Wednesday, July 13, 2011

Vị trí tiền vệ của M.U: Tại sao Fergie không vội?

(TT&VH) - Trái với sự quan tâm ầm ĩ nhắm vào vị trí tiền vệ trung tâm của Quỷ đỏ từ báo giới và người hâm mộ bóng đá bất kể của M.U hay không, người ta vẫn thấy ngài Ferguson đang tươi cười ung dung bình luận khen... giải bóng đá Mỹ.

Tờ The Sun hôm qua đưa tin đội chủ sân Old Trafford sẽ có Sneijder ngay trong tuần này với giá 35 triệu bảng. Chưa có thêm thông tin nào khác, khi tiền vệ Hà Lan còn từ chối trả lời BBC vì lý do "đang rất bận"(?).

Quỷ đỏ đã mua David de Gea (thủ môn), Ashley Young (chạy cánh), Phil Jones (hậu vệ). Và như một phép loại trừ thông thường, người ta cho rằng ông Ferguson sẽ mua tiếp một tiền vệ trung tâm.

Paul Scholes giải nghệ, Owen Hargreaves được giải phóng hợp đồng, O'Shea được bán sang Sunderland (và sắp được lên làm đội trưởng) còn Gibson cũng "suýt" phải theo chân đàn anh.

Thế nhưng, Old Trafford còn đó Micheal Carrick, cầu thủ mang số 16 của Roy Keane huyền thoại đang dần lấy lại phong độ. Đôi cánh đã có thêm Ashley Young đồng nghĩa với việc Fletcher sẽ được đá ở trung tâm; thiếu vắng anh, M.U khốn khổ hai trận chung kết với Barcelona.

Ông già Ryan Giggs, kẻ làm cho Chelsea khốn khổ mùa bóng trước, sẽ còn đá thêm ít nhất một năm nữa. Sẽ còn đó chiến binh Park Ji Sung và người Brazil Anderson. Và nếu cố kể, người ta sẽ không quên Rooney đá tiền vệ hay thế nào trong đội hình 4-6-0 trứ danh cùa "máy sấy tóc" bởi vì hàng tiền đạo đang có Chicharito.

25 năm qua, không ai biết Sir Alex Ferguson đang nghĩ gì - Ảnh Getty

Những ai chịu khó quan sát đội hình trẻ của Manchester United chắc chắn sẽ không bỏ qua 1 cái tên sẽ nổi trong vài mùa bóng tới: Tom Cleverley. Sang Watford dưới dạng cho mượn năm 2009, Cleverley đá 33 trận ghi 11 bàn thắng (nên nhớ anh là tiền vệ) và đoạt luôn danh hiệu cầu thủ của năm của CLB, sau đó anh còn sang Wigan và giúp đội bóng này trụ hạng ở mùa trước.

Cleverley mới 21 tuổi, sở hữu những cú chuyền bóng siêu đẳng không kém gì Ryan Giggs hồi trước, được giữ lại năm nay trong đội hình một cùng tiền vệ trẻ Ravel Morrison (người vừa được Paul Scholes tiến cử) chắc chắn không phải chỉ để ngắm.

Ngẫu nhiên, đội trẻ của MU vừa tình cờ dành chức vô địch năm trước, điều mà chỉ có lứa cầu thủ vàng năm 1992 của những Beckham, Paul Scholes, Ryan Giggs, anh em nhà Neiville làm được.

Người ta quên rằng không thể áp dụng những suy nghĩ của đội bóng khác tại nhà hát của những giấc mơ. Lần cuối cùng Manchester United ký hợp đồng với một cầu thủ đẳng cấp quốc tế là ai? Nhìn lại lịch sử của câu lạc bộ này, những hợp đồng như vậy gần như là không tồn tại. Ngài Ferguson chịu chi, nhưng phần lớn là chỉ với những cái tên có tiềm năng lớn, như Ferdinand, Rooney và Van Nistelrooy, những cầu thủ "đắt xắt ra miếng" này chỉ trở nên nổi tiếng ở câu lạc bộ.

Có lẽ... Veron có lẽ là cái tên lớn nhất mà M.U mua, nhưng ai cũng biết anh kém thành công như thế nào tại đây trước khi bị bán. Sneijder là một cầu thủ lớn, từ World Cup đến cúp C1, nhưng từ khía cạnh lịch sử, phải hiểu rằng mua anh không phải là kiểu của Manchester United. 25 năm qua, nhắc tới Quỷ đỏ người ta chỉ gọi tên ngài Alex Ferguson.

