, cô tiến lại gần bắt chuyện, hơi ngà say và mệt, cô nói không phải cô muốn have sex với tôi đâu, nhưng cô thấy tôi rất dễ thương với cái mũ màu đỏ (cái mũ tôi đang để trên avatar). Chỉ thế thôi, không hôn má, và tôi thậm chí còn quên chưa hỏi tên cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Nhật nói chung không bày tỏ cảm xúc công khai, họ tin rằng tình yêu được bày tỏ qua cách ứng xử. Khi họ muốn bày tỏ cảm xúc bằng lời, họ sẽ dùng cụm từ "suki desu" (tôi thích), hoàn toàn dưới nghĩa đen. "Suki dayo" (Tôi thích em, nam nói) hoặc "Suki yo (em thích anh, lời nữ nói)" đã là ngôn ngữ giàu tính biểu cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vậy ai cũng thích lấy vợ Nhật, tôi từng nói với John, anh bạn thân nhất với tôi ở Úc, như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;John từng có một cô bạn gái người Nhật, người mà anh nói rằng anh có thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời của anh với cô, một du học sinh Nhật bản sang Úc. John là người Úc gốc Philippine, đã có đến ba cô bạn gái khác nhau đến từ Philippine, Nhật và Hàn Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh nói anh biết cô gái Nhật đó không phải người "ngoan", cô cũng kể với anh cô đã từng có nhiều bạn trai rồi. Nhưng anh biết cô sẽ không yêu ai khác và hạnh phúc ở bên anh khi hai người yêu nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;John ở rất bẩn, luộm thuộm và bừa bộn, đôi lúc đến nhà chơi tôi còn thấy xương gà KFC vứt đầy bàn, trên cả chăn, bên cạnh là rượu và rèm ám mùi thuốc lá. Vậy mà mỗi lần đến cô dọn sạch nhà cửa và rửa hết tất cả bát đĩa không nói một lời nào, không một câu cằn nhằn. Anh yêu cô bởi những cái nhìn qua cửa sổ mỗi lần cô đến gõ cửa, cô không gọi trước, chỉ nhìn và mỉm cười, trong mắt và trên môi. Bởi những lần thức dậy anh thấy cô để đầu anh trong tay, vuốt tóc anh và hôn anh lên trán. Bởi những khi anh về mở cửa phòng, đã thấy cô lặng lẽ chờ anh, không làm gì cả, chỉ chờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và anh đã khóc một trận lớn, lâu nhất, trong đời mà chính anh cũng không thể tưởng tượng ra nổi ở sân bay trước hàng nghìn người lúc anh tiễn cô về nước. Hai tháng sau anh phải tự nói lời chia tay, vì anh quá yêu cô và muốn cô được hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi ta phải nói chia tay với người ta yêu dù không muốn. Dù điều đó không có nghĩa là ta bớt yêu hay bớt quan tâm. Đôi khi chia tay là cách đau đớn nhất để nói rằng tôi yêu em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cô vợ Nhật quan niệm rằng, họ sẽ chỉ hạnh phúc nếu chồng của cô hạnh phúc, và cô sẽ làm mọi việc, kể cả bị thương để khiến người cô yêu vui. Bởi khi người cô yêu hạnh phúc, cô sẽ hạnh phúc gấp nhiều lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;James, tháng 6 năm 2010,&lt;br /&gt;Adelaide, Nam Úc.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-7653895109039252449?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/7653895109039252449/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/yeu-trong-quan-niem-cua-nguoi-nhat.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7653895109039252449'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/7653895109039252449'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/yeu-trong-quan-niem-cua-nguoi-nhat.html' title='Yêu trong quan niệm của người Nhật'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3010596019114808272</id><published>2010-06-09T11:44:00.040+09:30</published><updated>2011-07-04T19:53:41.365+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fun'/><title type='text'>My favorite quotes</title><content type='html'>“We send missionaries to China so the Chinese can get to heaven, but we won't let them into our country.”&lt;br /&gt;Pearl S. Buck (American author, 1938 Nobel Prize for Literature, 1892-1973)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I'm against [marriage for same-sex couples] for a very simple reason: In the '60s, they all said we had the right to the difference. And now, suddenly, they want a bourgeois life."&lt;br /&gt;Karl Lagerfeld&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"A man who has never gone to school may steal from a freight car; but if he has a university education, he may steal the whole railroad"&lt;br /&gt;Theodore Roosevelt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Every disadvantage has got it's advantage.&lt;br /&gt;Johan Cruijff&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Football is a game played with arms, legs and shoulders but mostly from the neck up.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"When you think about Sir Alex Ferguson two things come to mind - he’s unique and successful."&lt;br /&gt;Jose Mourinho, after Sir Ferguson secured the 47th trophy of his illustrious managerial career as United won the English League title for a record 19th time.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“And in the end, it's not the years in your life that count. It's the life in your years.”&lt;br /&gt;Abraham Lincoln quotes (American 16th US President (1861-65), who brought about the emancipation of the slaves. 1809-1865)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“It takes a long time to grow young.”&lt;br /&gt;Pablo Picasso quotes (Spanish Artist and Painter. 1881-1973)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Men are like wine: some turn to vinegar, but the best improve with age.&lt;br /&gt;Pope John XXII&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Age is something that doesn’t matter, unless you are a cheese.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Live as long as you may. The first twenty years are the longest half of your life.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Birthdays are good for you. Statistics show that the people who have the most live the longest.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We turn not older with years, but newer every day.&lt;br /&gt;Emily Dickinson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I was younger, I could remember anything, whether it happened or not.&lt;br /&gt;Mark Twain&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“The secret to staying young is to live honestly, eat slowly, and lie about your age.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“A diplomat is a man who always remembers a woman's birthday but never remembers her age.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Few women admit their age. Few men act theirs.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Marriage is the alliance of two people, one of whom never remembers birthdays and the other never forgets them.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Life is too short to be small.”&lt;br /&gt;Benjamin Disraeli quotes (British Prime Minister and Novelist. 1804-1881)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“The best way to remember your wife's birthday is to forget it once.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are 3 kinds of people in the world…those who can count and those who can’t.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I didn’t forget your birthday, i just forgot today’s date!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You’re not 40, you’re eighteen with 22 years of experience!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Your birthday reminds me of the old Chinese scholar…….. Yung No Mo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You know the world's messed up when the world's best rapper is white, the best golfer is black, the tallest man in the NBA is Asian, and the girl with the highest voice is Justin Bieber.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không có phải thay mặt ai cả, mặt ai người ấy dùng"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;‎"I don't believe in hell. I believe in unemployment."&lt;br /&gt;Tootsie&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you say Jesus backwards it sounds like sausage.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An optimist stays up until midnight to see the New Year in. A pessimist stays up to make sure the old year leaves.&lt;br /&gt;Bill Vaughan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There's always be an IF in Life, and Lie in Believe, an Us in Trust and Over in Lover.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anyone who believes that men are the equal of women has never seen a man trying to wrap a Christmas present. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Christmas is a time when you get homesick - even when you're home.    &lt;br /&gt;Carol Nelson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;From a commercial point of view, if Christmas did not exist it would be necessary to invent it.&lt;br /&gt;Katharine Whitehorn, Roundabout&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Never worry about the size of your Christmas tree. In the eyes of children, they are all 30 feet tall."&lt;br /&gt;Larry Wilde&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don’t be surprised if a BIG fat red man comes down your chimney and puts you in a black sack... I told Santa I want you for Christmas.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Can I get a Picture of You so that I can show Santa what I want for Christmas?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You know you've grown up when none of the things you want for Christmas can be bought at a store.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Santa Claus has the right idea. Visit people once a year.'&lt;br /&gt;Victor Borge&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Why is Christmas just like a day at the office? You do all the work and the fat guy with the suit gets all the credit.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Santa Claus wears a Red Suit, he must be a communist. And a beard and long hair, must be a pacifist. What's in that pipe that he's smoking?'&lt;br /&gt;Arlo Guthrie&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Be Yourself. Everyone else is already taken.”&lt;br /&gt;Oscar Wilde&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dreams feel real while we're in them. It's only when we wake up that we realize something was actually strange.&lt;br /&gt;Inception&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;All men must choose between two paths. Good is the path of honour, friends and family. Evil... well, it's just cooler.&lt;br /&gt;Megamind&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;No, You can't!&lt;br /&gt;Megamind&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bolo?&lt;br /&gt;Megamind&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"You can't see the woods for the trees."&lt;br /&gt;John Heywood's 'A dialogue Conteynyng the Nomber in Effect of all the Prouerbes in the Englishe Tongue.' He wrote 'Plentie is no deinte, ye see not your owne ease. I see, ye can not see the wood for trees.', 1546.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Some people cannot see a priest on a mountain of sugar."&lt;br /&gt;Rafael Benitez on Roy Hodgson comment 'White liquid in a bottle has to be milk.'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I'd give all the Champagne I've ever drunk to be playing alongside him in a big European match at Old Trafford.&lt;br /&gt;George Best on Eric Cantona&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mandy Henry: You were the only player to avoid the hairdryer treatment. Why was that?&lt;br /&gt;Eric Cantona: Because I was good.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When an Italian tells me its pasta on the plate I check under the sauce to make sure. They are the inventors of the smokescreen.&lt;br /&gt;Sir Alex Ferguson before Champions League game against Inter Milan in 1999&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He'll do ridiculous things in training like say, "You see that tree over there?" - it'll be 40 yards away - "I'm going to hit it". And he'll do it. Everyone at the club considers him the best.&lt;br /&gt;Rio Ferdinand on Scholes&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Then there was Roy Keane. You never felt you were beaten when Keaney was in your team. He never threw in the towel. I don't think any of the rest of us were less determined to win than Keaney, but what makes him different is the way he gets it across, his anger if you like. More than any other player I've seen, he affects players around him.'&lt;br /&gt;Ryan Giggs on Keane&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Suddenly, I found that there was a group of mates beside me in the team. I had become friendly with David Beckham. He lived near me. I remember him coming into the changing rooms when he was about 15. Fergie would often bring a youngster in to shake hands with all the first-team players. With Becks, Steve Bruce said: "He must be some player, because he's in here every week." He was always flash, always the Londoner, but he got on with all the lads.'&lt;br /&gt;Ryan Giggs on Beckham&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'If I've seen anyone more confident on a football field, it's Wayne. He's just so strong, he's got pace and, like Eric, he does things which he makes look easy but which are really hard. 'The first thing I noticed about him was his control and his movement, his ability to turn as he's controlling the ball. And he's got great power and a great shot. When he signed from Everton the whole dressing room was excited. We're players, but we're fans as well — and like fans, we want United to get the best players.'&lt;br /&gt;Ryan Giggs on Rooney&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'I remember running home from my mate's house, turning the corner and seeing that big Mercedes,' says Giggs. 'I'd forgotten he was coming that day. It was the one and only time he's ever let me off with being late...'&lt;br /&gt;Ryan Giggs on meeting Fergie for the first time&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Little things he does have an effect, like remembering your mum's name. You think: "How can Alex Ferguson know my mum's name?" That makes your mum happy. And if your mum's happy, you're happy. So you sign.&lt;br /&gt;Ryan Giggs on Sir Alex Ferguson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Giggs continued: 'Manchester United have given me everything I've possibly wanted, you know. Some people, like Alan Shearer, have great careers but don't win trophies. I've been lucky to win so much — and get the friendships I've enjoyed. It's been the whole package. I wouldn't swap my career with anyone's.')&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Sometimes you look in a field and you see a cow and you think it's a better cow than the one you've got in your own field. It's a fact. Right? And it never really works out that way."&lt;br /&gt;Sir Alex Ferguson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"There are patriots who opposed the war in Iraq and there are patriots who supported the war in Iraq. We are one people, all of us pledging allegiance to the stars and stripes, all of us defending the United States of America."&lt;br /&gt;Barack Obama&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"There is not a liberal America and a conservative America - there is the United States of America. There is not a black America and a white America and latino America and asian America - there's the United States of America"&lt;br /&gt;Barack Obama&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"You can put lipstick on a pig, it's still a pig."&lt;br /&gt;Barack Obama jabbed at John McCain and Sarah Palin's idea of "change".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(The complete statement from Obama was: "John McCain says he's about  change, too, and so I guess his whole angle is 'Watch out, George Bush,  except for economic policy, health care policy, tax policy, education  policy, foreign policy and Karl Rove-style politics – we're really going  to shake things up in Washington!' That's not change ... you know, you  can put lipstick on a pig, it's still a pig." He continued, "You can wrap an old fish in a piece of paper called  change. It's still gonna stink. We've had enough of the same old thing." September, 2008)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Form is temporary, Class is permanent"&lt;br /&gt;Sir Alex Ferguson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;From this point on I'm going to treat people exactly how they treat me. Some should be glad. Others should be scared.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I sometimes watch birds and wonder "If I could fly who would I shit on?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;People say everything happens for a reason, so when i reach over and smack you in the face remember...there was a reason!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Why is orange juice made with artificial oranges but dishwasher fluid is made with real oranges?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Never trust an electrician with no eyebrows."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I didn't trip, I just attacked the floor with my mad ninja skills!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Have you ever wondered which hurts the most: saying something and wishing you had not, or saying nothing, and wishing you had?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Great minds discuss ideas; average minds discuss events; small minds discuss people.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dear Summer, I'm afraid it's just not working out between us. I'm going to have to ask you to leave. Love (not really), Me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you ever been in the office of Ken Custer, publisher of Denver's Advertising and Marketing Review magazine, you've seen the old sign on his wall espousing the mother of all mantra's for marketers: “Do you know what happens when you don't advertise? Nothing.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dear Math, please grow up and solve your own problems.....I'm tired of always helping you.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What would you get if Newcastle were relegated?&lt;br /&gt;A: 45,000 more Chelsea fans&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 surgeons are taking a tea break:&lt;br /&gt;1st surgeon says "Accountants are the best to operate on because when you open them up, everything inside is numbered."&lt;br /&gt;2nd surgeon says "Nope, librarians are the best. Everything inside them is in alphabetical order."&lt;br /&gt;3rd surgeon says "Well you should try electricians. Everything inside them is colour coded."&lt;br /&gt;4th surgeon says "I prefer Tottenham fans. They're heartless, spineless, gutless and their heads and a**es are interchangeable."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do you call a Wimbledon fan with an IQ of 10?&lt;br /&gt;A: Supremely gifted!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: How do you make a Gunners fan run?&lt;br /&gt;A: Build a job centre.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A little boy took his parents to court because he did not want to live with them anymore. The honored judge said to him "So why don't you want to live with your dad?"&lt;br /&gt;"Because he beats me" said the little boy.&lt;br /&gt;"Why don't you want to live with your mum then?" asked the judge.&lt;br /&gt;Because she beats me aswell.&lt;br /&gt;"Oh" said the judge "Well who would you like to live with then?"&lt;br /&gt;The little boy replied" I would like to live with Southampton FC, because they don't beat anyone!!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What is the difference between Coventry and the bermuda triangle?&lt;br /&gt;A: The bermuda triangle has three points.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: Name three football clubs that contain swear words?&lt;br /&gt;A: A: Arsenal, Scunthorpe and F*****g Man Utd.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What is the difference between Bill Clinton and Man Utd striker Diego Forlan?&lt;br /&gt;A: Clinton can score.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do you get if you see a Leeds United fan buried up to his neck in sand?&lt;br /&gt;A: More sand.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do you call 100 Arsnal supporters at the bottom of a cliff?&lt;br /&gt;A: A good start!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do you call a dead Gunner Fan in a closet?&lt;br /&gt;A: Last years winner of the hide and seek contest.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Two men are fishing on a river bank in a remote area of the River Thames on a Saturday afternoon miles away from any radio or tv. Suddenly one man turns to the other and says "The Gunners have lost again."&lt;br /&gt;The other man was flabbergasted and said "how in the name of god do you know that?"&lt;br /&gt;The other man replied "It's quarter to five."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: You're trapped in a room with a Lion, Cobra snake and an Arsenal Fan. You have a gun with two bullets. What should you do?&lt;br /&gt;A: Shoot the Arsenal Fan. Twice.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What does Claudi Ranieri say when Chelsea score?&lt;br /&gt;A: Fantastic. Now let us try to get goal at other end of pitch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do Chelsea keepers and Michael Jackson both have in common?&lt;br /&gt;A: Both wear gloves for no apparent reason.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What's the difference between a Chelsea supporter and an Onion?&lt;br /&gt;A: No one cries when you chop up a Chelsea fan!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q. Why do Chelsea fans whistle whilst sitting on the toilet?&lt;br /&gt;A. So they know which end to wipe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: How do you define 144 Chelsea fans&lt;br /&gt;A: Gross Stupidity&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do you call a Chelsea fan on the moon?&lt;br /&gt;A: A Problem.&lt;br /&gt;Q: What do you call 100 Chelsea fans on the moon?&lt;br /&gt;A: An even bigger problem.&lt;br /&gt;Q: What do you call all the Chelsea fans on the moon?&lt;br /&gt;A: Problem solved&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do you get when you cross a Chelsea Fan with a pig?&lt;br /&gt;A: I don't know, there are some things a pig just won't do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q. Two Chelsea fans jump off a cliff. Which one hits the ground first?.&lt;br /&gt;A. Who gives a F**K!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Two blokes were walking through a cemetery when they happened upon a tombstone that read:&lt;br /&gt;"Here lies John Sweeney, a good man and a Chelsea fan."&lt;br /&gt;So, one of them asked the other: "When the hell did they start putting two people in one grave?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What's the difference between Mourinho and God?&lt;br /&gt;A: God doesn't think he's Mourinho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q. What do you call a Manchester United fan with half a brain?&lt;br /&gt;A: Gifted.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What is the difference between a battery and a Scowser fan?&lt;br /&gt;A: A battery has a positive side.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rafael Benitez: "Our new Winger cost five million. I call him our wonder player"&lt;br /&gt;Sir Alex Ferguson: "Why's that?"&lt;br /&gt;Rafael Benitez: "Everytime he plays I wonder why I bothered to buy him!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Newsflash: Thieves broke into the home of a Liverpool fan and stole two books. "The thing that upsets me", he said "is that I hadn't finished colouring them in yet!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Q: What do Pool Fans and sperm have in common?&lt;br /&gt;A: One in 2,000,000 has a chance of becoming a human being.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Beware of people who dislike cats."&lt;br /&gt;Irish Proverb&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"In a cat's eye, all things belong to cats."&lt;br /&gt;English Proverb&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cats are smarter than dogs.  You can't get eight cats to pull a sled through snow.&lt;br /&gt;Jeff Valdez&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Meow is like aloha - it can mean anything.&lt;br /&gt;Hank Ketchum&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Every dog has his day - but the nights are reserved for the cats.&lt;br /&gt;Author Unknown&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The best kind of alarm clock is the purring kind.&lt;br /&gt;Terri Guillemets&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cats are the ultimate narcissists.  You can tell this because of all the time they spend on personal grooming.  Dogs aren't like this.  A dog's idea of personal grooming is to roll on a dead fish.&lt;br /&gt;James Gorman&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The way to keep a cat is to try to chase it away.&lt;br /&gt;E.W. Howe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't think it is so much the actual bath that most cats dislike; I think it's the fact that they have to spend a good part of the day putting their hair back in place.&lt;br /&gt;Debbie Peterson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I named my kitten Rose - fur soft as a petal, claws sharper than thorns.&lt;br /&gt;Astrid Alauda&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I love cats because I love my home and after a while they become its visible soul.&lt;br /&gt;Jean Cocteau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When your kitty purrs to you, doesn't it break your heart that you can't purr back?&lt;br /&gt;Terri Guillemets&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;People that hate cats will come back as mice in their next life.&lt;br /&gt;Faith Resnick&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Authors like cats because they are such quiet, lovable, wise creatures, and cats like authors for the same reasons.&lt;br /&gt;Robertson Davies&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Some people say that cats are sneaky, evil, and cruel.  True, and they have many other fine qualities as well.&lt;br /&gt;Missy Dizick&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The ideal of calm exists in a sitting cat.&lt;br /&gt;Jules Reynard&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You will always be lucky if you know how to make friends with strange cats.&lt;br /&gt;Colonial American Proverb&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A dog, I have always said, is prose; a cat is a poem.&lt;br /&gt;Jean Burden&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cats do care.  For example they know instinctively what time we have to be at work in the morning and they wake us up twenty minutes before the alarm goes off.  Michael Nelson&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The reason cats climb is so that they can look down on almost every other animal - it's also the reason they hate birds.&lt;br /&gt;K.C. Buffington&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As every cat owner knows, nobody owns a cat.&lt;br /&gt;Ellen Perry Berkeley&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are two means of refuge from the misery of life - music and cats.&lt;br /&gt;Albert Schweitzer&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If cats could talk, they wouldn't.&lt;br /&gt;Nan Porter&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are few things in life more heartwarming than to be welcomed by a cat.&lt;br /&gt;Tay Hohoff&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In order to keep a true perspective of one's importance, everyone should have a dog that will worship him and a cat that will ignore him.&lt;br /&gt;Dereke Bruce&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You can close your eyes to things you don’t want to see, but you can’t close your heart to things you don’t want to feel.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I see you smile and know that it is not for me, that is when I will miss you the most.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nobody can hurt me without my permission.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When you can't remember why you're hurt, that's when you're healed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The difference between friendship and love is how much you can hurt each other&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Your cat purrs at the same frequency as an idling diesel engine. This is around 26 purrs per second. Guinea pigs, rabbits, squirrels, lemurs, elephants and gorillas also purr.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What did one shark say to the other while eating a clownfish? This tastes funny.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buying a Nikon doesn't make you a photographer.  It makes you a Nikon owner.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are no rules for good photographs, there are only good photographs.&lt;br /&gt;Ansel Adams&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are always two people in every picture:  the photographer and the viewer.&lt;br /&gt;Ansel Adams&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When you photograph people in colour you photograph their clothes.  But when you photograph people in B&amp;amp;W, you photograph their souls!&lt;br /&gt;Ted Grant&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You don't take a photograph.  You ask, quietly, to borrow it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Never make someone a priority when all you are to them is an option.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Why am I afraid to lose you when you're not even mine...&lt;br /&gt;Kelbaby&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You taught me how to love; you taught me how to live; you taught me how to laugh; you taught me how to cry, but when you left, you forgot to teach me how to forget you.