Bán đi O'Shea nhưng M.U không phải là Bayern Munich khi mà cổ động viên phải mang hàng nghìn tấm biển bảo vệ cho gà nhà Hans-Jorg Butt lúc ban lãnh đạo muốn mua Manuel Neuer, hay mới đây nhất la ó và huýt sáo thủ môn mới này trong trận đấu tập đầu tiên ngày 7/7. Quỷ đỏ cũng không phải là AC Milan hay Man City khi ngài chủ tịch ưng cầu thủ nào mua về làm quà rồi "vứt đấy" cho vị huấn luyện viên khốn khổ xử lý.

Gary Neville dù rất kết Sneijder nhưng cũng phải thừa nhận trên tờ báo của Hiệp hội thể thao Anh quốc (Press Association Sport) rằng ngài Ferguson sẽ không "phải" có bất cứ cầu thủ nào và cũng sẽ không bỏ mọi giá để có một ai.

Sneijder, Nasri, Modric hay không ai cả? 25 năm qua người ta không đoán được ngài Ferguson đang nghĩ gì. Và khi đã tin vào ông già Noel, thì người ta cũng có lý do để tin Giáng sinh tới sẽ an lành.

Hùng Anh

Bài viết riêng cho Báo Thể Thao & Văn Hóa, đã đăng ngày 13/7/2011
http://thethaovanhoa.vn/149N20110713093104154T129/tuyen-giua-cua-mu-tai-sao-sir-alex-khong-voi.htm

Tuesday, June 14, 2011

Giọng Hà Nội

Theo TOU (30/9/2009)

Giọng Hà Nội, trôi theo sự xê dịch của xã hội, chiến tranh, di dân, quyền lực… đã có những thay đổi biến hóa, không chỉ câu từ cấu trúc, mà còn cả giai điệu âm sắc.

Entry này, không mạn đàm ngôn ngữ học, chỉ là một chút hoài niệm luyến tiếc một ngày xưa rất xưa, một nền văn minh phai nhòa.

Giọng Hà Nội, theo thiển ý của người viết, được chia làm bốn (04) phân nhóm, từ cảm nhận hiện tại và những mảnh vỡ từ quá khứ, xâu chuỗi thời gian, bốn phân nhóm ấy bao gồm: Hà Nội Xưa, Hà Nội 54, Hà Nội 75, Hà Nội mới.


————–

Hà Nội Xưa

Cung bậc trầm ấm chậm chắc tròn vành rõ chữ, không luyến láy, không lên giọng cuối câu, không nhấn nhá, không kéo rê, không âm thừa. Chất giọng sang trọng quí phái đặc biệt mà các bậc lão niên tản mác vẫn còn sử dụng.

Một buổi chiều tháng bảy oi bức, quán bún thang Bà Đức ngay góc nối Cầu Gỗ và Hàng Bè xuất hiện một bô lão gầy gò thấp bé, tóc bạc phơ, từng ngón tay khẳng khiu móng tay cắt gọn vuốt nhẹ lên chiếc áo chemise xám bạc màu nhưng tinh tươm sạch sẽ. Ông lão tự động xếp hàng chờ ghế trống, ông lão tự xếp mình sau người đàn ông trung niên đến trước mình vài phút. Người đàn ông trung niên, chừng như kẻ lạ ở đất thủ đô, mìm cười nhường ông lão, ông lão đáp lễ bằng sự cung kính trang trọng kèm theo lời “cảm ơn ông” trầm nhẹ. Chất giọng cảm ơn rất lạ mà thời nay ít người còn dùng, đúng đủ chừng mực, không vồn vã, không xu nịnh, không cao không thấp, như ghi nhận một sự kiện ắt-phải-là.

Nhìn cách ông lão ngồi, xếp chân, cầm đũa, vắt chanh, gắp, ăn, nhai…toát lên một nền văn minh cổ đại, như Maya, như Pharaoh, một sự pha trộn hài hòa của văn hóa Nho Khổng và văn minh Pháp thuộc địa, một sự thanh cảnh quí phái nhưng lại rất đỗi mềm mại thanh thoát.

Giọng Hà Nội xưa còn có thể nghe được ở những người già ngoài 60 tuổi, sống lần khuất đâu đó mờ nhạt trong những con ngõ hun hút khu phố cổ, hoặc trong nhóm các cụ xa quê chưa biết ngày về. Đài truyền hình Việt Nam đã từng có phòng sự về người vợ Việt theo chồng Pháp định cư trong quãng thời gian 1945-1954, bơ vơ xứ người, khắc khoải nhớ quê, chất giọng ấy vẫn còn, nhưng xa lắm.

Giọng Hà Nội xưa được truyền lại cho thế hệ sau thông qua kênh gia đình thuần túy, vì thế, ngày nay còn giữ lại được chất giọng thanh thoát ấm áp của Hà Nội gốc.


Hà Nội 54

Những người miền Bắc, bất luận sinh sống ở tỉnh nào, Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa, Ninh Bình, Hải Phòng.. di cư vào Nam sau hiệp định Paris đều được gọi là Bắc 54. Chất giọng đặc trưng của Hà Nội 54 có thể nghe được rõ nét ở khu vực chợ Sặt, Trảng Bom, Phương Lâm, Định Quán (Đồng Nai), làng Bắc Ninh, Tam Hà (Thủ Đức), ngã tư Bảy Hiền… chất giọng hơi nhấn nhá, dấu ngã có khuynh hướng chuyển thành dấu sắc, âm đục kéo dài cuối câu.

Điều đặc biệt của Hà Nội 54 là không bị phai tạp mất gốc, tính cộng đồng tình nghĩa vẫn sâu đậm, chất giọng vẫn sắc sảo, món ăn vẫn đậm muối kén đường ít thịt nhiều rau.


Hà Nội 75

Những người miền Bắc vào tiếp quản miền Nam sau 1975 vẫn thích nhận mình là “Người Hà Nội”, mặc dù có thể đó chỉ là ước muốn hoài bão hoặc giấc mơ đổi đời, vì xứ Thanh xứ Nghệ chắc hẳn không phải là Hà Nội.

Giọng Hà Nội 75 là một mớ hổ lốn những âm thanh chát chúa pha lẫn từ địa phương, tiếng lóng, tiếng khệnh khạng, tiếng kệch cỡm. Có những người chạy từ quê lên Hà Nội lập nghiệp, bám trụ và di trú thích khoác lên mình chiếc áo thủ đô.

Chính những người di dân này nhanh chóng lẩn mình vào Hà Nội, thay giọng, pha tiếng, để có chút Hà Thành.

Chính những người này đặt nền móng cho một chất giọng Hà Nội đặc trưng mà đôi khi người không phải Hà Nội hoặc người Hà Nội gốc phải nhíu mày chun mũi. Hà Nội 75 có đặc trưng pha lẫn giữ nờ và lờ để tạo phong cách lạ, đôi người nói nhịu nhiều người lói ngọng rất nhiều người lói tiếng lào ra tiếng ý

Chất giọng Hà Nội 75 thường rung ở cung bậc cao nhất mà thanh quản con người có thể cất lên, dân gian gọi là the thé, nhẹ nhàng hơn gọi là lanh lảnh. Giọng cao, nói to, từ ngữ bổ bã chân quê, mộc mạc chân tinh bằng vai phải lứa khi chưa quen, phân vai thứ hạng khi đã biết. lúc này văn hóa làng xã ứng xử gia đình xuất hiện trong chất giọng Hà Nội 75 bằng mày-tao, tôi-chú, bác-cháu, thằng-con.


Hà Nội mới

Hà Nội nay đã rộng hơn lớn hơn hoành tráng hơn, người Hà Nội tự hào hơn tinh tướng hơn và có chút ngẩn ngơ hơn, người thủ đô vẫn thẽ thọt “Ba vi có con bo vang”.

Hà Nội Mới đã bắt đầu có phân định bằng nghi thức đếm số “tôi là Hà Nội một, chúng nó là Hà Nội hai”, đây là Hà Nội hẹp và kia là Hà Nội rộng.

—————

Giọng Hà Nội có sự phân tách giữa cũ và mới, xưa và nay, nhưng dù cho vật đổi sao dời, giọng Hà Nội vẫn mang sắc thai đặc trưng của làng quê đồng bằng Bắc Bộ, vẫn yêu cháy lòng vẫn căm xương tủy, vẫn vị tha đùm bọc vẫn phớt tỉnh ăng-lê, vẫn thâm trầm suy xét vẫn quan sát cân nhắc, vẫn chạy theo cơn lốc làm tiền và sống đẫm một chữ tình.

TOU (30/9/2009)

Tuesday, May 31, 2011

Tàu lạ, người không lạ

Thông tấn xã nó phải như thế chứ!

(TT&VH) - Tối qua, tôi vào google tìm từ khóa “tàu lạ”, có ngay 19 triệu 600 nghìn kết quả trong 0,07 giây. Bỗng nhớ, ngoài tàu lạ, ở nước ta, thường xuyên phải đối mặt với những sự lạ mà ít nước nào gặp phải. Có những điều lạ xuất phát từ bên ngoài là cái hay cái đẹp đáng để học hỏi, nhưng có những điều là khiến mới nghe đến phải ghê tởm, cảnh giác. Chỉ xin điểm qua một số sự lạ từ những năm đầu của thập niên trước trở lại đây.