&lt;br /&gt;Hendie&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One day you'll love me, the way I loved you. One day you'll think of me the way I thought of you. One day you'll cry for me, the way I cried for you. One day you'll want me, but I won't want you.&lt;br /&gt;Gwen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oftentimes we say goodbye to the person we love without wanting to. Though that doesn’t mean that we've stopped loving them or we've stopped to care. Sometimes goodbye is a painful way to say I love you.&lt;br /&gt;Kezia&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“It hurts to love someone and not be loved in return, but what is the most painful is to love someone and never find the courage to let the person know how you feel. And I enjoy it.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Every man is afraid of something. That's how you know he's in love with you; when he is afraid of losing you.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You never lose by loving. You always lose by holding back.&lt;br /&gt;Barbara DeAngelis&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is better to have loved and lost than never to have lost at all.&lt;br /&gt;Samuel Butler&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The way to love anything is to realize that it might be lost.&lt;br /&gt;G. K. Chesterton&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There is love of course. And then there's life, its enemy.&lt;br /&gt;Jean Anouilh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Better never to have met you in my dream than to wake and reach for hands that are not there.&lt;br /&gt;Otomo No Yakamochi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A clever person solves a problem. A wise person avoids it.&lt;br /&gt;Albert Einstein&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Logic will get you from A to B. Imagination will take you everywhere.&lt;br /&gt;Albert Einstein&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Education is what remains after one has forgotten what one has learned in school.&lt;br /&gt;Albert Einstein&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;How many legs does a dog have, if you call the tail a leg? Four. Calling a tail a leg doesn’t make it a leg.&lt;br /&gt;Abraham Lincoln&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With or without religion, you would have good people doing good things and evil people doing evil things. But for good people to do evil things, that takes religion.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I sometimes watch birds and wonder "If I could fly who would I shit on?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Never trust an electrician with no eyebrows."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Study finds that a man looks into a woman's eyes for 8.2 seconds if he is attracted to her, 4.5 seconds if he is not, and 0.0 seconds if she's a C-cup or above&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** Twinkle twinkle, little star... Point me to the nearest bar **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Have you ever wondered which hurts the most: saying something and wishing you had not, or saying nothing, and wishing you had?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do you love me because I am beautiful, or am I beautiful because you love me?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"A wise girl kisses but doesn't love, listens but doesn't believe, and leaves before she is left."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do, or do not. There is no 'try'&lt;br /&gt;- Yoda ('The Empire Strikes Back')&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"In theory, there is no difference between theory and practice. But in practice, there is."&lt;br /&gt;- Yogi Berra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Dancing is silent poetry."&lt;br /&gt;- Simonides (556-468bc)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"The only difference between me and a madman is that I'm not mad."&lt;br /&gt;- Salvador Dali (1904-1989)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Never interrupt your enemy when he is making a mistake."&lt;br /&gt;- Napoleon Bonaparte (1769-1821)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Women might be able to fake orgasms. But men can fake a whole relationship."&lt;br /&gt;- Sharon Stone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"God is a comedian playing to an audience too afraid to laugh."&lt;br /&gt;- Voltaire (1694-1778)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Facts are the enemy of truth."&lt;br /&gt;- Don Quixote - "Man of La Mancha"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I have not failed. I've just found 10,000 ways that won't work."&lt;br /&gt;- Thomas Alva Edison (1847-1931)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Black holes are where God divided by zero."&lt;br /&gt;- Steven Wright&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"It's kind of fun to do the impossible."&lt;br /&gt;- Walt Disney (1901-1966)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Once is happenstance. Twice is coincidence. Three times is enemy action."&lt;br /&gt;- Auric Goldfinger, in "Goldfinger" by Ian L. Fleming (1908-1964)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Sleep is an excellent way of listening to an opera."&lt;br /&gt;- James Stephens (1882-1950)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tragedy is when I cut my finger. Comedy is when you walk into an open sewer and die."&lt;br /&gt;- Mel Brooks&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"In any contest between power and patience, bet on patience."&lt;br /&gt;- W.B. Prescott&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Three o'clock is always too late or too early for anything you want to do."&lt;br /&gt;- Jean-Paul Sartre (1905-1980)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"If you haven't got anything nice to say about anybody, come sit next to me."&lt;br /&gt;- Alice Roosevelt Longworth (1884-1980)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Forgive your enemies, but never forget their names."&lt;br /&gt;- John F. Kennedy (1917-1963)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"When choosing between two evils, I always like to try the one I've never tried before."&lt;br /&gt;- Mae West (1892-1980)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Happiness is good health and a bad memory."&lt;br /&gt;- Ingrid Bergman (1917-1982)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"The difference between pornography and erotica is lighting."&lt;br /&gt;- Gloria Leonard&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Copy from one, it's plagiarism; copy from two, it's research."&lt;br /&gt;- Wilson Mizner (1876-1933)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ask her to wait a moment - I am almost done."&lt;br /&gt;- Carl Friedrich Gauss (1777-1855), while working, when informed that his wife is dying&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"The difference between fiction and reality? Fiction has to make sense."&lt;br /&gt;- Tom Clancy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Research is what I'm doing when I don't know what I'm doing."&lt;br /&gt;- Wernher Von Braun (1912-1977)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3010596019114808272?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3010596019114808272/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2009/06/do-or-do-not.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3010596019114808272'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3010596019114808272'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2009/06/do-or-do-not.html' title='My favorite quotes'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3449780365729492070</id><published>2010-06-01T17:28:00.013+09:30</published><updated>2011-06-22T02:02:27.429+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Các món ăn Việt Nam yêu thích nhất của tớ</title><content type='html'>Dưới đây là danh sách các món ăn Việt Nam yêu thích nhất của tớ. Mà những món này ăn ở Việt Nam là ngon nhất không đâu bằng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thịt chó, dồi, nướng, đương nhiên phải có lá mơ và mắm tôm&lt;br /&gt;Nộm bò&lt;br /&gt;Bánh tôm hồ Tây&lt;br /&gt;Bún ngan&lt;br /&gt;Chè chuối, chè bưởi, chè thái, sương sa hạt lựu&lt;br /&gt;Nem chua rán&lt;br /&gt;Củ đậu, ổi, mận, nho&lt;br /&gt;Bò nướng&lt;br /&gt;Phở cuốn, phở rán, phở chiên phồng&lt;br /&gt;Bún chả&lt;br /&gt;Ốc luộc, xào, hầm, ốc hấp thuốc bắc ở Hồ tây&lt;br /&gt;Canh rau muống&lt;br /&gt;Nem tai&lt;br /&gt;Phở&lt;br /&gt;Cháo quẩy&lt;br /&gt;Các loại xôi (ngô đỗ đen xéo cút biến)&lt;br /&gt;Tà phớ&lt;br /&gt;Mực ống, nướng&lt;br /&gt;Ghẹ&lt;br /&gt;Sò ngao&lt;br /&gt;Lẩu&lt;br /&gt;Trứng cút lộn&lt;br /&gt;Trứng vịt lộn không thể thiếu rau dăm và gừng&lt;br /&gt;Bánh đúc&lt;br /&gt;Miến trộn, miến lươn, miến xào&lt;br /&gt;Nhộng&lt;br /&gt;Bún ốc to&lt;br /&gt;Bánh đa Hải Dương&lt;br /&gt;Bánh giò&lt;br /&gt;Bánh cuốn&lt;br /&gt;Bánh đậu xanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thịt chó (Cây ngô đồng, Pháo đài láng)&lt;br /&gt;Quẩy rán, nộm bò (Lò Đúc)&lt;br /&gt;Miến trộn, bánh đa trộn, giò rán, nem rán, bún chả (Lê Ngọc Hân Lò Đúc)&lt;br /&gt;Trứng vịt lộn, xôi, bún cá 20 năm (Lò Đúc)&lt;br /&gt;Kem mít, sầu riêng, dừa, chanh (Lò Đúc)&lt;br /&gt;Ốc ams&lt;br /&gt;Bánh tôm Hồ Tây&lt;br /&gt;Nem chua rán, củ đậu, khoai tây rán, ổi, cóc (Sân hàng đẫy, Hàng Bông)&lt;br /&gt;Trà chanh nhà thờ&lt;br /&gt;Bánh tôm Hồ Tây&lt;br /&gt;Phở cuốn, phở rán, phở chiên phồng (Hồ Trúc Bạch)&lt;br /&gt;Phở Nhớ (Đài TH Hà Nội)&lt;br /&gt;Cafe Fedaro (2 Hàng Gai)&lt;br /&gt;Cafe túi (Hồ)&lt;br /&gt;Cafe cá mập&lt;br /&gt;Goethe Institute, Hanoi56-58 Nguyen Thai Hoc&lt;br /&gt;Hoa quả dầm (Tô Tịch)&lt;br /&gt;Ốc hấp thuốc bắc (Quán ông già hồ tây)&lt;br /&gt;Cá hồi nướng, cháo cá hồi, ngô nướng hạt dẻ nướng thịt nướng Sapa&lt;br /&gt;Bánh cốm&lt;br /&gt;Bánh cuốn Thanh Trì&lt;br /&gt;Bia hơi Hà Nội&lt;br /&gt;Bún chả&lt;br /&gt;Bún ốc&lt;br /&gt;Bún thang&lt;br /&gt;Chả cá Lã Vọng&lt;br /&gt;Cốm làng Vòng&lt;br /&gt;Phở Hà Nội&lt;br /&gt;Chân gà nướng Trinh Hoài Đức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỹ Đình&lt;br /&gt;Lăng Bác&lt;br /&gt;Chùa một cột&lt;br /&gt;Quốc tử giám&lt;br /&gt;Bát Tràng&lt;br /&gt;Chợ Đêm&lt;br /&gt;Chùa Láng&lt;br /&gt;Chùa Trấn Quốc&lt;br /&gt;Nhà thờ lớn&lt;br /&gt;Hỏa Lò&lt;br /&gt;Quảng trường Ba Đình và Lăng chủ tịch Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;Nhà 48 Hàng Ngang (nơi Hồ Chí Minh đã viết bản Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam)&lt;br /&gt;Nhà 5D Hàm Long (nơi thành lập chi bộ đảng Cộng sản đầu tiên)&lt;br /&gt;Thành cổ Hà Nội&lt;br /&gt;Thành Cổ Loa&lt;br /&gt;Tượng đài chiến thắng B52&lt;br /&gt;Thành cổ Hà Nội, Hoàng Thành (đi đường Hoàng Diệu vào)&lt;br /&gt;Cột Cờ Hà Nội&lt;br /&gt;Đường Thanh Niên&lt;br /&gt;Phan Đình Phùng&lt;br /&gt;Hoàng Diệu&lt;br /&gt;Trần Phú&lt;br /&gt;Nguyễn Du&lt;br /&gt;&lt;a href="http://giadinh.net.vn/20100919024942760p0c1000/10-con-duong-dep-nhat-ha-noi.htm"&gt;Tràng Thi&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blue Angel, 11A Trần Quốc Toản, Phố Huế&lt;br /&gt;Fedora, 10 Khúc Hạo&lt;br /&gt;Sanphamsangtao 244 Kim Mã&lt;br /&gt;Phố Nhà Thờ&lt;br /&gt;Ô mai Hàng Đường&lt;br /&gt;Hàng Gai&lt;br /&gt;Hàng Bạc&lt;br /&gt;Hàng Bông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai Châu&lt;br /&gt;Tam Đảo&lt;br /&gt;Ba Vì&lt;br /&gt;Hạ Long&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3449780365729492070?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3449780365729492070/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/cac-mon-viet-nam-yeu-thich-nhat-cua-to.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3449780365729492070'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3449780365729492070'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/cac-mon-viet-nam-yeu-thich-nhat-cua-to.html' title='Các món ăn Việt Nam yêu thích nhất của tớ'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-147754810146291439</id><published>2010-06-01T16:42:00.005+09:30</published><updated>2010-06-24T18:22:50.962+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fun'/><title type='text'>My Favorite Fun Facts</title><content type='html'>Walt Disney, the creator of Mickey Mouse, was afraid of mice.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are no ants in Iceland, Antarctica, and Greenland.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are 53 Lego bricks manufactured for each person in the world.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A mole can dig a tunnel 300 feet long in just one night!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A cockroach can live several weeks with its head cut off – it dies from starvation!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Your cat purrs at the same frequency as an idling diesel engine. This is around 26 purrs per second. Guinea pigs, rabbits, squirrels, lemurs, elephants and gorillas also purr.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Apples are more efficient than caffeine in keeping people awake in the mornings!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dogs and cats, like humans, are either right or left handed… or is that paws?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Smelling bananas and/or green apples (smelling, not eating) can help you lose weight!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The poison-arrow frog has enough poison to kill about 2,200 people!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;101 Dalmatians and Peter Pan are the only two Disney cartoon features with both parents that are present and don’t die throughout the movie.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A dragonfly has a lifespan of twenty-four hours.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An ostrich’s eye is bigger than it’s brain.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A duck’s quack doesn’t echo. No one knows why.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;George Washington grew marijuana in his garden.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hara kiri is an impolite way of saying the Japanese word “seppuku” which means, literally, “belly splitting.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hindu men believe(d) it to be unluckily to marry a third time. They could avoid misfortune by marrying a tree first. The tree ( his third wife ) was then burnt, freeing him to marry again.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you are locked in a completely sealed room, you will die of carbon dioxide poisoning before you will die of oxygen deprivation.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you can see a rainbow you must have your back to the sun. If you don’t, you can’t see it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In England, the Speaker of the House is not allowed to speak.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In the 40’s, the Bich pen was changed to Bic for fear that Americans would pronounce it ‘Bitch.’&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is illegal to be a prostitute in Siena, Italy, if your name is Mary.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It’s impossible to sneeze with your eyes open.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Leonardo De Vinci invented the scissors.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;More people are killed each year from bees than from snakes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Snails can sleep for 3 years without eating.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Soda water does not contain soda.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Some Eskimos have been known to use refrigerators to keep their food from freezing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The term “Mayday” is used for signaling for help. It comes from the French term “M’aidez” which is pronounced “MayDay” and means, “Help Me.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There is no mention of Adam and Eve eating an apple in the Bible.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-147754810146291439?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/147754810146291439/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/my-favorite-fun-facts.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/147754810146291439'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/147754810146291439'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/06/my-favorite-fun-facts.html' title='My Favorite Fun Facts'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-5304276121318629892</id><published>2010-02-02T01:20:00.030+10:30</published><updated>2011-09-01T18:09:42.014+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='aboutme'/><title type='text'>James Kieran Nguyen - About me</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;James Kieran Nguyen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Email: hunganh3 (at) yahoo.com&lt;br /&gt;Adelaide, South Australia&lt;br /&gt;Gender: Male&lt;br /&gt;Astrological Sign: Taurus&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Industry of work: &lt;/span&gt;Marketing, communications and new media&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Featured project: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Heineken Countdown Party 2011&lt;br /&gt;- Mobistar Awards Mobifone 2010&lt;br /&gt;- Green Room Tickets, South Australia&lt;br /&gt;- OzAsia Moon Lantern Festival, South Australia&lt;br /&gt;- Moodle Subject, University of South Australia&lt;br /&gt;- Gamek.vn, Krystal Star Award&lt;br /&gt;- DanTri Game project&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Student Representative of South Australian Institute of Business and Technology&lt;br /&gt;- Member of the Adelaide Festival Centre’s International Student Ambassador Committee (AFCISA), Australia&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Language&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;English and Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Education&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bachelor of Marketing &amp;amp; Communication, University of South Australia&lt;br /&gt;Diploma of Business, South Australian Institute of Business and Technology, University of South Australia&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Interest&lt;/span&gt;:&lt;br /&gt;• Soccer&lt;br /&gt;• Music (drums, vocal)&lt;br /&gt;• Travelling&lt;br /&gt;• Photography&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Email: hunganh3 (at) yahoo.com&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Articles: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/350N2009010708551845T0/gamekvn-trao-giai-sao-pha-le-2008.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;http://dantri.com.vn/c200/s200-298461/game-viet-se-len-mot-tam-moi.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;http://vietbao.vn/The-gioi-tre/Game-Viet-se-len-mot-tam-moi/30217359/275/&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;http://dantri.com.vn/c25/s500-297344/dtg-dan-tri-games-team.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;http://60s.com.vn/index/1131880/10022008.aspx&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;http://dantri.com.vn/c200/s200-298465/dtg-chuc-mung-nam-moi-mau-ty-2008.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://tintuc.xalo.vn/00-1958923209/Danh_sach_ban_doc_ung_ho_nan_nhan_vu_sap_cau_Can_Tho_ngay_289.html?id=1278af1&amp;amp;o=5943&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110815164355695T129/mu-co-3-diem-tran-ra-quan-phia-sau-mot-chien-thang.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110805081553846T129/truoc-tran-sieu-cup-anh-phep-thu-cho-thanh-manchester.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/129N20110731173909899T129/mu-se-doi-no-man-city-bang-doi-hinh-nao.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/129N20110726093254688T129/loan-tin-don-chuyen-mu-di-san-tien-ve.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110715145047793T129/mu-can-ai-hon-sneijder-hay-nasri.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110714161151565T129/rooney-cam-ket-khong-roi-mu-den-barca-hay-madrid.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110713093104154T129/tuyen-giua-cua-mu-tai-sao-sir-alex-khong-voi.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110712165246610T129/chelsea-lai-nang-gia-modric-len-27-trieu-bang.htm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://thethaovanhoa.vn/149N20110712084126760T129/huyen-thoai-cua-mu-lo-ngai-ve-man-city.htm&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-5304276121318629892?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/5304276121318629892/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/02/about-me.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5304276121318629892'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/5304276121318629892'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/02/about-me.html' title='James Kieran Nguyen - About me'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-2070097719416584498</id><published>2010-01-29T20:53:00.001+10:30</published><updated>2010-03-29T21:01:10.436+10:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>“Ông Tây” tản mạn về các món ăn độc đáo của người Việt</title><content type='html'>&lt;div class="introtext" style="padding: 6px 6px 6px 0pt;"&gt; (Dân trí) - Món ăn Việt rất lạ, phong phú về hương vị, chủng loại và phong cách. Việt Nam xứng đáng là thủ đô ẩm thực của châu Á. &lt;/div&gt;  &lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Bài viết trên trang tiếng Anh của báo điện tử Dân trí Dtinews &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.dtinews.vn/news/beautiful-vietnam/snake-heart-not-for-the-faint-of-heart.html"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/03/28/snake_2.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:85%;"  &gt;Tim rắn đặt giữa đĩa tiết rắn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="left"&gt;Khi tới Việt Nam, có 2 món mà tôi quyết định không ăn: 1, chó; 2, mèo. Còn lại bất kỳ thứ gì tôi cũng có thể ăn thử. &lt;/div&gt; &lt;p&gt;Tôi đã ăn quá nhiều những món phổ biển ở Việt Nam như phở, nem rán, bún chả, chả cá và các món ăn truyền thống khác khi mới tới Hà Nội. Sau đó, tôi bắt đầu tìm kiếm những món ăn lạ và khám phá tiềm năng ẩm thực. Có rất nhiều món mà bạn có thể thử tại Việt Nam. Danh sách những thứ mà tôi ăn ở đây ngày càng lạ theo thời gian.&lt;/p&gt; &lt;div&gt;Một điều khiến tôi thường bật cười khi nói chuyện với các bạn bè Việt Nam về chủ đề ăn uống trước khi chuyển tới đây là chim bồ câu. Thật khó có thể tưởng tượng tôi sẽ nếm thử món chim bồ câu. Ở Mỹ, loài chim này không được yêu thích và bị ví như những con chuột có cánh hôi hám. Tôi không thể ăn nổi chúng khi ở nhà. Nhưng đây không phải là nhà. Tôi không phải đang ở bang Kansas. &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/03/28/snake_1.jpg" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:85%;"  &gt;Món rượu rắn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;Tôi đã ăn thử thịt chim bồ câu và tôi chắc sẽ nhận được những ánh mắt không thiện cảm từ gia đình và bạn bè nếu kể với họ chuyện này. Tôi đã ăn chim sẻ. Tôi cũng đã ăn châu chấu khi đi du lịch Thái Lan. Tôi phát hiện ra người Việt Nam có thể ăn bánh mỳ không hoặc ăn với bất kỳ thứ gì có thể hình dung được. Ở Mỹ, người ta thường nói: “Tôi đói tới nỗi có thể ăn một con ngựa”. Ở Việt Nam, người ta cũng ăn thịt ngựa và tôi đã ăn thử.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nếu tất cả những thứ đó chưa đủ để biến dạ dày của một người nước ngoài “dị ứng” thì hãy chờ món tiếp theo. Tôi đã thử một món ăn mà nhiều người Việt thậm chí chưa biết. Bạn tôi miêu tả đó là cái ống “của quý” của lợn mà người Việt Nam gọi là dây.&lt;/p&gt; &lt;div&gt;Khi món ăn được bưng ra, trông nó đúng là giống cái dây. Tôi phải thừa nhận rằng món ăn khá ngon nhưng cứ nghĩ đến thứ mà tôi đang ăn khiến tôi không thể tiếp tục được. Tôi chỉ ăn vừa đủ để có thể nói rằng tôi đã thử nhưng tôi nghĩ khó có thể ăn lại lần thứ 2. Tôi phải uống một hớp bia to để nuốt trôi nó như thể đầu tôi đang van xin dạ dày rằng đừng ói ra.&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/03/28/snake_3.jpg" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:85%;"  &gt;Món rắn xào xả.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Có nhiều món ăn mà tôi mới thử lần đầu tại Việt Nam. Nhiều trải nghiệm ẩm thực độc đáo, thú vị nhưng đôi khi sợ hãi. Nói chung, món ăn Việt Nam và món ăn Thái là ngon nhất trong số 10 nước châu Á mà tôi từng sống trong thời gian dài. Các món ăn của Việt Nam đa dạng như lịch sử vậy. Mặc dù có thể bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố khác nhau nhưng mọi món ăn ở đây đều độc nhất vô nhị mà chỉ Việt Nam mới có. Thậm chí bánh mỳ - thứ mà tôi rất thích - cũng có hương vị rất riêng của người Việt.&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;Gần đây, tôi đã thử đi ăn các món rắn - loài bò sát phổ biến ở Việt Nam. Tôi từng ăn một lần, những miếng thịt rắn nhỏ được đặt trong bát và ăn cùng khoai tây chiên. Nhưng khi chúng tôi tới nhà hàng Lệ Mật để thưởng thức các món rắn, tôi mới thấy những món ăn ở đây mới là độc nhất vô nhị.&lt;/div&gt; &lt;p&gt;Nhà hàng rộng và được bài trí tỉ mỉ. Có những chiếc lồng nhốt trăn, rắn, chim và thậm chí một con lợn. Một con rắn lớn từ trong lồng đã được lựa chọn cho chúng tôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Món đầu tiên là tim rắn. Vì tôi là người lần đầu đến thưởng thức các món rắn nên được ưu tiên cho món này. Quả tim rắn được đặt giữa một chiếc đĩa nhỏ đựng tiết. Nó còn ấm và vẫn đập. Ban đầu tôi định dùng đũa gắp quả tim lên nhưng những người bạn nói rằng đó không phải là cách thưởng thức tim rắn. Quả tim cần được thả vào một chiếc cốc chứa rượu và tiết rắn, sau đó uống liền một hơi. Thậm chí những người bạn Việt Nam đi cùng cũng kinh hãi khi tôi nuốt trọn cốc rượu pha tiết cùng quả tim.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sau tim rắn, chúng tôi được thưởng thức khoảng 10 món rắn khác nhau: xương rắn chiên giòn, da rắn, nem rắn, chả rắn, rắn xào, rắn hấp, súp rắn, cháo rắn, rượu rắn pha tiết mật và rượu rắn pha tiết. Đó giống như yến tiệc dành cho một vị vua nếu bụng của bạn có thể “tải” được. Nếu bạn chưa thử, tôi khuyên bạn nên thử. Bữa ăn diễn ra tuần tự và thực khách sẽ không bị đói. Nếu bạn được phục vụ món tim, tôi khuyên bạn nên ăn tim.&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;David Cornish&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;An Bình&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;dịch&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;a href="http://www.dtinews.vn/news/beautiful-vietnam/snake-heart-not-for-the-faint-of-heart.html"&gt;English version&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-2070097719416584498?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/2070097719416584498/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/03/ong-tay-tan-man-ve-cac-mon-oc-ao-cua.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2070097719416584498'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2070097719416584498'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2010/03/ong-tay-tan-man-ve-cac-mon-oc-ao-cua.html' title='“Ông Tây” tản mạn về các món ăn độc đáo của người Việt'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-2093610965355260972</id><published>2009-09-26T03:20:00.010+09:30</published><updated>2010-09-26T13:34:16.527+09:30</updated><title type='text'>Perfume</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Perfume Categories&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Perfume for kids&lt;br /&gt;* Solid perfume rings&lt;br /&gt;* What is an Eau de Parfum?&lt;br /&gt;* What is an Eau de Toilette?&lt;br /&gt;* What is an Eau de Cologne?&lt;br /&gt;* What is the difference between Eau de Toilette and Eau de Parfum?&lt;br /&gt;* How do you make homemade perfume?&lt;br /&gt;* Should you buy perfume testers?&lt;br /&gt;* Perfume types for men&lt;br /&gt;* Perfume types for women&lt;br /&gt;* What are the benefits of a solid perfume?&lt;br /&gt;* What is the difference between body spray and perfume?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Perfume for kids&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img class="imageleft" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/kids_perfume.jpg" alt="Disney perfumes" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Disney perfumes&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kid’s perfume is a novel product created with the idea of letting your little ones feel and play like grownups. Kid’s perfumes work perfectly for playing dress up with your little ones. As long as the scent remains subtle and the perfume is alcohol free, it is safe for your child’s use.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kid’s perfumes make excellent gifts for your little ladies who would like to believe they are all grown up. However, you need to be extra careful when choosing a perfume for your child. The perfume must be very mild because her young skin might be sensitive. Thus, a fragrance created especially for kids is the best option. Become.com provides you with great options on kids’ perfumes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you want to choose a fragrance for your glamorous little girl, nothing can beat the Barbie perfume. Your little girl will feel all grown up wearing this perfume. This charming fragrance has sweet, floral notes that she is sure to love.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A Disney perfume is sure to captivate your princess’ imagination! There is a wide variety of Disney perfumes – each one named after a popular Disney character. From Little Mermaid to Cinderella, your little girl can keep them all on her dresser. These fresh, clean fragrances are perfect for your little angel.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You need to be very selective when choosing a perfume for your child. Be sure to read through all fo the ingredients in the perfume before making your purchase. Alcohol free perfumes with natural ingredients may be best for your child’s young, delicate skin.