Có một thời, nhiều nơi người nông dân nước ta đào rễ hồi, vặt râu ngô non, thu gom bán cho các thương lái xuất ra nước ngoài. Đấy là sự lạ bởi không ai biết họ mua những cái đó để làm gì, nhưng họ trả giá cao, chỉ bộ râu ngô mới nhú có giá bằng cả bắp ngô cho thu hoạch. Thế là nông dân ta bán. Kết quả, nhiều nơi sản lượng ngô tụt giảm, thiếu thức ăn chăn nuôi. Vậy là thức ăn và thịt gia súc gia cầm của nước láng giềng tha hồ tuồn vào nước ta.

Sau rễ hồi, râu ngô non là những móng trâu bò, thịt mèo, thớt nghiến, gỗ sưa, ốc bươu vàng... Họ thu mua toàn những thứ lạ. Không lâu sau người dân và các cơ quan chức năng của ta phải “đau đầu” đối phó với “sưa tặc”, với nạn chuột đồng và ốc bươu vàng phá hoại...

Gần hơn, năm 2007 các thương lái nước ngoài “thu mua phế liệu” cả cáp quang viễn thông trên biển của ta với giá cao. Đấy lại là một sự lạ. Không ai hiểu họ mua để làm gì, bởi loại cáp quang này có lõi thủy tinh chứ không phải lõi kim loại. Kết quả, hàng chục km cáp quang viễn thông nối Việt Nam với thế giới bị cắt trộm, thiệt hại hàng chục triệu đô la.

Còn một sự lạ gần đây hơn nữa, mà có lẽ không nhiều người biết. Đó là đầu tháng 5, báo chí liên tục đưa tin về loại chó lạ tấn công người và gia súc ở Lào Cai. Loài chó lạ có hình dáng thân thon dài, tai nhọn, mắt đỏ, màu lông đốm trắng, khoang đen trắng hoặc vằn vàng. Chúng thường đi lang thang vào các thôn, bản, hung dữ, tranh cướp thức ăn với chó nhà và thường xuyên tấn công các vật nuôi như gà, lợn, bê, ngựa... Khi thấy người chúng thường bất ngờ tấn công, nhất là khi bị xua đuổi.

Loại chó lạ này thường chỉ xuất hiện ở các huyện giáp biên giới như Mường Khương, Si Ma Cai. Có đồng nghiệp làm báo “nằm vùng” tại Lào Cai, tôi liền gọi lên nhờ anh viết một bài điều tra tỉ mỉ về nguồn gốc loại chó này, anh bảo: “Vì không có chứng cớ nên phải gọi là “chó lạ” thôi. Chứ dân ở đây ai cũng biết loại chó này là từ đâu đến".

Điều lạ nguy hiểm này cần phải được ngăn chặn ngay lập tức. Với những con chó lạ, chỉ sau một thời gian ngắn, lực lượng chức năng và nhân dân dân các xã thuộc huyện Mường Khương và huyện Si Ma Cai đã giết và tiêu hủy 22 cá thể, trả lại sự bình yên cho bản làng.

Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là “tàu lạ”, trước đây, tàu của ngư dân nước ta bị lén lút tấn công trên biển, bị bắt giữ đòi tiền chuộc, chúng ta còn gọi những con tàu đó là “tàu lạ”. Nhưng sự việc ngày 26/5, ba tàu hải giám của Trung Quốc táo tợn xâm nhập trái phép lãnh hải nước ta, phá hoại tài sản của tàu thăm dò địa chấn Bình Minh 02 của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đang làm nhiệm vụ trên vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế Việt Nam, chúng ta có thể gọi đích danh “tàu lạ” đó là tàu Trung Quốc. Những hành động xâm nhập, phá hoại kia được gọi chính xác là “táo tợn”, “ngang ngược”. Ở đây, cái sự lạ đã ngày càng công khai, trắng trợn và thách thức.

Điều lạ nguy hiểm này cũng cần phải được ngăn chặn ngay lập tức.

Khi biển đảo quê hương đang đứng trước mối họa ăn cướp rình rập, ngay lúc này, chúng ta cần sự đồng tâm hiệp lực, cần tình yêu nước trong trái tim tất cả những người dân Việt Nam trong và ngoài nước. Chúng ta tin rằng, “làn sóng” yêu nước ấy dư sức nhấn chìm bất cứ con “tàu lạ” nào âm mưu xâm phạm nước ta.

Mạnh Cường