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Solid perfume rings&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img class="imageleft" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/marc-jacobs-perfume-ring.jpg" alt="marc jacobs lola" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Marc Jacobs Lola&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In today’s fast-track world, the limited edition Marc Jacobs Lola Ring is the most perfect accessory to have for the multi-tasking girls. Not only the stylish cocktail ring best symbolizes free spirited modern girls, but also serves as a miniature perfume bottle that is no less than a piece of art in itself.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The Marc Jacobs Lola ring makes a special gift that you would like to splurge on yourself as well as someone you love. Your mother would feel very special and appreciate your excellent taste when you give it to her as a gift.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When viewed from the top of the bottle, the ring looks like a stunning rose flower bouquet blooming from a striking gold base. So if you are attending an informal cocktail party or a Halloween party, the Marc Jacobs Lola cocktail ring adorning your finger would look stunning with your classic black evening gown, fairy costume or such other dresses.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Not only that, any time you can flip open the ring with the subtle touch of your finger to release its delightful fragrance. You will be greeted with the notes of pear, ruby-red grapefruit and pink peppercorn. Then it will transform to blooming midnotes of fuchsia peony, rose and geranium and ending with notes of vanilla, creamy musk and warm tonka bean. Apply the ring to your neck and go through the day with the quiet confidence and playfulness that are the hallmarks of contemporary woman.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Finally, when you are not using the Marc Jacob Lola ring, store it in cute-looking Marc Jacobs Leather Pouch that comes exclusively with it.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;What is an Eau de Parfum?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.1%20Dior%20Addict%20by%20Christian%20Dior.jpg" alt="Dior Addict by Christian Dior" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Dior Addict by Christian Dior&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eau de Parfum is a classification of how much extract is actually contained in a fragrance. Usually ten to twenty percent of the total fragrance is from extracts or essential oils. The rest of the fragrance is filler like alcohol or coconut oil.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* When shopping for fragrances, you will find that Eau de Parfum (EdP) is typically more expensive, since this classification contains the most amount of extracts, aside from buying Parfum.&lt;br /&gt;* This fragrance will be stronger than most other mixtures, and will be the perfect fragrance to wear outdoors. Wearing such a potent fragrance indoors will be sure to get the attention of the people sitting around you.&lt;br /&gt;* Eau de Parfum application should allow for the people who are within arm's length to smell you. Anything more than that is too overpowering.&lt;br /&gt;* Even though Eeau de Parfum is more expensive, you will actually use less since the fragrance is stronger.&lt;br /&gt;* Other names for this classification can be Parfum de Toilette (PdT), Eau de Perfume or Millesime which is an Italian female fragrance.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;For some ideas, here are a few popular Eau de Parfum fragrances:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Women's Eau de Parfum&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Sunflowers by Elizabeth Arden in the Water family features fresh fruity and watery floral.&lt;br /&gt;* Dior Addict by Christian Dior in the Oriental family features fresh florals and light greens from Jamaica.&lt;br /&gt;* Blush by Marc Jacobs in the Floral family features fresh jasmine and sweet white flowers.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Men's Eau de Parfum&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Be Delicious by Donna Karan features bold jasmine, grapefruit and berries with deep coffee and patchouli.&lt;br /&gt;* Lalique for Men by Lilique in the Woods family features fresh citrus and jasmine with musky woods.&lt;br /&gt;* Ombre D’or by Brosseau in the Aromatic Fougère family features a nice mix of greens, woods, vanilla and musk.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;What is an Eau de Toilette?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.2%20Envy%20for%20Men%20by%20Gucci.jpg" alt="Envy for Men by Gucci" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Envy for Men by Gucci&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eau de Toilette denotes how much extracts are concentrated within the fragrance. Typically a fragrance will contain anywhere from 5 to 15 percent extracts or essential oils, while the rest are fillers such as alcohol or jojoba oil. Because there is less extracts the price of the fragrance should be less expensive than that of the Eau de Parfum.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eau de Toilette is perfect for wearing indoors and every day since the fragrance should not be too strong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* The fewer extracts mean you might have to reapply after 3 to 5 hours.&lt;br /&gt;* To get the most fragrance, try layering your Eau de Toilette with a body wash or aftershave.&lt;br /&gt;* Be sure to apply to the skin, so your body's own temperature will heat the notes and mix with your own body's scents.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here are some popular Eau de Toilette fragrances:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Women's Eau de Toilette&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* White Diamonds by Elizabeth Taylor in Soft Floral family features fresh tuberose and lily with sweet patchouli and amber.&lt;br /&gt;* Princess by Vera Wang in the Floral Oriental family features fresh apples, citrus, musk and vanilla.&lt;br /&gt;* Curious by Britney Spears in the Floral family features crisp notes of vanilla, musk and fresh white flower.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Men's Eau de Toilette&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Polo Sport by Ralph Lauren in the Aromatic Fougère family features fresh lavender and amber with sporty florals.&lt;br /&gt;* Eternity for Men by Calvin Klein in the Aromatic Fougère family features fresh sage, amber, jasmine, woods and fruity notes.&lt;br /&gt;* Envy for Men By Gucci in the woody oriental family features fresh lavender, amber, ginger and woods.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;What is an Eau de Cologne?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.3%20Tommy%20Girl%20by%20Tommy%20Hilfigure.jpg" alt="Tommy Girl by Tommy Hilfigure" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tommy Girl by Tommy Hilfigure&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Today the word cologne means a men's fragrance, but in fact there are colognes for both men and women. Both have lighter scents and are less expensive. Eau de Cologne is an actual classification for the amount of extracts that are within the fragrance. Eau de Cologne has anywhere from 3 to 8 percent extracts, while the rest of it is filler, like alcohol. Because Eau de Cologne uses less real extracts, the prices will be lower than that of an Eau de Perfum which typically has more than double the extracts.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;History has it that Eau de Cologne was started in the German city of Cologne. It quickly became popular with the people of royalty. Early cologne makers used a common ingredient that can still be found in common day colognes- lavender.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To find an Eau de Cologne today, sample these fragrances below:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Women's Cologne&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Tommy Girl by Tommy Hilfigerin the Floral family features fresh notes of camellia, apple and citrus with some cedar.&lt;br /&gt;* Exclamation Blush by Coty features fresh fruit, sweet woods and soft powdery musk.&lt;br /&gt;* Jovan White Musk is in the Soft Oriental family featuring fresh white flowers, warm woods and a splash of spice.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Men’s Cologne&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Aspen by Coty is in the Aromatic Fougère family featuring fresh citrus notes with herbs and bold spice.&lt;br /&gt;* Carlos Santana fragrance is in the Woody-Oriental family featuring fresh notes of clean rain, musk and wood.&lt;br /&gt;* Brut by Faberge is in the Aromatic Fougère family featuring classic notes of citrus, woods and spice.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;What is the difference between Eau de Toilette and Eau de Parfum?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.4%20Eau%20de%20Toilette%20v.%20Eau%20de%20Parfum.jpg" alt="Eau de Toilette vs Eau de Parfum" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Eau de Toilette vs Eau de Parfum&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's really common for designer fragrances to be labeled as being an Eau de Toilette or Eau de Parfum. Most people don't know what these terms mean, but more importantly there is actually a significant difference that makes each of these fragrance types unique - their composition.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To give you a better understanding of the differences in composition of these fragrance types, see below:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Eau de Toilette has an extract concentration of 8 to 12%.&lt;br /&gt;* Eau de Parfum has an extract concentration of 12 to 16%.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Besides the actual products' compositions, the more notable difference among these fragrance types is their prices. Obviously, the greater the percentage of extract contained within each fragrance, the more it will cost you.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When making a decision to choose either an Eau de Toilette or an Eau de Parfum, besides considering the cost, you should also think about how you wear your fragrances and what attributes you like about them.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Here a few tips to get you started:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* If you want your fragrance to last for hours or even all day long, you should definitely go with the eau de parfum, as due to its higher extract concentration, it simply lasts longer.&lt;br /&gt;* If you do decide to pick an Eau de Parfum, be sure that you don’t spray it the same way as you do with an eau de toilette; a few drops are more than enough, you don’t want to overwhelm everyone in the room with your scent.&lt;br /&gt;* Even if you pay more for your Eau de Parfum, you are more likely to use it less and more sparingly, so the bottle should last longer.&lt;br /&gt;* For the summer, consider using an Eau de Toilette. Its smell is lighter and fresher and it gives you a more fresh feeling.&lt;br /&gt;* For those with more sensitive skin or those with a history of allergic reactions to cosmetics, then Eau de Toilette with its lighter concentration may be the best choice with the least amount of risk.&lt;br /&gt;* For children three years old and above, you should opt for Eau de Toilette and you definitely want to spray it on clothes instead of directly on the skin to avoid any bad reactions.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Finally, you should also be aware that Eau de Toilette has more of a selection than Eau de Parfum. Since, Eau de Toilette is cheaper to make, manufactures can afford to make different perfumes instead of putting all their money into few expansive Eau de Parfums and their superior oils.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;How do you make homemade perfume?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.5%20Do-it-Yourself%20Make%20your%20own%20Perfumes.jpg" alt="Do-it-yourself, Make your own perfume kit" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;Do-it-yourself, Make your own perfume kit&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With so many perfumes available for sale during any given year it could be hard and overwhelming to step foot into a perfume store and walkout ten minutes later with a perfume you won’t regret. Why not take those ten minutes to make your own customized perfume in your own home? There are two ways that you can make homemade perfumes:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* From pre-derived essential oils or fragrance oils&lt;br /&gt;* From living plants and fruits&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The quickest way to make your own perfumes is to use pre-made essential oils. Essential oil vials can be purchased individually at your local craft and health food store or in a variety pack within a perfume making kit that can be purchased online or at your local craft store. Perfume making kits come with recipes and tips on how to create your own perfume concoction created for you, by you. If you are interested in learning other perfume recipes, check out these websites:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* The House Cyclopedia&lt;br /&gt;* Ehow's Aricle on Homemade Perfumes&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The cheapest way to make your own perfumes is to extract the essence of living plants and fruits that are growing in your own garden. With distilled water or high volume alcohol, you can soak plants, flower petals and fruit rinds for a day, then drain for homemade organic essences. To get the exact measurements, try these perfume formulas:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Making Perfumes From Flowers&lt;br /&gt;* Making Perfumes From Plants&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Should you buy perfume testers?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.6%20Perfume%20Testers.jpg" alt="perfume testers" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Perfume Testers&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you are the type of person who looks for money saving deals on perfume, this will be an interesting tip to consider. Wholesale websites and very few brick-and-mortar stores offer the public the ability to buy name brand perfumes at a discount of 10% to over 50%, by selling the perfume “testers.” If you are wondering what the differences are in buying a perfume tester versus buying an unopened full bottle of perfume, here are a few answers:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Pro:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Absolutely no difference. Wholesalers get testers for free or can specially order them when they agree to sell mass quantities of that perfume.&lt;br /&gt;* Full-bottle unopened testers can be sold at wholesale prices.&lt;br /&gt;* Buying used counter testers have less perfume, so will be cheaper.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Con:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Department store employees or sneaky shoplifters could have stolen the tester for a 100% profit.&lt;br /&gt;* Testers could have been exposed to direct sunlight or air to promote spoiling.&lt;br /&gt;* Sellers could have filled bottles with water to make it look like you’re getting more.&lt;br /&gt;* Can be refilled from numerous tester bottles to make one full bottle.&lt;br /&gt;* May have missing parts or visual blemishes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Stores that have on the counter perfume testers are directed to throw all of their unwanted testers into a bio-hazard bin for the city to dispose of, or send the testers back to corporate. If you find that the tester you’re about to buy looks used and is from the floor display, the person selling you the tester is acting against the perfume manufacturer’s directions.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you are still interested in saving money on name brand perfumes by buying the perfume testers, try Become.com/Perfume-Testers to find your next perfume.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Perfume types for men&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.7%20Unforgivable%20by%20Sean%20John.jpg" alt="Unforgivable by Sean John" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Unforgivable by Sean John&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you are looking for a men’s fragrance for yourself or for a gift, you will be pleased to know that there is a wide variety to choose from. Similar to female fragrances, men can choose from a variety of note families; floral, oriental, woody, fresh and a combination aromatic fougère. By far, the most produced men’s fragrance is from the aromatic fougère and woody note families. Which consist of deep earthy notes of moss, musk and woods with lighter notes of lavender and citrus.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When looking for a male perfume keep these tips in mind, to help you in your selection:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* “Pour Homme” in French translates to “for men”.&lt;br /&gt;* Cologne does not necessary denote for men. Eau de Cologne actually means the fragrance contains about 3 to 8% fragrant extracts and the rest is filler, like alcohol.&lt;br /&gt;* Men’s fragrances can also be made from Eau de Parfum and Eau de Toilette.&lt;br /&gt;* Layering the aftershave and fragrance makes the scent last longer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;For some male perfume suggestions, here are the past two years’ winners of the Fragrance Foundations’ fragrance of the year awards:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Dolce &amp;amp; Gabbana Light Blue Pour Homme won in 2008, featuring notes from the water family.&lt;br /&gt;* Intimately Beckham Men won in 2008, featuring crisp woody notes.&lt;br /&gt;* Vetiver Babylon won in 2008, featuring fresh citrus notes.&lt;br /&gt;* Driven Black won in 2008, featuring citrus and woody notes.&lt;br /&gt;* Terre D’hermes, won in 2007, featuring fresh woody notes.&lt;br /&gt;* Unforgivable by Sean John won fragrance of the year 2007, featuring rich water notes.&lt;br /&gt;* Black Walnut won fragrance of the year 2007, featuring classical woody notes of cedar.&lt;br /&gt;* Antidote by Victor &amp;amp; Rolf won fragrance of the year 2007, featuring crisp woody oriental notes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Perfume types for women&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.8%20Dream%20Angels%20Desire%20by%20Victorias%20Secret.jpg" alt="Dream Angels Desiree by Victorias Secret" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Dream Angels Desiree by Victorias Secret&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Looking for a woman’s perfume for yourself or for a friend can be a little overwhelming. Having so many notes and blends to choose from, it’s almost hard to get started. Especially when the majority of the women’s fragrances come in very similar floral and oriental notes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When looking for a woman’s fragrance keep these tips in mind, to help you in your selection:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* “Pour Femme” in French translates to “for women”.&lt;br /&gt;* Cologne does not necessary denote for men. Eau de Cologne actually means the fragrance contains about 3 to 8% fragrant extracts and the rest is filler, like alcohol.&lt;br /&gt;* Woman fragrances can be stronger as Eau de Parfum or lighter as Eau de Toilette.&lt;br /&gt;* Layering the body wash and fragrance makes the scent last longer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;For some female perfume suggestions, here are the past two year winners of the Fragrance Foundations’ fragrance of the year awards:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Daisy by Marc Jacobs won 2008, featuring notes of violet, gardenia, musk and woods.&lt;br /&gt;* Infusion d’Iris won 2008, featuring oriental and woody notes of orange blossom, iris and vetiver.&lt;br /&gt;* Christian Lacroix Rouge won 2008, featuring floral peony and water lily with deep notes of patchouli, wood and musk.&lt;br /&gt;* Juicy Couture won 2007 featuring fresh fruits of watermelon and citrus with sweet vanilla, caramel and woods.&lt;br /&gt;* Dream Angels Desire won 2007, featuring light freesia, plum with fresh wood and musk.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;What are the benefits of a solid perfume?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.9%20Daisy%20solid%20perfume%20by%20Marc%20Jacobs.jpg" alt="Daisy Solid Perfue by Marc Jacobs" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Daisy Solid Perfue by Marc Jacobs&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Perfume solids are not as popular as liquid spray on perfumes but smell just as good. With solid perfumes you have to take one extra step to apply. For potted solid perfumes, you use your finger to warm a bit of perfume then wipe on your skin. Powdered solid perfumes are applied with a dusting puff, brush or even shaken on like a baby powder. If you are interested in using solid perfumes, here are some benefits and perfumes that come in solid or powder form:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Potted Solid Perfume&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Portable containers make solid perfumes practical for purses and less expensive than most liquid perfumes.&lt;br /&gt;* Easy to apply to specific points: behind the ear, inner elbow, behind the knee, near wrists, and even between toes for fresh smelling feet.&lt;br /&gt;* Easy to make your own.&lt;br /&gt;* Can be made for vegans. Usually solids use a bee’s wax but Lush makes their solid perfumes with vegan Japan wax.&lt;br /&gt;* Apply to dry elbows, knees and heels for deep moisturizing and a beautiful scent.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Powder Solid Perfume&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Can have oil absorbing properties if it has talc or corn starch.&lt;br /&gt;* Can contain calamine or sulfur powder which might reduce the symptoms of dry or itchy skin.&lt;br /&gt;* Sprinkle all over body before putting on clothes for a fresh soft feeling during the summer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Here are some solid perfumes that you might want to look into.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Daisy solid perfume (necklace and ring) features fresh fruits of strawberry, grapefruit and light florals of jasmine and gardenia.&lt;br /&gt;* Jean Paul Gaultier (necklace dog tag) features sets of wood, musk, orange and vanilla.&lt;br /&gt;* Olive Branch Perfume Solid by Lush (potted tin) features notes of citrus and spicy woods.&lt;br /&gt;* Silky Underwear Dusting Powder by Lush features notes of sweet jasmine and soft vetivert.&lt;br /&gt;* White Diamonds Dusting Powder features floral notes of gardenia and lily.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;What is the difference between body spray and perfume?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float: left; margin-right: 10px;" src="http://tips.become.com/assets/images/perfume-tips/2.10%20Body%20Spray.jpg" alt="Body Spray" width="150" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Body Spray&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The difference between body spray and perfume is the amount of extracts or essential oils used. Body spray has the least amount of extracts with a 1 to 3 percent extract concentration, which is less than perfume which has about 15 to 40 percent extracts. Having less extracts means the fragrance will not last as long, is less expensive and is lighter in scent than a perfume.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Body spray, being less potent, will need to be refreshed every two to three hours, while perfume fragrance can last over five hours. Since body spray is less expensive than a perfume, you can actually afford to use it more and for alternative purposes also.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Here are some tips for alternative uses of your body spray:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* For school age children who want to be introduced to fragrance slowly.&lt;br /&gt;* Spray on hair to mask food or smoky smells.&lt;br /&gt;* Add a light fragrance to your sheets.&lt;br /&gt;* Add fragrance to your luggage or workout clothes to help them smell fresh.&lt;br /&gt;* Spray on car seats and carpets for an instant air freshener.&lt;br /&gt;* Freshen upholstery and cloth furniture.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you want to make your own body spray, you can use perfume samples, distilled water and a spray container. Just poor in the perfume sample into the spray container, then fill the sample vile twice with distilled water and poor into the spray container. For softer scents fill with more distilled water or for stronger scents, fill with less distilled water. This should keep for about 2 months.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Other common names for body spray can be; fragrance mist, body splash, after bath spray and Les eaux légères.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-2093610965355260972?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/2093610965355260972/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2009/09/perfume.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2093610965355260972'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/2093610965355260972'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2009/09/perfume.html' title='Perfume'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3426081247369606270</id><published>2007-01-31T14:09:00.006+10:30</published><updated>2009-06-15T14:53:43.840+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='politics'/><title type='text'>Lobby - Hợp pháp hay bất hợp pháp ?</title><content type='html'>&lt;div&gt;Chủ đề chính trị được coi là khô khan, và thực tế là nhạy cảm khi người ta nói chuyện hay đề cập đến. Với người Mỹ mới thì dễ dàng hơn, một chút, khi họ có thể luôn miệng thốt lên: "I hate Bush!" (Tôi ghét ông Bush) còn những con người đến từ Anh Quốc hay Tô Cách Lan (Scotland) thì điều tốt nhất để nói chuyện liên quan đến chính trị là bàn về thời tiết ở Iraq bây giờ thế nào, chứ không nên động tới vấn đề chính phủ. Bởi nếu bạn hỏi một người già đến từ Anh Quốc: "Thưa ông, ông nghĩ thế nào về thủ tướng Tony Blair ?" thì họ sẽ gạt mà rằng: "Tôi không thích nói đến chính trị". Còn đối với một người thế hệ sau này của cả Mỹ hay Anh Quốc, bạn sẽ nhận được câu trả lời: "Tôi không biết, mà tôi cũng chẳng quan tâm!".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một thời gian khá bận rộn, hôm nay tôi sẽ quay lại chủ đề Chính trị, với topic "Lobby - Hợp pháp hay bất hợp pháp ?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài báo được đăng trên BBC ngày 12/10/06 nói về nghề lobbist có một câu "Làm ăn với Mỹ phải biết lobby vì đó là cái thế chính trị mà người Mỹ thường vận dụng tối đa để tranh thủ quyền lợi kinh tế thương mại khi giao dịch với nhau và với người nước ngoài." Nếu như trong cuốn từ điển kinh tế có thuyết bàn tay vô hình của Adam Smith, thì trong chính trường, vị tổng thống thứ 4 của Mỹ năm 1809, một trong những người thành lập quốc gia giàu có nhất thế giới này, James Madison, là người phổ biến một thuyết "bàn tay vô hình" khác mang đậm màu sắc chính trị. Đó là Lobby.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lobby/Lobbying, tiếng Việt được dịch là ‘Vận động hành lang”, còn được gọi với 1 cái tên khác: 'Interest representation'. Với ngôn ngữ chuyên nghiệp của một nghề, tiếng Mỹ sử dụng thuật ngữ 'public affairs'. Lobby có thể hiểu đơn giản và rất đặc trưng là một "hoạt động ảnh hưởng đến tiến trình ban hành 1 quyết định". Khái niệm Lobby và PR là 2 khái niệm tách rời, và không nên đánh đồng với nhau, cho dù chúng có cùng một đích: tạo ảnh hưởng và thay đổi những nhận thức hay quan niệm hoặc giả chỉ để thay đổi thái độ của một vấn đề nào đó. Điểm khác biệt ở đây chính là mục tiêu của lobby là để thay đổi chính sách hoặc ảnh hưởng đến việc thay đổi quyết định. Và người ta hoàn toàn có thể sử dụng PR như một công cụ để phục vụ mục tiêu của lobby.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với Việt Nam, hoạt động của một Lobbyist còn khá xa lạ và nhiều khi còn được hiểu theo nghĩa tiêu cực. Tài liệu từ Tổng cục 3 - Bộ Công an (VN) có viết "ở khu vực Đông Nam á, cho đến năm 2004, chỉ có Việt Nam và Lào là không có chi phí cho hoạt động lobby, còn các quốc gia và vùng lãnh thổ như Campu-chia, Hồng Kông, In-đô-nê-xi-a, Ma-lai-xi-a, My-an-ma, Sing-ga-po, Thái Lan, Phi-lip-pin đều có các khoản chi phí từ vài chục nghìn đến hàng triệu đôla cho hoạt động lobby ở Mỹ." Tuy nhiên, có một thực tế là sau những lần thua liên tiếp trong các vụ kiện bán phá giá tôm, cá basa hay hạn ngạch xuất khẩu sản phẩm may mặc, dần dần thì chúng ta cũng hiểu tại sao nhiều khi tưởng chừng như rất vô lý, chúng ta thậm chí còn chưa kịp đưa ra các bằng chứng chống kiện, thì quốc hội Mỹ đã thông qua dự thảo đánh thuế hàng hoá của Việt Nam. Lý do rất đơn giản: Các tổ chức tại Việt Nam lúc này chưa hề nắm rõ thị trường Mỹ và cũng đã không có 1 ý tưởng nào về việc thuê Lobbyist trong vụ kiện (Chi phí thuê Lobby cho dù là có khá lớn, nhưng thực chất không ăn thua gì so với thiệt hại khoảng 20 triệu USD từ việc Mỹ nâng mức thuế chống bán phá giá đánh vào sản phẩm cá tra, basa đông lạnh). Trong khi đó, những tổ chức như Liên minh Tôm miền Nam (SSA) và Hiệp hội Tôm bang Lousiana (LSA), ngoài việc thuê Công ty Luật Dewey Ballantine, họ còn sử dụng hàng loạt các công ty chuyên hành nghề lobby nổi tiếng tại đây như Livingston, Jones Walker, Waechter, Poitevent&amp;amp;Denegre... để vận động các quan chức lưỡng viện Mỹ ủng hộ họ trong vụ kiện bán phá giá Việt Nam. Và họ đã thắng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://images.teamsugar.com/files/upl0/19/193328/05_2008/K-street.jpg"&gt;&lt;img style="WIDTH: 300px; HEIGHT: 388px; CURSOR: hand" border="0" alt="" src="http://images.teamsugar.com/files/upl0/19/193328/05_2008/K-street.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Phố K - nơi đặt trụ sở của các công ty Lobby hàng đầu nước Mỹ (Ảnh: Teamsugar)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pháp luật Mỹ đã công nhận Lobby là một hoạt động chính thức hợp pháp và công khai. Lobby được điều chỉnh bởi Đạo luật Công khai vận động hành lang (Lobbying Disclosure Act 1995 - LDA) (trong đó có quy định: “bắt buộc những người hoạt động lobby phải đăng ký, phải công khai hoá các khách hàng, các tiếp xúc, công khai hoá các vấn đề lobby và số tiền công được chi trả…”.), Bộ luật về ngân sách Liên Bang (Internal Revenue Code - IRC), và Đạo luật Đăng ký đại diện cho nước ngoài (Foreign Agents Registration Act - FARA). Chuyên gia vận động hành lang (lobbyist) được hiểu là cá nhân đại diện cho khách hàng của mình được thực hiện việc tiếp xúc trực tiếp với các quan chức có thẩm quyền. Họ thường là các cựu nghị sĩ hoặc các quan chức cao cấp của chính quyền tiểu bang hoặc liên bang, những người đã từng giữ các vị trí tại Hạ viện, Thượng viện Mỹ. Chính vì vậy, họ đã duy trì được mối quan hệ và uy tín để có thể thực hiện các hoạt động lobby. Lobbyist là 1 nghề tại Bắc Mỹ (Mỹ và Canada), và với tư cách là 1 nghề, 1 lobbyist cũng bị buộc phải tuân theo những quy định hành nghề đặc trưng (thuật ngữ 'Codes of Conduct'). Những lobby không chuyên nghiệp và những người chỉ vận động với công nhân viên cấp dưới của Quốc hội hay nhà nước cũng phải đăng ký, nếu vi phạm có thể bị phạt tới $50.000.Hoạt động nghề nghiệp này ở châu Âu cũng đã được điều chỉnh bằng các quy định hành nghề từ hàng chục năm nay và được thông qua bởi Nghị viện châu Âu. Những người Mỹ có câu "Ở đây, chỉ có Toà án là không thể lobby mà thôi!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.nola.com/news_impact/2008/12/medium_livingston.JPG"&gt;&lt;img style="CURSOR: hand" border="0" alt="" src="http://blog.nola.com/news_impact/2008/12/medium_livingston.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cựu Nghị sĩ Mỹ Bob Livingston đã trở thành một nhà vận động hành lang thành công sau khi rời khỏi chính trường (Ảnh: Nola)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời báo Sài Gòn (Saigon Times) số ra đầu năm 2006 viết: "Các cuộc vận động hành lang đóng vai trò rất lớn trong chính trường Mỹ. Tuy nhiên, chúng ta không nên rập khuôn theo bất cứ một khuôn mẫu nào bởi Việt - Mỹ có những nét đặc thù khác hẳn xuất phát từ hoàn cảnh lịch sử riêng trong quan hệ hai nước. Phương châm mà chúng ta theo đuổi sẽ là tiếp xúc rộng rãi, chủ động tiếp cận và đối thoại thẳng thắn không né tránh kể cả với những nhân vật có quan điểm khác biệt." Lobby rõ ràng là nhu cầu thiết yếu trong phát triển chính trị và kinh tế, nhưng nếu rập khuôn của Mỹ hay bất kỳ nước nào khác, thì cũng chẳng khác gì việc chúng ta bê nguyên bộ giáo dục của Liên bang Nga thời trước vào Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ví dụ điển hình của Lobby chính trị từ nước khác vào Mỹ là năm 1994, khi Tổng thống Mỹ lúc đó là Clinton trao quy chế Tối huệ quốc (MFN) cho Trung Quốc, đồng thời tuyên bố: từ nay sẽ không gắn vấn đề nhân quyền với việc xét quy chế MFN cho Trung Quốc hàng năm. Việc lobby đó được thực hiện ở đâu ? Đầu thập niên 1990, thời điểm Trung Quốc bắt đầu nổi lên tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Mỹ đã bắt đầu tỏ ra lo ngại trước cái mà họ coi là "mối đe doạ từ Trung Quốc". Trong quan hệ với Trung Quốc, Mỹ thường xuyên dùng chiêu "nhân quyền" để gây sức ép về thương mại, cụ thể là đe doạ miễn áp dụng quy chế MFN. Theo điều luật sửa đổi của Tu chính án Jackson-Vanik áp dụng cho những nước hạn chế tự do di trú, Tổng thống phải xác định xem các nền kinh tế bị Mỹ coi là "phi thị trường" có cho phép tự do di trú không trước khi ban cho họ quy chế MFN. Có được MFN đồng nghĩa với việc được hưởng mức thuế quan thấp nhất ở Mỹ. Thời hạn của việc áp dụng MFN chỉ trong vòng 1 năm, nên cứ sau 12 tháng, Quốc hội Mỹ lại sẽ bỏ phiếu để quyết định xem có tiếp tục trao MFN cho các nước hay không. Nếu Quốc hội bỏ phiếu chống, điều này không những gây nhiều bất lợi cho các doanh nghiệp Trung Quốc khi muốn vào thị trường Mỹ, mà đặc biệt cản trở các tập đoàn lớn của Mỹ khi muốn làm ăn tại Trung Quốc. Vì vậy, mục tiêu Lobby của Trung Quốc tại thời điểm này là "làm sao gây ảnh hưởng để Trung Quốc được hưởng Quy chế Tối huệ quốc (MFN) tại cuộc bỏ phiếu hàng năm ở Quốc hội" và trước tiên "tập trung nhằm thuyết phục Quốc hội và chính quyền Mỹ tách vấn đề nhân quyền khỏi việc áp dụng MFN."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng phải ngẫu nhiên khi cùng lúc các lãnh đạo Boeing công khai lên tiếng yêu cầu chính quyền Mỹ tiếp tục dành cho Trung Quốc quy chế MFN (Wall Street Journal trước đó đã đưa tin hãng Boeing đang sắp hoàn tất hợp đồng bán máy bay chở khách trị giá khoảng 5 tỉ USD cho Trung Quốc), chủ tịch Hạ viện Tom Foley công khai "đối đầu" với các thành viên đảng Dân chủ tại Nhà Trắng khi tuyên bố rằng Tổng thống Clinton "không nên gắn vấn đề nhân quyền với thương mại". "Đó là hành động thách thức và đối đầu", ông Foley nói. Thực chất, Hạ nghị sĩ Foley đại diện cho vùng Spokane, bang Washington - quê hương của hãng Boeing. Về phía Trung Quốc, sau khi nhận được những tín hiệu tích cực mở đường ấy, nhiều đoàn đại biểu cũng đã sang thăm Mỹ để đẩy mạnh hoạt động hành lang. Hội đồng Kinh doanh Mỹ-Trung (UCBC) thành lập năm 1973 với mục tiêu ban đầu là giúp đỡ những doanh nghiệp Mỹ làm ăn tại Trung Quốc trong điều kiện hai bên chưa thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức. Thế nhưng mục tiêu của tổ chức này lúc đó là gì thì ai cũng hiểu, đó là kêu gọi liên kết giữa các tập đoàn của Mỹ và Trung Quốc trong việc lobby quy chế MFN. Tới năm 2005, số thành viên của Hội đồng đã lên tới gần 250 công ty và sẽ tiếp tục tăng mạnh do tốc độ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc và những thách thức doanh nghiệp Mỹ phải đối mặt tại thị trường này. Trong số các thành viên chủ chốt của Hội đồng, có rất nhiều tập đoàn khổng lồ, nổi tiếng thế giới như Boeing, Intel, IBM, Coca Cola, HP, Morgan Stanley, AIG, Exxon, Erricson, Motorola....) Kết quả thì ai cũng rõ Trung Quốc giành được quy chế Tối huệ quốc năm 1994 với lời bảo của Clinton "sẽ không gắn vấn đề nhân quyền với việc xét quy chế MFN cho Trung Quốc hàng năm"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Mỹ, khi có xung đột quyền lợi thì một trong những nguyên tắc chính để tạo cân bằng và ổn định chung là thương lượng, qua đó hy vọng tìm được sự nhượng bộ của cả hai bên, mỗi bên có lợi một ít, không bên nào được lợi hết, hoặc thiệt hết. Khi hai bên không thể tự giải quyết ổn thỏa thì mới “đụng trận” đem nhau ra tòa, hay để cho một phía thứ ba đứng ra giải quyết giùm. Đây là giải pháp cuối cùng vì rất tốn kém chi phí cũng như thời gian. Muốn có được cái thế lực cần thiết để thủ thân thì cần phải có một chiến lược lobby ở tầm quốc gia (về mặt chính trị) và ở tầm doanh nghiệp / hiệp hội (về mặt kinh tế thương mại). Cựu chủ tịch Hạ viện Mỹ, ông Thomas O’Neil đã nói một câu mà sau này rất hay được các nhà chính trị và vận động hành lang sử dụng: “Chính trị là việc địa phương” (“All politics is local”). Ý nghĩa của câu nói này là các dân biểu bị áp lực trực tiếp và thường xuyên từ cử tri của mình, và phải ưu tiên phục vụ đòi hỏi của họ; nếu không thì sẽ thất cử, khi ấy cho dù người dân biểu có mục tiêu phục vụ lý tưởng tốt đến đâu cũng không có đất để hoạt động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đoạn từ BBC để kết, "Không có phương tiện lobby thì doanh nghiệp trong nước sẽ không có khả năng tiên đoán những hậu quả không lường được, và cũng sẽ không có khả năng trở tay một cách bài bản và có hiệu quả khi bị gây sự từ những nhóm đặc quyền ở Mỹ. Lobby ở Mỹ là một vấn đề mà nếu không biết lo xa tất sẽ có buồn gần; cái giá phải trả sẽ rất lớn, từ những thiệt hại cụ thể đến những hệ quả lâu dài hơn."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;James Nguyen, tháng 1/2007&lt;br /&gt;(tại 360, edit và đưa lên blogspot ngày 11/6/2009)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3426081247369606270?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3426081247369606270/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2007/01/lobby-hop-phap-hay-bat-hop-phap.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3426081247369606270'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3426081247369606270'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2007/01/lobby-hop-phap-hay-bat-hop-phap.html' title='Lobby - Hợp pháp hay bất hợp pháp ?'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-3807914583356273494</id><published>2006-11-13T15:59:00.013+10:30</published><updated>2009-06-15T15:16:59.491+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><title type='text'>Công ước Bern, Copyright và Copyleft, © ® và ™</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.austinresearch.com/images/copyright.gif"&gt;&lt;/a&gt; &lt;div&gt;Năm 2006, có một độc giả gửi điện thư tới một trang tin do tôi quản lý, đại ý đưa lời khuyên rằng chúng tôi có thể sửa các game flash thành tiếng Việt cho dễ chơi không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đoạn trả lời, sau đoạn cảm ơn, tôi có viết một đoạn như thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chúng tôi muốn quý độc giả sử dụng trang một cách dễ dàng lắm. Nhưng chúng tôi buộc phải tôn trọng bản quyền phần mềm theo các điều luật của quốc tế và Việt Nam" (nếu không muốn có ngày bị đóng cửa).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực chất việc này, ngoài các điều luật của Cục sở hữu trí tuệ Việt Nam, còn liên hệ đến việc Việt Nam vừa mới ký công ước Berne của Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới. Công ty của tôi làm lúc đó đã cam kết và sẽ giữ nguyên tác phẩm, ở đây là game, khi giới thiệu đến độc giả. Việc này lúc đó theo y sách là "phù hợp với xu hướng hội nhập quốc tế, hiện đại, văn minh", nhất là khi Việt Nam chỉ vừa được kết nạp vào WTO, theo thỏa thuận TRIPs - Hiệp định về các khía cạnh liên quan đến thương mại của quyền sở hữu trí tuệ (cái này tôi sẽ giải thích thêm bên dưới). Nhưng một lý do khác, nhưng quan trọng không kém, là vì khi "lề bên phải" đã có, thì tôi buộc phải tránh tạo những kẽ hở để những công ty đối thủ lúc đó có muốn o ép thì cũng khó khăn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy công ước Bern, Copyright và Copyleft, Copyright ©, Registered ® và Trademark ™, rồi đạo luật kéo dài Bản quyền Sonny Bono là gì, tác quyền có thời hạn bao nhiêu năm. Tại sao các bài hát của Việt Nam luôn đề cả ca sỹ lẫn tên tác giả ở phía dưới trong khi những bài hát như "Baby one more time" chỉ đề đúng tên ca sỹ Britney Spears. Nhân đang tìm hiểu về bản quyền, tôi xin trích dẫn ngay tại đây để bạn đọc tiện theo dõi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chuyện bên lề: bài này tôi viết tháng 11 năm 2006, sau này thấy nhiều người đưa lại, người đưa một, hai đoạn, người đưa cả, nhưng chẳng dẫn nguồn, lại có bạn ký tên ở dưới như bài của mình. Wikipedia cũng trích mấy đoạn để đưa dẫn giải về công ước Bern, nhưng cũng chẳng thấy trích dẫn. Tôi chỉ thấy buồn cười, vì nội dung bài là về bản quyền.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Công ước Bern là gì?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công ước Bern là tên gọi ngắn của &lt;em&gt;'Công ước Berne về bảo hộ các tác phẩm văn học và nghệ thuật'&lt;/em&gt;, được ký tại thành phố Berne (Thụy Sĩ) năm 1886, lần đầu tiên thiết lập và bảo vệ quyền tác giả giữa các quốc gia có chủ quyền. Nó được hình thành sau các nỗ lực vận động của Victor Hugo. Trước khi có công ước Bern, các quốc gia thường từ chối quyền tác giả của các tác phẩm ngoại quốc. Ví dụ, một tác phẩm xuất bản ở một quốc gia được bảo vệ quyền tác giả tại đó, nhưng lại có thể bị sao chép và xuất bản tự do không cần xin phép tại quốc gia khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.switzerlandflexitours.com/images/hotels/berne/hotel-schweizerhof.jpg"&gt;&lt;img style="WIDTH: 290px; HEIGHT: 220px; CURSOR: hand" border="0" alt="" src="http://www.switzerlandflexitours.com/images/hotels/berne/hotel-schweizerhof.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bern - Switzerland (Ảnh của Austinresearch.com)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Quyền tác giả, theo công ước Berne là tự động, đây cũng là điều quan trọng nhất: Không cần phải đăng ký tác quyền, không cần phải viết trong thông báo tác quyền.&lt;/strong&gt; Chẳng hạn bây giờ, tôi có nhã hứng viết bài hát "Thật là buồn cười", thì mặc nhiên tôi đã có quyền tác giả mà không cần phải đăng ký nơi đâu. Công ước Berne cho phép tác giả được hưởng tác quyền suốt đời cộng thêm tối thiểu 50 năm sau đó. Tuy nhiên các quốc gia tuân thủ công ước được phép nâng thời hạn hưởng tác quyền dài hơn, như Cộng đồng Châu Âu đã làm năm 1993. Hoa Kỳ cũng gia hạn tác quyền, như trong Đạo luật Kéo dài Bản quyền Sonny Bono năm 1998.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 26 tháng 7 năm 2004, chính phủ Việt Nam đã nộp văn kiện gia nhập Công ước Berne. Trong văn kiện này, Việt Nam tuyên bố bảo lưu các quy định tại Điều 33 của Công ước Berne và áp dụng chế độ ưu đãi dành cho các nước đang phát triển theo Điều II và Điều III của Phụ lục Công ước Berne. Công ước Berne có hiệu lực tại Việt Nam kể từ ngày 26 tháng 10 năm 2004.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công ước Berne được quản lý bởi Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới (World Intellectual Property Organization, viết tắt là WIPO). Gần như tất cả các quốc gia thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) tuân thủ hầu hết các điều khoản của công ước này, theo thỏa thuận TRIPs (Hiệp định về các khía cạnh liên quan đến thương mại của quyền sở hữu trí tuệ) đó là những đạo luật liên quan giữa Berne và WTO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Copyright là gì?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Copyright dịch theo tiếng Việt, có nghĩa là Quyền tác giả hay tác quyền, hay độc quyền của một tác giả cho tác phẩm của người này. Một phần người ta cũng nói đó là sở hữu trí tuệ (Intellectual Property) và vì thế là đặt việc bảo vệ sở hữu vật chất và sở hữu trí tuệ song đôi với nhau, thế nhưng khái niệm này đang được tranh cãi gay gắt. Quyền tác giả không cần phải đăng ký và thuộc về tác giả khi một tác phẩm được ghi giữ lại ít nhất là một lần trên một phương tiện lưu trữ. Quyền tác giả thông thường chỉ được công nhận khi sáng tạo này mới, có một phần công lao của tác giả và có thể chỉ ra được là có tính chất duy nhất. Copyright được quy định khác nhau trong các nước trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.austinresearch.com/images/copyright.gif"&gt;&lt;img style="CURSOR: hand" border="0" alt="" src="http://www.austinresearch.com/images/copyright.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Copyright (Ảnh của Austinresearch.com)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Copyright là tên gọi của những vùng nói tiếng Anh (Anglo-America) cho quyền phi vật chất về các tác phẩm trí tuệ. Trong tiếng Mỹ, Copyright nhấn mạnh đến phương diện kinh tế. Copyright trước nhất là dùng để bảo vệ các đầu tư về kinh tế. Cũng chính từ nền tảng này mà luật của các vùng nói tiếng Anh và luật của châu Âu lục địa đã đi đến kết quả khác nhau cho nhiều vấn đề về luật pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Copyright của hệ thống luật lệ của Mỹ, trái ngược với luật về quyền tác giả của châu Âu, của châu Á cũng như của Việt Nam, các quyền sử dụng và quyết định về một tác phẩm thường không dành cho tác giả (thí dụ cho một nghệ sĩ) mà lại dành cho những người khai thác các quyền này về mặt kinh tế (thí dụ như nhà xuất bản). Tác giả chỉ giữ lại các quyền phủ quyết có giới hạn nhằm để ngăn cản việc lạm dụng của Copyright từ phía những người khác thác các quyền này. Đó cũng là lý do tại sao chúng ta chỉ thấy trong bài "Baby one more time" chỉ đề đúng tên ca sỹ là Britney Spears, không có tên tác giả. Còn "Anh không muốn bất công với em" ngoài đề "Ưng Hoàng Phúc &amp;amp; H.A.T" ra còn (bắt buộc phải) đề thêm "Tác giả: Quang Huy."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến những năn gần đây Copyright tại Mỹ vẫn phải đăng ký một cách rõ ràng và sẽ Chỉ chấm dứt 75 năm sau khi được ghi vào trong danh mục Copyright trung tâm. Hiện nay các tác phẩm mới tại Mỹ được bảo vệ cho đến 70 năm sau khi tác giả qua đời hay 95 năm dành cho các doanh nghiệp. Việc đăng ký Copyright tại "Library of Congress" không còn là cần thiết bắt buộc nữa nhưng vẫn được khuyên nhủ vì những cấn đề về tranh chấp bản quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghi chú Copyright – ký hiệu © hay (c) – (ngay sau đó thường có người sở hữu quyền và năm) hay cũng được gọi là thông báo quyền tác giả có nguồn gốc từ luật Mỹ. Lý do là theo các luật lệ cũ của Mỹ thì có thể mất các quyền về một tác phẩm nếu như không có ghi chú Copyright. Tuy nhiên, và lại tuy nhiên, sau khi Mỹ gia nhập Công ước Bern về bảo hộ các tác phẩm văn học và nghệ thuật vào năm 1989 thì ghi chú Copyright không cần thiết nữa nhưng vẫn có thể được đính kèm tùy theo ý muốn. Trong luật Đức, quyền tác giả tự động có cùng với việc sáng tạo ra một tác phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Copyleft là gì?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Copyleft có biểu tượng là chữ C ngược. Theo các trang sách chính thức của nhiều nước, trong đó có cả của chính phủ Vietnam, thì họ gọi CopyLeft là "1 Trò chơi chữ của Free Software Foundation – FSF – và GNU – Gnu’s Not Unix, để đối nghịch hoàn toàn với CopyRight" (trích nguyên văn từ oss.gov.vn). Theo ý kiến của tôi, đó không phải là cách chơi chữ, theo nghiên cứu, Copyleft có lịch sử đàng hoàng của nó, và có một điều rất đáng chú ý mà rất nhiều người nói Copyleft đồng nghĩa với miễn phí, tôi xin được nói lại, Copyleft là không hề miễn phí!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ta/thumb/0/0c/197px-Copyleft.svg.png/180px-197px-Copyleft.svg.png"&gt;&lt;img style="CURSOR: hand" border="0" alt="" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ta/thumb/0/0c/197px-Copyleft.svg.png/180px-197px-Copyleft.svg.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Copyleft (Ảnh của Wikipedia)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh những người tiêu dùng vì đã quen thuộc với các vi phạm về quyền tác giả trong các nơi trao đổi âm nhạc trong Internet nên đang tự nhận thấy bị hạn chế các quyền tự do bởi luật pháp ngày càng nghiêm ngặt hơn cũng có những tác giả mong muốn đưa các tác phẩm của họ cho cộng đồng sử dụng tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để thực hiện điều này đơn giản nhất là từ bỏ quyền tác giả. Nhưng điều này không phải là trong bất cứ một hệ thống luật pháp nào cũng có thể được và vẫn tiếp tục dẫn đến tình trạng là các phiên bản được cải biến không phải là tự động được tự do sử dụng vì tác giả của những sửa đổi này không bắt buộc phải từ bỏ quyền tác giả của họ. Một khả năng để tránh tình trạng này là không từ bỏ quyền tác giả mà thông qua một hợp đồng bản quyền công nhận các quyền sử dụng đơn giản cho tất cả mọi người. Trong đó, các cái gọi là bản quyền copyleft yêu cầu các phiên bản được biến đổi chỉ được phép phổ biến theo cùng các điều kiện tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt đáng được nêu ra trong phạm vi phần mềm tự do là các bản quyền của dự án GNU, thí dụ như các bản quyền GPL cho các chương trình máy tính và GFDL cho sách giáo khoa và các quyển hướng dẫn. Dự án Creative Commons đưa ra những bản quyền khác được cho là phù hợp tốt hơn với các nhu cầu đặc biệt của nghệ sĩ, đặc biệt là những bản quyền này không bị giới hạn trong một loại tác phẩm nhất định nào. Một mặt đó là những bản quyền nội dung mở (open-content) bảo đảm các quyền tự do tương tự như các bản quyền của phần mềm tự do và về mặt khác là những bản quyền có nhiều hạn chế hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Copyleft là mang lại tự do cho người dùng sản phẩm chứ không phải là miễn phí khi dùng sản phẩm. Một trong những nguyên nhân quan trọng của Copyleft chính là người tạo sản phẩm khiêm tốn nghĩ rằng nó chưa hoàn hảo. Vì vậy, họ để ngõ khả năng cho người khác chỉnh sửa, bổ sung hy vọng qua đó sẽ có những sản phẩm tốt hơn phục vụ cộng đồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Xin trích lời của bạn Chucxin) Khái niệm Copyleft xuất hiện khi Richard Stallman làm việc để phát triễn Lips (một chương trình ngôn ngữ của máy tính). Hãng Symbolics đã đề nghị và được Stallman đồng ý để được mở rộng và cải tiến chương trình Lips. Nhưng khi Stallman muốn truy cập vào chương trình đã được cải tiến đó thì lại bị Symbolics từ chối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1984, Ricard Stallman định hướng phát triễn sản phẩm của mình thành Software Hoarding ( tạm dịch là phần mềm có khả năng tích hợp thêm). Để loại trừ ảnh hưởng của Copyright, Stallman đã tạo ra giấy phép bản quyền theo kiểu riêng đó là GNU GPL loại giấy phép Copyleft đầu tiên. Trong lĩnh vực phẩn mềm máy tính Torvalds đã trỏ nên nổi tiếng khi chú trọng đến khía cạnh thực hành của Copyleft với hệ điều hành Linux đang ngày càng trở nên đối thủ đáng ngại cho Windows của Microsoft.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lĩnh vực tin học - công nghệ thông tin nạm xâm phạm bản quyền phần mềm chưa bao giờ hạ nhiệt, nhất là ở những nước đang phát triễn. Họ viện nhiều lý do khác nhau đển không mua bản quyền. Do vậy những Freeware và Freesoftware đang trở nên rất cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phân biệt Copyright ©, Registered ® và Trademark ™&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây, tôi xin đưa những định nghĩa riêng và cách phân biệt của tôi về 3 cụm từ trên, theo đó:&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;1&gt; Copyright © là tập hợp những quyền liên quan đến việc sử dụng ý tưởng và thông tin. Nói cách khác, nó đề cập đến quyền tác giả, hay “quyền sao chép” (right to copy). Khác với Trademark và Registered chỉ sử dụng trong lĩnh vực kinh doanh, Copyright áp dụng cho tất cả những nơi có sự xuất hiện của sáng tạo, của tác giả, của người tạo ra tác phẩm/ý tưởng/thông tin…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2&gt; Trademark ™: Trademark là những ký hiệu để phân biệt sản phẩm dịch vụ hoặc của chính một công ty này với một công ty khác. Khi một tập hợp biểu tượng, hình ảnh, màu sắc, … được một công ty coi đó là ký hiệu nhận biết của mình thì họ có thể đặt dấu ™ vào bên cạnh sản phẩm (không nhất thiết phải là ký hiệu đã được đăng ký).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3&gt; Registered ® thì chỉ được đặt cạnh một ký hiệu (có thể bao gồm tên, biểu tượng, hình ảnh, màu sắc, …) đã được đăng ký với cơ quan có thẩm quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Việt Nam tham gia vào trường quốc tế với WTO, thì có muốn hay không, cùng những Bern, thỏa thuận TRIPs, luật sở hữu trí tuệ, copyright và left dài hàng nghìn trang, không có 1 lý do nào được nêu ra theo kiểu "tại luật dài quá", chúng ta bắt buộc phải tuân thủ một cách nghiêm ngặt. Ngay trong kinh doanh, hiểu luật và làm cho luật có lợi cho mình dù có thể hiểu là "lách luật" đi chăng nữa, hợp pháp đấy mới gọi là chơi đẹp, hiện đại và văn minh. Không phải là "When in Rome" nữa, mà chúng ta đang ở "When in WTO !" &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;(Trong bài có sử dụng tài liệu từ Wikipedia, Ulrich Löwenheim: Urheberrecht im Informationszeitalter (Quyền tác giả trong thời đại thông tin), Becksche; Dietrich Harke: Urheberrecht - Fragen und Antworten (Hỏi đáp về quyền tác giả), Carl Heymanns; Brunhilde Steckler: Urheber-, Medien- und Werberecht. Grundlagen. Rechtsicherheit im Internet. (Quyền tác giả, Luật truyền thông đại chúng và Luật quảng cáo. Đại cương. Độ tin cậy luật pháp trong Internet), Cornelsen/Scriptor; Volker Ilzhöfer: Patent-, Marken- und Urheberrecht (Quyền bằng phát minh, Quyền thương hiệu và Quyền tác giả), Vahlen; Daniel Gutman: Urheberrecht im Internet in Österreich, Deutschland und der EU (Quyền tác giả trong Internet tại Áo, Đức và Liên minh châu Âu), Berliner Wissenschafts-Verlag, www.whatiscopyright.org, en.wikipedia.org/wiki/Copyright, www.copyright.com, www.law.cornell.edu/topics/copyright.html, www.gnu.org/copyleft, en.wikipedia.org/wiki/Copyleft, de.wikipedia.org/wiki/Bern, makezin)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết ngày 13/11/2006 tại Blog 360. Edit lại và đưa lên Blogspot ngày 10/6/2009.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© Copyrights and left by Hùng Anh Jim™ All rights and wrongs reserved. &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7332939509439567423-3807914583356273494?l=jameskieran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://jameskieran.blogspot.com/feeds/3807914583356273494/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2006/11/cong-uoc-bern-copyright-va-copyleft-va.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3807914583356273494'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7332939509439567423/posts/default/3807914583356273494'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://jameskieran.blogspot.com/2006/11/cong-uoc-bern-copyright-va-copyleft-va.html' title='Công ước Bern, Copyright và Copyleft, © ® và ™'/><author><name>James Kieran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10571282306744089370</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-U8WFUG-lsYM/TYWiNmrCCfI/AAAAAAAAAGc/jYX1BNe1okQ/s220/IMG_7223-2.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7332939509439567423.post-4930465751363663616</id><published>2006-11-01T13:13:00.000+10:30</published><updated>2009-06-15T15:15:00.369+09:30</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='science'/><title type='text'>Những sự thật mà có lẽ bây giờ bạn mới biết</title><content type='html'>Cá vàng chỉ nhớ đc đúng 3 giây. &lt;br /&gt;_ Hải ly có thế nín thở dưới nước đc 45 phút. &lt;br /&gt;_ Con sên có đến 4 lỗ mũi. &lt;br /&gt;_ Mắt lạc đà thì có đến 3 mí.... &lt;br /&gt;_ 1 con ong mật có thể bay với vận tốc khoảng 22km/h (rất nhanh nếu bạn so với thân hình của nó...) &lt;br /&gt;_ Ong chúa thì đẻ đc 800-1500 trứng 1 ngày (ặc ặc...) &lt;br /&gt;_ Và 1 con ong thì có đến 5 mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_ Muỗi thì thích đốt người ăn chuối hơn. &lt;br /&gt;_ Chim hồng hạc màu hồng vì tụi nó ăn tôm. &lt;br /&gt;_ Kangaroos ko thể đi lùi, à, nhảy lùi chứ.... &lt;br /&gt;_ Mèo có đến 100 âm sắc khác nhau (mèo...meo... méo...méo méo...) &lt;br /&gt;_ Sữa của lạc đà thì ko bị đông cụng lại... (wá ghê!) &lt;br /&gt;_ Tất cả con nhím đều nổi trên mặt nước... &lt;br /&gt;_ Nếu dồn tất cả số mối trên trái đất thì cân nặng của chúng gấp 10 lần cân nặng của tất cả con người trên trái đất (cái này thì tui ko bít...) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_ 1 con chim ruồi còn nhẹ hơn đồng 1 cắc (penny) của Mỹ. &lt;br /&gt;_ 95% con sứa là nước (dzậy seo người ta làm khô sứa đc ta???) &lt;br /&gt;_ Trẻ con thì lớn nhanh hơn vào mùa xuân. &lt;br /&gt;_ Quả hạch thiệt ra là bà con dzới quả đào nha. &lt;br /&gt;_ Alaska là nơi mà tỉ lệ người ta đi bộ đến chỗ làm cao nhất. &lt;br /&gt;_ Thức ăn duy nhất mà ko bị thiu là... mật ong &lt;br /&gt;_ Bản chữ cái của Hawai chỉ có 12 chữ... (Aloha, bà con ) &lt;br /&gt;_ 1 trái banh bằng thuỷ tinh có thể tưng cao hơn 1 trái banh bằng cao su (hi vọng là nó ko bể...) &lt;br /&gt;_ Vừa thái hành, vừa nhai kẹo cao su sẽ ko làm bạn rơi lệ... &lt;br /&gt;_ Trung bình, 1 con người tiêu hết 2 tuần để chụt chụt dzới người bạn đời của mình (seo ít dzậy ta....??? ) &lt;br /&gt;_ Cá cũng có mí mắt đó nha! &lt;br /&gt;_ 1 con người thì tương ứng cho 1 triệu con kiến trên thế giới (khíp...) &lt;br /&gt;_ Mối ăn gỗ nhanh hơn 2 lần nếu đc cho nghe nhạc rock (chả hỉu tại seo... ) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_ Nếu bạn giữ 1 con cá vàng trong fòng tối thì đến 1 lúc nào đó, nó sẽ chuyển thành màu trắng (dĩ nhiên ko fải là chết rùi...) &lt;br /&gt;_ Voi chỉ ngủ 2 tiếng mỗi ngày. &lt;br /&gt;_ Tiếng con vịt (quạt quạt...) là âm thanh duy nhất ko có echo. &lt;br /&gt;_ Ốc sên thở bằng chân của nó. &lt;br /&gt;_ Cá cũng ho đc à nghen! &lt;br /&gt;_ Con kiến đánh hơi còn giỏi hơn cả chó. &lt;br /&gt;_ Có thể dẫn con bò trên lầu nhưng đừng hòng ép nó đi xuống... &lt;br /&gt;_ Tôm chỉ có thể bơi lùi. &lt;br /&gt;_ Ếch ko thể nuốt khi nó mở mắt. &lt;br /&gt;_ Móng dưới của con mèo ko thể đi ngang đc. &lt;br /&gt;_ Ễnh ương là con vật ko bao giờ ngủ (hay dzậy ta!!!) &lt;br /&gt;_ Voi có thể bơi đc đến 20 dặm 1 ngày.... &lt;br /&gt;_ Voi là động vật có vú duy nhất ko... bít nhảy &lt;br /&gt;_ Hươu cao cổ ko có dây thanh quản... &lt;br /&gt;_ Mèo có thể nghe đc sóng siêu âm (cái này mới quá ta!!!) &lt;br /&gt;_ Cho dù có bướu, lạc đà có xương sống hoàn toàn thẳng (ngạc nhiên chưa?) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_ Muỗi có đến 47 cái răng (ặc... nhìu hơn người nữa!) &lt;br /&gt;_ 11% người trên thế giới thuận tay trái. &lt;br /&gt;_ 1 người phụ nữ trung bình tiêu gần 3kg son môi suối cuộc đời (mí chị em xác nhận giùm có đúng ko dzị???) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_ 1 mùi cân nặng khoảng 760 nanograms (1 nanograms=1/triệu gram) (chả hỉu cân cái này làm gì???) &lt;br /&gt;_ Não người nặng gần 1,5kg. &lt;br /&gt;_ 1/4 tổng số xương người tập trung ở chân. &lt;br /&gt;_ Bạn nháy mắt 10 triệu lần trong 1 năm (khíp...) &lt;br /&gt;_ Lúc bạn ắt xì, tốc độ của hơi là gần 150km/h. &lt;br /&gt;_ Sóng não co thể dùng để charge điện (hổng hỉu lun....) &lt;br /&gt;_ Lưỡi là bộ fận nhanh lành lặn nhất trong cơ thể. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_ Heo cũng có thể bị cháy nắng đó nha!! hehe... &lt;br /&gt;_ Dâu có nhìu vitamin C còn hơn là cam nữa (ráng ăn dâu nhìu nhìu lúc bệnh nhá!) &lt;br /&gt;_ Để dự báo thời tiết 1 ngày thì cần khoảng 10 tỉ phép tính (chắc là fải nhờ đến computer rùi...) &lt;br /&gt;_ Người Mỹ trung bình ăn khoảng 18 acres pizza 1 ngày (tính ra giùm tui là bao nhiu mét vuông đi! &lt;br /&gt;_ Từ "Jiffy" dùng để chỉ 1/100 giây. &lt;br /&gt;_ Có 1 thành phố tên là "Big 
